Ruin Kobold, một loại quái vật hình người phổ biến trong mê cung của tầng một.
Chúng sở hữu vóc dáng nửa người nửa thú, có ngoại hình giống loài khuyển, với lớp da đỏ sậm pha nhợt nhạt, như thể được phủ một lớp bụi mỏng mùi máu khô.
Trên cơ thể phủ đầy những đường viền đen ngoằn ngoèo, tựa hình xăm, nhưng sống động đến mức khiến người ta cảm thấy chúng có thể thay đổi theo từng nhịp thở.
Khác với những Kobold mỏ mà Ren từng đối mặt, đám Ruin Kobold không chỉ đơn thuần là lũ quái dùng móng vuốt bản năng.
Chúng biết cách cầm vũ khí, sử dụng giáp, di chuyển có tổ chức.
Trên tay chúng là những thanh kiếm sắt gỉ, lưỡi răng cưa lởm chởm và nặng nề, đủ để gây sát thương chí mạng nếu trúng đòn.
Trang bị của chúng cũng không còn là những mảnh giáp vá víu.
Dù vẫn là giáp nhẹ, nhưng đã có hình dạng rõ ràng, mũ sắt đơn giản, áo giáp ngực kim loại mỏng, vừa đủ che các điểm yếu trọng yếu.
Đối đầu với Ruin Kobold không đơn thuần là chiến đấu với quái, mà là chiến đấu với những kẻ biết đánh trận.
Lặng lẽ quan sát một con Ruin Kobold lạc đàn, Ren như tan vào bóng tối, di chuyển không một tiếng động.
Cậu bám theo nó như một chiếc bóng, âm thầm, vô hình, gần như không để lại dấu vết.
Con quái vật hoàn toàn không nhận ra cái chết đang cận kề.
Đôi tai vểnh của nó không hề động đậy, cặp mắt đỏ lờ đờ vẫn lướt qua từng góc hành lang ẩm thấp, không mảy may nghi ngờ gì.
Ren siết chặt chuôi kiếm, rồi lao lên.
Lưỡi kiếm đâm thẳng vào gáy, khe hở nhỏ giữa mũ giáp và giáp ngực.
chính là điểm yếu chí tử mà cậu đã căn chuẩn từ trước.
Một tiếng đâm đầy chí mạng, dòng sát thương đỏ rực bật lên trên thanh HP của con quái.
Nhưng nó chưa chết.
Ruin Kobold gào lên một tiếng đau đớn, đứt quãng và khàn đặc, rồi vung thanh kiếm rỉ sét loạn xạ trong cơn hoảng loạn.
Những nhát chém vô hồn quét ngang trong không khí, xé toạc sự yên tĩnh trong mê cung.
Ren đã kịp lùi lại, ánh mắt lạnh lùng không chút chần chừ.
Cậu xoay người, rồi lao vào lần nữa.
Lưỡi kiếm vung lên, xé đôi cánh tay đang cầm vũ khí của con quái.
Máu pixel phun ra như một luồng bụi đỏ vỡ nát, cánh tay rơi xuống nền đá với một âm thanh vỡ tan nặng nề.
Con quái vật rú lên một lần nữa, yếu ớt hơn.
Nó bắt đầu lùi lại.
Ren khẽ nhíu mày.
Không còn lý do gì để chần chừ nữa.
Cậu lao thẳng về phía con Kobold như một cơn gió lặng lẽ.
Nó không còn vũ khí.
Không còn khả năng phản kháng.
Và Ren.
không còn cần dè chừng.
Chỉ trong tích tắc, cậu lướt ra sau lưng sinh vật chỉ cao tới nửa ngực mình.
Thanh kiếm lóe lên ánh thép lạnh như băng, rồi chém xuống một đường sắc ngọt.
Cơ thể con quái rẽ làm đôi.
[Bạn đã tiêu diệt một Ruin Kobold level.
8]
[Bạn nhận được 112 exp]
[Bạn nhận được 50 cor]
Thông báo hệ thống hiện lên ở góc phải tầm nhìn, nhưng Ren chẳng mảy may để tâm.
Hơi thở cậu vẫn đều, ánh mắt vẫn lạnh như băng.
Bởi vì.
Tiếng gào lúc nãy của con quái chắc chắn đã thu hút sự chú ý từ lũ quanh đó.
Cậu đã tính toán sai, nghĩ rằng chỉ cần hai đòn là xong.
Nhưng con này có lượng máu cao hơn hẳn so với những con Ruin Kobold mà cậu từng đối đầu.
Đổi lại, nó có vẻ di chuyển và tấn công chậm hơn.
Một lợi thế nhỏ, nhưng trong mê cung, ngay cả những lợi thế nhỏ cũng có thể là thứ duy nhất giữ cậu sống sót.
Ren siết chặt chuôi kiếm, rồi quay người nhìn về hành lang tối om phía trước, nơi tiếng bước chân đang bắt đầu vang lên.
Ren lập tức kích hoạt kỹ năng ẩn thân.
Trong khoảnh khắc, cả cơ thể cậu như tan vào bóng tối, hòa lẫn vào những bức tường đá lạnh lẽo của mê cung.
Hơi thở chậm lại.
Bóng dáng biến mất.
Một cái bóng trốn trong bóng tối.
Cấp độ thành thạo của kỹ năng này với Ren vẫn chưa cao, nhưng cậu có một lợi thế quan trọng, chiếc áo choàng với hiệu ứng tăng khả năng ẩn thân.
Nhờ nó, từng bước đi, từng cử động của cậu trở nên khó lường và gần như vô hình trước mắt lũ quái.
Chỉ cần không di chuyển quá nhanh hay để lọt vào tầm nhìn trực tiếp, cậu hoàn toàn có thể lướt qua những con Kobold mà không để lại dấu vết nào.
Chính kỹ năng này đã giúp cậu, một mình, âm thầm khám phá hơn 70% mê cung, nơi mà nhiều nhóm người chơi khác còn chưa dám bước quá tầng hành lang đầu tiên.
…Ren đứng bất động, người dán sát vào mặt đá thô ráp của bức tường mê cung, từng hơi thở đều được ép chặt để không phát ra tiếng động nào.
Trong trạng thái ẩn thân, thị giác của cậu bị bao phủ bởi một lớp mờ ảo, như thể cả thế giới chỉ còn là những đường viền xám chì và chuyển động chập chờn.
Phía trước, từ con đường u ám và hẹp, hai cái bóng lặng lẽ trườn ra như thể bị bóng tối nhào nặn nên.
Không.
là ba.
Một cái bóng thứ ba, khổng lồ hơn hẳn, vừa mới bước vào tầm nhìn của cậu.
Âm thanh phát ra từ bước chân nó không lớn, nhưng đủ để khiến đất đá dưới chân Ren khẽ rung lên.
Từng tiếng
"thình… thịch…"
như trống trận vọng đến từ phía xa, chậm rãi và đe dọa.
Ren hơi nghiêng người, mắt nheo lại.
Hai sinh vật dẫn đầu rõ ràng là Ruin Kobold, loài quái hình người mà cậu đã chạm trán không ít lần trong tầng này.
Làn da đỏ sậm như thịt thối, viền đen chạy ngoằn ngoèo như hình xăm, vũ khí rỉ sét, cử động chậm nhưng có phần nguy hiểm khi để chúng hợp lực.
Nhưng thứ ở phía sau… là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Cái bóng ấy cao lớn và nặng nề, gần gấp đôi Ren.
Cơ thể đồ sộ như một con gấu khổng lồ bọc thép, phần vai rộng đến mức có thể chắn kín cả một khung cửa.
Đó không phải là Kobold thường.
Ren nhận ra cái dáng đi đó.
Cách nó hạ bàn chân xuống đất không phải kiểu chậm chạp vô thức của lũ quái vật, mà là một nhịp bước đều đặn, mang theo uy lực và sự kiểm soát.
Ruin Kobold Trooper.
Một chủng loại hiếm và cực kỳ nguy hiểm.
Ren chỉ mới gặp chúng vài lần, và mỗi lần như thế đều phải rút lui ngay lập tức.
Chúng không chỉ đơn giản là
"phiên bản mạnh hơn"
của Kobold thường.
Trooper là một cấp tiến hóa hoàn chỉnh, là chiến binh đúng nghĩa của loài Kobold.
Không mặc giáp như những con Kobold khác, không phải vì thiếu trang bị.
Mà là vì không cần thiết.
Thân thể nó chính là một bộ giáp.
Làn da của Trooper mang màu xám lốm đốm như thép cháy, cơ bắp cuồn cuộn căng dưới lớp vảy dày, từng bước chân mang theo lực uy hiếp như một con trâu mộng.
Trên tay nó là một rìu chiến hai lưỡi, vũ khí không phù hợp với những con quái vật di chuyển vụng về, nhưng lại hợp đến kỳ lạ với dáng đứng vững chãi của nó.
Chúng biết sử dụng kỹ năng.
Không phải kỹ năng kiểu phản xạ ngẫu nhiên, mà là kỹ năng vũ khí giống như người chơi.
Ren từng thấy một con Trooper chém thẳng vào tường đá với một kỹ năng rìu, lưỡi rìu tạo thành một đường nứt dài suýt nữa thì hạ gục hai người chơi đứng sau.
Cái cảm giác đó quay trở lại giờ đây, một loại bản năng nguyên thủy cảnh báo cậu về mối nguy đang tiến lại gần.
Ren đưa tay chạm vào chuôi kiếm, cảm giác lạnh từ kim loại truyền vào da.
Nếu chỉ là hai con Kobold thường, cậu có thể đánh úp và rút lui trước khi bị phát hiện.
Nhưng giờ có cả Trooper, một trận đánh sẽ biến thành địa ngục nếu bị bao vây.
Cậu nên lùi lại.
Nhưng…
Có gì đó không đúng.
Ruin Kobold Trooper, chỉ xuất hiện ở phần rất sâu trong mê cung.
đó là những gì mà cuốn sổ hướng dẫn ghi lại, và hai con cậu gặp, cũng đều ở tầng sâu.
Tại sao nó lại đi cùng hai Kobold thường đến tận đoạn này, vốn cách xa khu vực trung tâm?
Và tại sao cả ba lại di chuyển theo đội hình rõ ràng, chứ không tản mác như lũ Kobold thường lang thang trong mê cung?
Ren khẽ cau mày.
Có điều gì đó không đúng.
Không đúng một cách âm thầm và lạnh lẽo, như lớp sương mỏng bám lấy da thịt khi đứng trước cửa một căn phòng vừa có người chết.
Cậu không thể lý giải trọn vẹn, nhưng cậu cảm nhận được.
Bản năng của người đã sống sót qua từng đợt săn lùng, từng nhát chém và máu đỏ pixel tung tóe đang mách bảo Ren rằng:
đây không phải sự trùng hợp.
Không phải ngẫu nhiên.
Không phải một nhóm quái vật đi lạc.
Và với Ren, một người biết rằng sự sống còn nằm trong từng chi tiết nhỏ nhất, cảm giác đó đủ để khiến cậu dè chừng.
Dù sao, gần 600 người đã chết trong tháng đầu tiên.
Một phần ba trong số đó là Beta Tester, những người từng bước qua bản thử nghiệm, từng tự tin mình biết mọi ngóc ngách của Aincrad, rồi gục ngã vì mọi thứ không còn giống như trước.
Những con quái vật thay đổi vị trí xuất hiện.
Chuyển động nhanh hơn, thông minh hơn.
Một số hành vi không hề tồn tại trong bản beta.
Những cái bẫy mới, không có trong bản đồ.
Những tên boss hành xử như đang học theo cách người chơi chiến đấu.
Ren không phải là Beta Tester, nhưng cậu từng đọc kỹ cuốn sổ hướng dẫn được lưu truyền giữa các người chơi còn sống sót.
Một cuốn sổ đầy thông tin hữu ích được biên soạn từ những kinh nghiệm sống chết, từng dòng là mồ hôi, nước mắt và máu.
Nhưng ngay từ trang đầu tiên, dòng cảnh báo đã được in đậm:
"Không có gì là tuyệt đối.
Nếu thông tin chưa được kiểm chứng, đừng vội tin.
Và nếu bạn nghi ngờ.
hãy rút lui.
"Ren luôn ghi nhớ điều đó.
Dẫu phần lớn nội dung trong cuốn sổ đều chính xác, đều đáng tin, nhưng cậu không bao giờ hoàn toàn dựa vào nó.
Aincrad đang thay đổi từng ngày, và nếu cậu muốn sống sót, cậu phải thay đổi theo nó.
Cái đội hình kỳ lạ kia.
Sự xuất hiện của một Trooper ở khu vực lẽ ra không thể có nó.
Và cả tiếng bước chân đều đặn như một đội tuần tra thực thụ.
Tất cả như những mảnh ghép chưa rõ hình, nhưng Ren biết:
nếu ở lại, cậu có thể không còn cơ hội để hiểu toàn bộ bức tranh.
Không chút do dự, Ren xoay người, trượt ngược vào hành lang hẹp dẫn về lối cũ.
Bước chân nhẹ và thấp, hòa lẫn vào những bóng tối chập chờn trải dài trên mặt đất lạnh.
Thỉnh thoảng, cậu vẫn quay đầu lại nhìn.
Nhưng chỉ thấy lối đi đang mờ dần phía sau, như thể chính mê cung cũng đang cố nuốt lấy mọi dấu vết.
Tạm thời, cậu cần rút lui.
Sống sót trước.
Điều tra sau.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập