Quảng trường thị trấn Tolbana.
Không rộng lớn hay hoành tráng như trung tâm của Thị Trấn Khởi Đầu, nơi từng là điểm tập trung của hàng nghìn người chơi trong những ngày đầu tiên.
Nhưng nơi đây.
vẫn mang một nét riêng biệt, vừa cổ kính, vừa hùng tráng, như một khoảng lặng rắn rỏi nằm giữa nhịp sống đầy bất an.
Đó là một khu vực mở, được lát bằng những phiến đá xám rộng lớn, nhẵn nhụi và chắc chắn, như thể được xây nên để chống chọi với thời gian.
Những viên đá sẫm màu xếp nối nhau tạo thành một quảng trường hình tròn, mang hơi thở của một thế giới đã bị lãng quên từ lâu.
Xung quanh quảng trường là những khán đài cao, cũng được dựng từ đá tảng, thô ráp, lạnh lẽo, nhưng vững chãi.
Từng bậc từng bậc xếp chồng lên nhau, vòng quanh quảng trường như một vòng tay khổng lồ đang ôm lấy không gian trung tâm.
Nhìn từ xa, toàn bộ khu vực này chẳng khác gì một đấu trường La Mã thu nhỏ, nhưng không dành cho những cuộc chiến vì vinh quang, mà là nơi người ta tụ họp, tranh cãi, bàn bạc, và đôi khi.
là nơi quyết định số phận của hàng trăm người chơi.
Ren bước vào nơi đó giữa ánh nắng cuối ngày đổ dài trên bề mặt đá.
Không khí ở đây khác hẳn, nặng nề hơn, nghiêm túc hơn.
Dù vẫn còn sớm, đã có một vài người tụ lại ở những bậc thềm đầu tiên, nhỏ giọng bàn luận, ánh mắt liên tục liếc nhìn giao diện hệ thống.
Ren không cần hỏi đường.
Không cần tìm kiếm ai.
Chỉ cần bước vào nơi này, cậu đã cảm nhận được.
sự chuyển mình của thế giới.
‘Nhiều người vậy.
Ren khẽ nhíu mày, bước chân khựng lại một nhịp khi ánh mắt đảo qua những dãy khán đài đá xếp vòng quanh quảng trường.
Chỉ cần liếc qua, cậu đã đếm được ít nhất hơn ba mươi người, có thể còn nhiều hơn nếu tính cả những kẻ đang đứng rải rác ở các góc khuất.
Những bóng áo choàng, những bộ giáp sẫm màu, những ánh mắt chăm chú hướng về trung tâm, tất cả như một khung cảnh lạ lẫm, khiến Ren thoáng cảm thấy chênh vênh.
Cậu chưa từng nghĩ tới con số này.
Trong đầu Ren, suốt từ khi nghe tin nhắn của Argo, cậu vẫn ngỡ rằng cuộc họp lần này sẽ là một buổi tập hợp chắp vá của vài kẻ liều lĩnh, một nhóm nhỏ muốn
"thử vận"
và một hai người được gọi là mạnh.
Cùng lắm là mười.
mười hai người, cậu đã nghĩ thế.
‘Vì có mấy ai còn dám bước ra khỏi phòng trọ nữa đâu.
Hình ảnh những căn phòng đóng chặt ở Thị Trấn Khởi Đầu thoáng lướt qua tâm trí.
Nơi ánh sáng hiếm khi lọt vào qua khung cửa sổ.
Nơi người ta ngồi lì ngày này sang ngày khác chỉ để sống sót.
Không rèn luyện, không chiến đấu, không tương tác.
Nhưng giờ đây, ở Tolbana, giữa quảng trường đá cổ này, Ren lại thấy một điều khác.
Những người ở đây.
không giống những cái bóng cậu từng thấy.
Họ nói chuyện.
Họ trang bị vũ khí.
Họ dõi theo bản đồ hệ thống và ghi chú điều gì đó vào sổ tay.
Không hẳn là tự tin, nhưng cũng không phải tuyệt vọng.
Một điều gì đó trong lòng Ren khẽ dịu xuống.
Cậu không hẳn tin tưởng hoàn toàn vào viễn cảnh sắp tới, rằng cuộc chiến chống lại Trùm tầng đầu tiên sẽ thuận lợi, nhưng ít nhất, cái cảm giác mình sẽ phải chiến đấu một mình hoặc cùng vài kẻ tuyệt vọng.
đã không còn nữa.
Một hơi thở dài nhẹ buông ra, không mệt mỏi mà chỉ đơn thuần là giải tỏa.
Ren tiến sâu hơn vào quảng trường, ánh mắt vẫn không rời khỏi những khán đài đang dần lấp đầy.
‘Cũng tốt thôi.
Nhiều người như vậy.
sẽ không ai phải chết oan uổng.
Hoặc ít nhất, cậu thầm nghĩ, mình sẽ an toàn hơn một chút trước lưỡi hái vô tình của tử thần.
Ren lặng lẽ tìm cho mình một chỗ ngồi, một góc khuất vừa đủ để tránh thu hút sự chú ý, nhưng cũng đủ gần để nhìn rõ và nghe được từng lời nói của những người đang là trung tâm của buổi tập hợp.
Cậu ngồi xuống, không hẳn ngạc nhiên.
Không phải vì cảnh tượng trước mắt không đáng để ngạc nhiên, mà là vì cậu đã từng đoán được điều này từ khoảnh khắc đọc dòng tin nhắn kia.
Ánh mắt Ren dần di chuyển, chậm rãi quét qua nhóm người chơi đang đứng ở giữa quảng trường, nơi dường như cả không gian đang xoay quanh.
Diavel
Dáng người cao ráo, mái tóc xanh lam buộc gọn sau gáy, trang phục sáng màu với chiếc áo choàng đậm chất thủ lĩnh.
Diavel đang nói chuyện với ai đó, đôi tay cử động mạnh mẽ, giọng nói rõ ràng vang lên qua quảng trường.
Ren thở nhẹ.
Không phải vì ghen tị, mà chỉ đơn giản là một sự thừa nhận.
‘Anh ta thực sự đã làm được.
Từ một kẻ chơi đơn xuất hiện giữa hầm mỏ, giờ đây Diavel đã trở thành ngọn cờ tập hợp được hàng chục người, điều mà Ren chưa từng nghĩ là có thể xảy ra ở thời điểm này.
Ánh mắt cậu vô thức rời khỏi Diavel, lướt qua những gương mặt đứng phía sau, những người mà Ren từng quen, từng cùng sát cánh.
Nhưng giờ đây, họ.
có gì đó khác.
Nautilus
Dáng người hơi mảnh khảnh giờ đã không còn cúi gằm như trước.
Cậu ta đứng thẳng, nắm chắc chuôi kiếm bên hông, đôi mắt ánh lên vẻ tự tin.
Không còn là một chàng trai hoài nghi chính mình từ những ngày đầu nữa, mà là một chiến binh đúng nghĩa.
‘Cậu đã đi xa hơn tôi tưởng.
’ Ren thở dài, một hơi thở dài nhẹ nhõm, như chút được mối lo trong lòng.
Yuna
Cô vẫn khoác chiếc áo choàng vải trắng hơi ánh bạc, mái tóc nâu màu trà sữa nhẹ khẽ bay theo gió.
Tay ôm chặt lấy cây đàn, như thể nó là một phần cơ thể cô.
Vẫn lặng lẽ.
Vẫn khác biệt giữa một biển người mang vũ khí.
Nhưng Ren biết, hơn ai hết.
rằng xem thường cô là sai lầm lớn nhất một kẻ có thể mắc phải.
‘Cô ấy luôn khiến người khác phải suy nghĩ lại.
’ Ren vô thức đưa tay lên chống cằm.
Ánh mắt liếc nhìn những người còn lại.
Shivata
Vẻ điềm đạm vẫn đó, ánh mắt sắc bén, lời nói ít ỏi, và dáng đứng nghiêm trang phía sau Diavel như một người cận vệ.
Mái tóc ngắn màu nâu đậm lất phất trong gió.
Có gì đó ở anh khiến người khác cảm thấy an tâm, ngay cả khi anh chẳng nói một lời nào.
Lind
Ren nheo mắt lại.
Cái dáng đứng kia vẫn chưa thay đổi, lưng thẳng, cằm hất nhẹ, ánh nhìn liếc qua xung quanh như thể đang đánh giá từng người.
Nhưng có gì đó.
bớt đi sự kiêu ngạo quá mức.
Có lẽ là do những trận chiến gần đây đã dạy cho Lind biết rằng tự tin và ngạo mạn chỉ cách nhau một lằn ranh rất mỏng.
Tuy vậy, cái cách Lind cố sao chép phong thái của Diavel vẫn khiến Ren khẽ nhếch môi.
Không rõ là vì mỉa mai.
hay chỉ đơn thuần là nhận ra:
có những thứ, dù thay đổi đến đâu, vẫn không thể hoàn toàn khác đi.
Ren tựa lưng vào bức tường đá phía sau, giữ im lặng.
Trong tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng gió lùa qua khán đài, ánh mắt cậu một lần nữa hướng về phía trung tâm quảng trường.
Một chút lặng thinh.
Một chút xa cách.
Một chút gì đó.
như là hoài niệm.
“Cái gì?
Không tham gia đánh Boss nữa à?
Giọng nói bất chợt vang lên, phá tan mạch suy nghĩ mà Ren đang cố níu giữ trong yên lặng.
Nhưng cậu không quay đầu lại.
Cậu chẳng có lý do gì để làm vậy.
Cậu vẫn ngồi đó, ánh mắt như bị khóa vào một điểm xa xăm nơi quảng trường, tách biệt hoàn toàn khỏi cuộc trò chuyện vừa xuất hiện sau lưng.
Những quyết định thay đổi vào phút chót không phải điều hiếm gặp.
Trong thế giới nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến thế, việc một người đột ngột chùn bước.
là điều gần như chắc chắn sẽ xảy ra.
Có người gọi đó là hèn nhát, có người lại coi đó là tỉnh táo.
Còn Ren?
Cậu chỉ coi đó là một lựa chọn.
Một điều không liên quan đến mình.
“Ừm.
Kajiro nói rằng.
anh ấy không chắc vào tính khả thi của lần hành động này.
Lần này là một giọng khác, vẫn là giọng nữ, nhưng nghe có vẻ cao hơn, phát âm chậm rãi như thể đang cố gắng lựa lời để tránh kích động đối phương.
Có lẽ là một người đồng đội trong nhóm.
“Anh ta bị điên à?
giọng nữ vang lên, cao hơn hẳn, không giấu nổi sự giận dữ.
“Đây rõ ràng là cơ hội tốt nhất kể từ khi trò chơi chết tiệt này bắt đầu.
Nếu không bây giờ, thì bao giờ?
Có một thoáng im lặng.
Không phải vì không ai nói gì, mà là vì người kia đang cố gắng lựa chọn cách nói thật đúng.
“Tôi không biết.
Nhưng Kajiro bảo, nếu cô muốn, cô cứ đi.
Còn anh ấy, thì sẽ không bước vào nơi đó.
chỉ để chết một cái chết vô nghĩa.
Ren khẽ cụp mắt.
Một cái chết vô nghĩa.
Câu đó đập vào tâm trí cậu như một viên đá nhỏ ném trúng mặt hồ đang phẳng lặng.
Không phải vì cậu sợ điều đó xảy ra với mình.
mà là vì.
cậu từng chứng kiến nó.
Nhiều hơn một lần.
Những người từng bước đi với đôi mắt rực cháy hi vọng.
rồi gục ngã, khi mọi thứ họ tin tưởng tan vỡ trước một lưỡi dao lạnh lẽo.
Cậu hiểu.
Cả hai phía.
Nhưng cậu vẫn im lặng.
Không xen vào, không can thiệp.
Chỉ có gió thổi qua những khán đài đá, mang theo âm thanh tranh cãi nhạt dần trong không khí buổi chiều đang ngả bóng.
Nếu cần, Ren vẫn sẽ tham gia trận chiến.
Nhưng cậu không nghĩ mình còn muốn tranh luận về lý do vì sao nữa.
Không phải lúc này.
Không phải với những người đã bắt đầu có lối đi riêng.
“Được rồi.
lần này tôi sẽ không tham gia.
Giọng nữ lại vang lên, cắt ngang cả tiếng gió lướt qua bậc đá.
Có gì đó trong giọng nói ấy, không chỉ là tức giận.
mà còn là sự bất lực, lẫn mềm lòng.
“Nhưng nhớ này.
” cô dừng lại một nhịp, như thể đang nuốt vào trong lồng ngực những lời mình không muốn thốt ra.
“Tôi chỉ nhân nhượng lần này thôi.
Bảo với anh ta rằng.
đừng đi quá xa, dù có là bạn trai của tôi đi nữa.
Ren khẽ nghiêng đầu, không nhìn, nhưng vẫn lắng nghe.
Lúc này, khoảng sân đá rộng dường như lặng hơn thường lệ, như thể bầu không khí cũng đang chờ đợi một hồi đáp.
Người kia, có lẽ là một người bạn thân của cả hai, chỉ bật cười khẽ, nụ cười pha lẫn mệt mỏi, như thể chuyện này đã diễn ra quá nhiều lần, đến mức không còn gì mới mẻ.
“Cô nói như thể điều đó chưa từng xảy ra trước đây vậy.
Câu nói nhẹ như hơi thở, nhưng bên trong nó là cả một chồng chất những gì chưa từng được giải thích.
Giọng cô ta mang theo một tầng châm chọc mảnh, không quá sắc, nhưng cũng đủ để để lại vết cắt.
“Đó là việc của cô.
Một câu kết tưởng như bình thường, nhưng bên trong lại chứa đầy sự buông xuôi, thứ cảm giác của những người đã thôi hi vọng.
“Nhưng có làm được hay không thì.
Cô ta ngưng lại, liếc nhẹ sang, như muốn đo xem vết thương vừa rồi đã chạm đến đâu.
“…tôi không chắc.
Nụ cười hờ hững kéo theo một làn gió lạnh, dù trời không chuyển gió.
Dư âm câu nói ấy như quét qua mặt đá thô ráp của quảng trường, để lại một vệt dài không tên trong lòng những kẻ đứng nghe.
Ren vẫn giữ ánh nhìn lặng thinh, không quay đầu, nhưng lòng khẽ gợn.
Những lời nói ấy, tình cảm, căng thẳng, pha chút ganh tị, khiến cậu nhớ lại nhiều thứ đã lùi xa.
Những khoảnh khắc có người ở bên.
nhưng mọi thứ vẫn cứ lặng lẽ trượt khỏi tay, dù đã cố giữ chặt.
Không ai sai.
Không ai đúng.
Chỉ là.
không ai giữ được ai mãi mãi.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập