Ren bước từng bước cẩn trọng, từng nhịp chân của cậu đều được tính toán tỉ mỉ như thể đang khiêu vũ trên sợi dây mỏng manh căng qua vực thẳm.
Dưới chế độ ẩn thân, mỗi chuyển động đều phải tiết chế tối đa, quá nhanh, sẽ khiến lớp ẩn thân bị xé rách, quá chậm, cậu sẽ bị đám quái vật tấn công bất ngờ từ đâu đó.
Con đường cậu đang đi là một lối tắt hẹp, vòng vèo, ngoằn ngoèo như ruột của mê cung.
Nhưng đó là lối do chính Ren dày công dò xét và đánh dấu lên bản đồ cá nhân sau hàng giờ khám phá.
Cậu chọn nó không phải vì tốc độ, mà vì tỉ lệ sống sót.
Mặc dù hai bên đường rải rác là những bẫy gài, từ mũi tên sắt gắn tường, lưỡi dao bật lên từ dưới đất, đến cả sàn gạch giả có thể khiến người ta rơi xuống tầng dưới, nhưng hầu hết chúng đã bị vô hiệu hóa.
Một ngày.
Đó là thời gian Ren bỏ ra để gỡ từng sợi dây, từng cơ chế, ghi nhớ từng viên gạch bị nứt, từng khe hở đáng ngờ.
Có những bẫy đơn giản, cũng có những cái gần như không thể phá thủ công nếu không có kỹ năng đặc biệt.
Nhưng Ren không cần phải phá tất cả.
Chỉ cần biết nó nằm ở đâu, và đi xung quanh.
Trên đường đi, cậu vẫn bắt gặp vài chiếc rương cũ kỹ, nằm lẻ loi ở những góc tối ẩm mốc.
Chúng được đặt như thể tình cờ rơi lại, như thể phần thưởng đang chờ người may mắn.
Nhưng Ren không hề động vào.
Không một lần.
Không phải vì cậu không cần vật phẩm.
Mà bởi vì.
Chúng là bẫy.
Dù Ren không trang bị kỹ năng tìm kiếm bẫy hay cảm nhận cạm bẫy vào năm ô kỹ năng ít ỏi mà mình sở hữu, cậu vẫn biết.
Biết bằng trực giác, bằng kinh nghiệm, bằng sự tích lũy của hàng chục giờ đi trong bóng tối này.
Cậu nhìn thấy vết cào mờ trên thành rương, dấu chân người chơi dừng lại trước nó rồi biến mất, cả những vết tích chiến đấu đã gần như hòa vào đá tường.
Khi Ren lần đầu đi qua đây, có ai đó đã đến trước.
Một số bẫy đã được kích hoạt và phá bỏ.
Những rương còn sót lại như phần thừa sót, như mồi nhử dành cho kẻ đến sau.
Và trong thế giới này, những gì dễ thấy nhất.
luôn nguy hiểm nhất.
Ren lướt qua chúng mà không thèm ngoảnh lại, bóng áo choàng sẫm màu lay động nhẹ nhàng như hơi gió chạm mép lưỡi dao.
Cậu không cần vàng.
Không cần đồ hiếm.
Cậu cần sống.
Rẽ qua một con đường vòng, Ren bước khỏi con đường bí mật và tến về nơi rộng hơn của mê cung, chỉ cần đi vòng vèo thêm vài lối nữa là cậu sẽ đến được lối ra.
Có quá nhiều lối rẽ cụt trong mê cung, với hình dạng đường đi và cảm giác tương đối giống nhau, thường tạo cho cậu ảo giác của sự quen thuộc.
Nhưng nếu đã mở hết chúng bằng bản đồ thì không cần phí thời gian dò đường.
Bước thêm vài bước nhanh chóng, Ren háo hức trở về rồi còn thưởng thức bữa tối ngon lành.
Bỗng, ngã rẽ phía trước.
một cái bóng bỗng lao ra trước mặt, Ren khựng lại, mất đà, suýt chút nữa ngã về phía trước.
Thứ chặn cậu là một con Kobold.
không.
là hai con và một con Ruin Kobold Trooper.
Ren chớp mắt, cố gắng lấy lại thăng bằng trong khoảnh khắc loạng choạng, nhưng cơ thể vẫn phản ứng nhanh chóng, giống như đã được lập trình.
Bàn tay cậu đã siết chặt chuôi kiếm, lưỡi kiếm lóe sáng dưới ánh sáng mờ ảo từ những đốm sáng lân cận trong mê cung.
Cảm giác giật mình của việc bị phát hiện nhanh chóng bị thay thế bởi một sự bình tĩnh lạ lùng.
Đối diện với cậu là ba con quái vật, nhưng không phải là những kẻ dễ đối phó như trước đây.
Hai con Kobold đứng ở phía trước, dáng người thấp bé, mặt hầm hố, tay cầm vũ khí rỉ sét, đôi mắt đỏ lừ như lửa.
Dù chúng không có gì đặc biệt, nhưng đã có rất nhiều lần Ren phải đối mặt với sự khó chịu của những con Kobold đơn giản này.
Nhưng phía sau chúng, như một bóng đen khổng lồ, là Ruin Kobold Trooper.
Ren có thể cảm nhận được mùi nguy hiểm thoang thoảng trong không khí, giống như một dấu hiệu cảnh báo sâu thẳm trong bản năng chiến đấu của mình.
Cậu không còn đường lùi, cũng không thể bỏ chạy.
Những bước chân nặng nề của con Trooper vang vọng như tiếng trống trận, làm không khí như đặc lại.
Dù không muốn, nhưng Ren phải thừa nhận, cậu không có nhiều lựa chọn.
Lùi lại sẽ mất đi lợi thế, mà tiến lên… đối mặt với ba con quái vật, trong đó có một con mạnh mẽ như vậy, sẽ là một quyết định liều lĩnh.
Tuy nhiên, Ren vẫn bước một bước về phía trước, giữ vững thế phòng thủ.
Hai con Kobold bình thường không đáng lo ngại, nhưng Ruin Kobold Trooper chính là mục tiêu cần xử lý trước.
Cậu không thể để con quái vật ấy đập mạnh vào mình mà không có phản ứng.
Một cách tự nhiên, Ren đã điều chỉnh lại tư thế chiến đấu của mình, nhưng cậu quan sát kỹ hơn, việc chiến đấu nhắm trực tiếp vào Trooper là bất khả thi, khi hai con Ruin Kobold khác còn ở đây.
Không một lời cảnh báo, chỉ có tiếng thép rít lên, vỡ tan không khí lạnh lẽo của mê cung.
Ren lao tới như một bóng ma, nhanh đến mức khó tin, hướng thẳng về phía một con Ruin Kobold bên trái.
Cậu không để tâm đến bất kỳ thứ gì khác ngoài mục tiêu trước mắt.
“Stap!
” Một tiếng động nhỏ vang lên khi lưỡi kiếm lóe sáng, vút qua trong bóng tối.
Đâm thẳng vào khe hở nhỏ dưới chiếc mũ giáp, lưỡi kiếm xuyên qua và cắm sâu vào cổ họng của con Kobold.
Máu pixel đỏ li ti rỉ ra như từng cánh hoa hồng, nhưng con quái vật chỉ kịp rú lên một tiếng trước khi gục xuống.
cơ thể của nó vỡ tan thành từng manht thủy tin tan vào không gian.
[Bạn đã tiêu diệt Ruin Kobold lv.
6]
Ren không dừng lại dù chỉ một giây.
Cậu bật người ngay lập tức, thoát khỏi vị trí cũ khi lưỡi rìu chiến của Trooper chém xuống, mang theo tiếng gào thét dữ dội.
Cây rìu cùn, nặng nề, đập xuống mặt đất, tạo ra một âm thanh chói tai, nhưng không trúng vào nơi Ren vừa đứng.
Chỉ một chút nữa thôi, và cậu đã có thể trở thành nạn nhân của cú chém đó.
Với một cái nhìn sắc bén, Ren nhận ra mình không thể lùi bước.
Hơi thở của cậu trở nên nặng nề, nhưng lòng kiên quyết đã thúc giục cậu tiến về phía trước, như một bóng ma lao về phía mục tiêu.
Từng bước chân nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, Ren áp sát con Ruin Kobold còn lại từ phía bên phải.
Con quái vật với cây chùy sắt rỉ sét vung mạnh, cố gắng tấn công.
Nhưng Ren chỉ cần nghiêng người, dễ dàng tránh đi đòn đánh đó.
Lưỡi kiếm của cậu vung lên, chém một đường chéo, từ hông lên đến vai trái của con Kobold.
Máu bắn ra, một dòng sát thương đỏ lừ hiện lên trên thanh HP của quái vật.
Tuy nhiên, vết thương chưa đủ để kết liễu nó.
Con Kobold loạng choạng, cố gắng lùi lại, nhưng Ren không bỏ lỡ cơ hội.
Ánh thép lóe lên, kiếm lại vung về phía vết thương, cắt xuyên qua lớp giáp yếu ớt, tấn công vào điểm yếu vừa được tạo ra.
Nhưng đột nhiên, không khí xung quanh như thay đổi.
Gió bỗng trở nên mạnh mẽ hơn, thổi vào lớp áo choàng của Ren, khiến cơ thể cậu run rẩy.
Cậu cảm nhận rõ cảm giác bị mắc kẹt, và cơn nguy hiểm đến gần hơn bao giờ hết.
Cảm giác này không thể lừa dối được nữa.
Cậu cố gắng bật lùi lại, nhưng đã quá muộn.
Lưỡi rìu cùn của Ruin Kobold Trooper, như một bóng ma chết chóc, lao xuống, ánh sáng từ lưỡi rìu phản chiếu sắc lạnh trong không gian tăm tối.
Hai bên Ren là những bức tường đá, không có đường lùi.
Cậu không thể nhảy sang trái hay lăn sang phải để tránh đòn chí mạng.
Cậu chỉ kịp nâng thanh kiếm lên trước mặt, với hy vọng chặn lại cú chém sắp tới.
Một tiếng va chạm khủng khiếp vang lên, như kim loại đập vào nhau trong một cú va đập dữ dội.
"BANG!"
tiếng vang điếc tai đó lấp đầy không gian.
-105
Ren khẽ rên rỉ, đau đớn.
Cánh tay cầm kiếm run rẩy trước sức nặng của lưỡi rìu đang ép xuống, nhưng cậu vẫn kiên quyết không buông tay, cố gắng chống lại sức tấn công không ngừng của đối thủ.
Con Ruin Kobold nhân cơ hội, phóng vụt lên, cây chùy rỉ sét của nó vung mạnh về phía Ren, với ý định tấn công bất ngờ khi cậu đang bận chống lại lưỡi rìu.
Nhưng Ren không để mình bị bất ngờ.
Cậu cúi người, nhanh chóng đẩy người về phía trước, lướt qua cú chém của lưỡi rìu như một làn sóng, và ngay lập tức bổ nhào xuống đất.
Lưỡi rìu bổ mạnh xuống mặt sàn phía sau, tạo ra một vết cắt sâu, nhưng Ren đã kịp thoát khỏi tầm ảnh hưởng.
Với sức mạnh và tốc độ đáng kinh ngạc, Ren vung thanh kiếm lên, đánh bay cây chùy sắt của con Kobold.
Cây chùy bay đi với một lực mạnh mẽ, nhưng Ren không hề để ý đến lực phản chấn từ cú đánh.
Cậu chỉ tập trung kéo thanh kiếm về phía trước, tạo đà cho đòn tấn công tiếp theo.
Mũi chân Ren thắt lại, bám chặt vào mặt đất rồi như một con thú săn mồi, cậu lao về phía con quái vật.
Thanh kiếm vung lên, đâm thẳng như mũi khoan, xuyên thủng cơ thể của Ruin Kobold.
Con quái vật không kịp phản kháng, cơ thể nó vỡ tan thành từng mảnh pixel đỏ rực, tàn dư của nó chỉ còn lại một dấu vết nhòe trong không gian tối tăm của mê cung.
Ren thở phào nhẹ nhõm, cơ thể căng thẳng, nhưng không dừng lại, cậu ngay lập tức quay về đối mặt với kẻ còn lại.
Con Ruin Kobold Trooper đứng trước mặt Ren như một ngọn núi di động, khổng lồ và vững chãi.
Những bước di chuyển của nó mạnh mẽ, tạo ra những rung động nhỏ trong mặt đất mỗi khi nó dậm chân.
Mặc dù cơ thể cứng cáp, những động tác của nó lại không hề lộn xộn, mà hoàn toàn chính xác và đầy sức mạnh.
Ren không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
Cậu biết rằng chỉ cần một đòn trúng là mọi thứ sẽ kết thúc.
Lưỡi rìu nặng nề của con quái vật vung mạnh về phía cậu, nhưng Ren đã kịp tránh đi bằng một động tác né sang trái nhanh chóng, ngay sát cây rìu khi nó lướt qua mình, tạo ra một cơn gió dữ dội.
Nhưng Ren không chỉ né tránh.
Cậu nhận thấy, với cơ thể khổng lồ của Trooper, mỗi cú vung rìu đều khiến nó tốn một khoảng thời gian đáng kể để xoay chuyển.
Đây là cơ hội duy nhất.
Nhanh chóng bắt lấy thời cơ, Ren lao về phía trước, kiếm vung mạnh, chém liên tiếp hai nhát vào cái chân to như cột trụ của con quái vật.
Lưỡi kiếm xuyên qua lớp da dày, tạo ra những vết cắt sâu, nhưng chẳng thể gây tổn hại quá lớn.
Con Ruin Kobold Trooper chỉ gầm lên một tiếng giận dữ, rồi quay lại, tức giận hơn, vung rìu một cách điên cuồng.
Ren lùi lại vài bước, nhưng cậu biết, thời gian của mình đã không còn nhiều.
Cơn giận của quái vật đã được thổi bùng lên, và con quái vật đang sẵn sàng nghiền nát bất kỳ ai dám đứng trước nó.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập