Argo vẫn cười mãi không thôi, như thể một đứa trẻ vừa thắng một ván cược quan trọng.
Ren chống tay lên bàn, khẽ quay mặt sang bên, tránh ánh mắt đang rực lên đầy phấn khích kia.
Dù không nói ra, nhưng khóe môi cậu giật nhẹ, như thể một nụ cười thoáng qua suýt nữa lộ diện.
“Cậu không biết đâu, Tôi đã lo lắng đến phát điên khi không thấy cậu đâu trong suốt mấy ngày đầu.
Cứ tưởng cậu.
Cô dừng lại, không nói nốt phần cuối câu.
Giọng nói hơi hạ xuống.
“.
biến mất như những người khác.
Ren không đáp.
Không cần phải nói gì.
Giữa họ là khoảng im lặng thoáng qua, nhưng không hề khó chịu, chỉ là một chút trầm lặng cần thiết để thở, để cân bằng.
“Dù gì thì.
” Argo lên tiếng, lần này với giọng nhẹ nhàng hơn, “Cảm ơn cậu đã không biến mất.
Ren không trả lời ngay.
Cậu chỉ nhìn ra khung cửa sổ bên cạnh, nơi ánh nắng buổi chiều đang lấp lánh xuyên qua lớp kính bụi mờ.
Bên ngoài là con đường lát đá vắng vẻ, vài chiếc lá úa nhẹ nhàng lướt qua trong gió.
“…Tôi vẫn còn việc phải làm ở đây.
Một câu trả lời đơn giản, nhưng Argo hiểu.
Và đó là tất cả những gì cô cần.
“Vậy thì, hẹn gặp lại trong buổi họp nhóm chinh phạt nhé.
” Argo vừa nói vừa đứng dậy, khẽ vươn vai như thể trút được gánh nặng trong lòng.
“Và nhớ đấy, ” cô chỉ tay về phía Ren, miệng nở nụ cười ranh mãnh quen thuộc.
“Lần này tôi sẽ ghi nhớ kỹ lắm, nếu cậu lại làm mấy chiêu đặc biệt rồi lặng lẽ biến mất như bóng ma nữa!
Ren phì cười, dù rất khẽ.
“Tôi chẳng nhớ mình cần phải xin phép một ai.
khi đi đâu đó.
“Thì… tôi cũng chẳng nhớ là mình cần xin phép.
” Argo nháy mắt, rồi bước đi, để lại Ren ngồi một mình giữa hương trà sữa vẫn còn thoang thoảng.
Cậu khẽ siết bàn tay lại, ánh mắt một lần nữa hướng ra ngoài khung cửa sổ.
Nhóm chinh phạt đầu tiên.
Cậu đã đồng ý rồi.
Dù là do mềm lòng, hay vì một điều gì đó sâu hơn mà chính cậu cũng chưa thể gọi tên.
“Khoan.
cô định đi luôn mà không trả tiền trà à?
Ren giật mình phát hiện điều gì đó, vội vã gọi Argo lại.
Cô quay đầu nhìn cậu với vẻ không vui và một chút thất vọng trên khuôn mặt, như thể nhìn đứa con khờ khạo của mình.
“Cậu định để một cô gái trả tiền trong cuộ hẹn à?
“Nhưng cô hẹn tôi ra đây mà?
Ren nhíu mày trước câu nói vô lý?
Và tại sao cậu lại phải trả tiền cho thứ mình không uống chứ?
Argo chống nạnh, hất cằm đầy thách thức, ánh mắt lấp lánh tinh quái sau lớp tóc mái rối.
“Đúng là tôi hẹn cậu, nhưng chẳng phải vì công chuyện nghiêm túc sao?
Trong mấy trường hợp như thế này, người ta gọi là ‘một bữa bàn bạc chiến lược’ và thông thường thì người nghe mới là người trả đấy.
Ren chớp mắt, hoàn toàn không hiểu nổi logic đó.
“Cô vừa mới bịa ra đúng không?
“Không hề nhé!
” Argo nhún vai, tay khoanh trước ngực.
“Ở đây là Aincrad, luật do người biết cách sinh tồn tự đặt ra.
Và tôi?
Tôi đã sống sót khá tốt đấy chứ.
“Còn tôi thì đang bị bóc lột trắng trợn.
” Ren thở dài, móc vài đồng Cor từ túi ra, ánh mắt tiếc nuối như vừa mất đi một phần máu thịt.
“Xem như đầu tư cho tương lai.
lần sau cậu mua thông tin, tôi sẽ bớt giá cho.
Argo giơ ngón cái, rồi quay lưng bước đi với dáng vẻ nhẹ tênh như chưa từng nợ nần gì ai.
“Hẹn gặp lại trong buổi họp nhé, đồ ngốc mềm lòng!
“Mà khoan đã.
cô có cần mua trang bị không?
Ren ngập ngừng một chút rồi hỏi.
Argo dừng chân ngay trước ngưỡng cửa, quay đầu lại, một bên chân vẫn còn lơ lửng như sắp bước ra ngoài, tay chống hông.
“Trang bị á?
Cậu đang nói về.
việc tôi không có giáp sắt lấp lánh hay thanh kiếm dài ba mét hả?
Ren gãi má, hơi bối rối trước giọng điệu mỉa mai đó.
“Không, ý tôi là.
nếu cô cần thứ gì thiết thực hơn cho trận chiến sắp tới thì tôi có thể giúp.
giá cả có thể thương lượng.
“Ren này.
” Argo ngắt lời, giọng dịu hẳn lại, không còn vẻ tinh quái thường thấy.
“Tôi biết cậu nghĩ rằng tôi yếu hơn cậu, hay mấy người khác.
Nhưng tôi không phải là kiểu người đứng phía trước vung kiếm đâu.
mà nếu trong trận 1vs1 thì chưa biết ai thắng ai thua đâu.
Cô vỗ nhẹ lên chiếc túi vải buộc bên hông.
“Tôi có vũ khí riêng của mình rồi.
Đừng lo.
Ren khẽ gật đầu.
Cậu hiểu.
Trong thế giới này, có nhiều cách để chiến đấu, không phải ai cũng cần kiếm sắc hay áo giáp dày.
“Tôi không cần ai chiến đấu thay mình, ” Argo nói tiếp, lần này là một nụ cười thật sự.
“Nhưng tôi rất trân trọng nếu ai đó sẵn sàng đi bên cạnh mình.
Rồi cô quay đi, bước hẳn ra khỏi quán.
Ren nhìn theo một lúc, ánh mắt dịu lại.
“Cô ấy.
đúng là kỳ lạ.
ai mà có thể bỏ qua một bộ giáp an toàn tuyệt đối chứ.
Ren thở dài, lặng lẽ bước về phía quầy thanh toán.
Trên giao diện nổi lên bảng thông báo:
–120 Cor.
Cậu lướt mắt nhìn con số ít ỏi còn lại trong túi tiền, không cần đến phép tính cũng biết nó đang dần chạm đáy.
Mỗi đồng Cor lúc này đều là mồ hôi nước mắt, là máu đỏ pixel giữa những trận chiến liên miên.
Ấy vậy mà lại bị tiêu tốn cho một tách trà.
mà cậu còn chẳng uống ngụm nào.
Đã vậy nó còn đắt tới phi lý.
Đằng sau quầy, cô chủ quán vẫn giữ nguyên nụ cười hiền hậu, như thể không hề hay biết trái tim một chàng trai trẻ vừa rạn nứt thêm lần nữa.
Ren cố nén tiếng thở dài lần hai.
Không phải lỗi của chủ quán.
Cũng không phải lỗi của Argo.
Nhưng.
nếu có ai đó cần đổ lỗi lúc này.
thì chỉ có thể là chính cậu.
‘Mình có lỗi gì đâu?
’ Ren tự nhủ, rõ ràng, cậu là nạn nhân của cái trò quái đản này.
“Cảm ơn vì trà, ” Ren nói, giọng nhẹ tênh, như thể sợ làm vỡ sự bình yên trong không gian ấm cúng ấy.
Cô chủ quán gật đầu đáp lại, nụ cười vẫn không đổi.
Ren quay đi, bước ra khỏi quán, chỉnh lại chiếc mũ trùm đầu như thói quen mỗi khi cậu muốn giấu đi cảm xúc.
Gió chiều ngoài phố thổi nhẹ qua, mang theo hương bánh ngọt và tiếng bước chân của những người chơi khác.
Nhưng với Ren, lúc này, chỉ có một âm thanh vang vọng lại trong đầu:
Một cách tàn nhẫn để nhắc rằng Aincrad không phải là mơ.
Và chẳng có gì miễn phí ở đây cả.
Dưới ánh chiều tà, những tia nắng cuối ngày nhẹ nhàng trải dài trên các mái ngói đỏ thẫm, không còn gay gắt như lúc giữa trưa nhưng vẫn đủ khiến mặt đường lát đá âm ấm dưới chân.
Ren lặng lẽ sải bước giữa dòng người nhộn nhịp, lòng không hướng về mê cung hôm nay.
dẫu cho ví tiền của cậu đang ngày càng nhẹ đi một cách đáng lo ngại.
Nhưng sau lần chia sẻ thông tin trước đó, cậu không cần phải tiếp tục dốc hầu bao cho người khác.
Hệ thống hiện tại cũng đã vận hành trơn tru hơn rất nhiều.
Cứ thế, để mặc đôi chân dẫn lối trong vô thức, cậu tìm đến khu chợ của thị trấn.
Không phải để mua sắm, mà là để tống khứ một món đồ.
phiền phức mà cậu đã để nó nằm trong kho quá lâu.
Ren với khuôn mặt đầy vẻ thất vọng bước ra khỏi từng cửa hàng, mỗi lần rời đi lại thêm một lần thở dài.
Cậu có thể bán đồ, nhưng giá cả chẳng bao giờ đạt được mức mà cậu mong muốn.
Những món đồ này có giá trị với cậu, nhưng lại chẳng ai sẵn lòng trả mức giá hợp lý.
Vẫn có một chút hy vọng le lói trong lòng, nhưng cảm giác mệt mỏi dần lấn át mọi thứ.
Cậu chỉ muốn bán cho xong rồi bước tiếp, nhưng có vẻ như cậu chẳng thể thoát khỏi vòng luẩn quẩn này.
Đúng lúc ấy, giọng nói quen thuộc của Agil vang lên từ phía sau, mang đến một tia hy vọng mới:
“Cậu đang tìm gì đấy?
Ren quay lại, đôi mắt thoáng chút ngạc nhiên.
Cậu không ngờ mình lại trôi dạt tới gian hàng lúc trưa mà mình đã hỏi đường.
Chủ sạp trông vẫn đáng sợ như vậy, với dáng vẻ mạnh mẽ, góc cạnh của một người đã trải qua không ít thử thách.
Do dự một chút, Ren hỏi:
“Anh muốn mua trang bị chứ?
Agil hơi nhíu mày, nhưng rồi cũng gật đầu.
“Cậu có thể cho tôi xem qua trước được chứ?
Cùng là một thứ với cậu định bán lúc trưa à?
Ren khẽ gật đầu, rồi mở kho đồ của mình.
Ngay lập tức, một tiếng
"Rầm!"
vang lên.
Chiếc bàn trên sạp hàng bằng gỗ của Agil sụp đổ dưới sức nặng của vật phẩm.
Đó là.
một bộ giáp.
Một bộ giáp bằng thép nặng nề, thứ Ren đã bỏ tiền ra mua vì nghĩ rằng nó sẽ có ích cho mình trong những cuộc chiến sắp tới.
Nhưng thực tế là, chỉ số sức mạnh của cậu không đủ để mặc bộ giáp này một cách thoải mái.
Dù vẫn có thể trang bị, nhưng cảm giác như cậu đang vác cả một căn phòng chạy loanh quanh vậy.
Ren mím môi, cảm thấy ngượng ngùng khi nhìn thấy phản ứng của Agil, như thể chiếc giáp nặng trịch này không hề tương xứng với dáng vẻ của mình.
Agil nhìn Ren với ánh mắt kỳ lạ, rồi không nói gì thêm.
Anh bắt đầu kiểm tra trang bị, trông có gì cầu kỳ chỉ đơn giản là xem chỉ số.
“Độ bền gần như mới, ” anh lầm bầm, rồi tiếp tục, “Yêu cầu tận 25 VIT và 30 STR mới trang bị được.
Cậu cũng liều mạng thật đấy, hiếm có ai đạt chỉ số như vậy ở tầng đầu tiên lắm.
Anh nheo mắt, kiểm tra thêm một chút.
“Nhưng độ bảo vệ cực tốt.
Có thể cả đám Kobold trong mê cung cũng không gây ra được bao nhiêu sát thương khi cậu trang bị thứ này.
nhưng mà, ” Agil dừng lại một chút, ánh mắt của anh lúc này như đang dò xét Ren, cân nhắc từng lời.
“–10 AGI thì.
” Anh im lặng một lúc, mắt lướt qua Ren, rồi nhìn xuống bộ giáp với ánh mắt phán đoán của một người thương nhân.
“Cậu muốn bán sao?
5.
000 Cor… cậu nghĩ sao?
Bù cho cả chiếc bàn nữa, đừng quên.
Ánh mắt của Agil không rời khỏi Ren, như thể đang chờ đợi phản ứng, sẵn sàng lắng nghe nếu cậu có ý định thương lượng thêm.
Ren khẽ gật đầu, nhẹ như thể chấp nhận một thất bại đã định sẵn.
Giá này chỉ bằng một nửa số tiền cậu bỏ ra để mua bộ giáp, nhưng ít ra còn tốt hơn mấy cửa hàng khác, họ thậm chí chỉ trả có một phần ba.
Và suy cho cùng, cậu cũng là người ném cả bộ giáp xuống làm gãy luôn cái sạp hàng của người ta.
“Vậy thì.
” Agil mỉm cười, chìa tay ra, “chúc mừng giao dịch thành công.
Cậu bắt tay anh, cảm thấy bàn tay to bè và chắc nịch của Agil có gì đó rất đáng tin.
“Tên của tôi là Agil.
Nếu sau này cậu cần mua hay bán đồ gì, cứ tìm tôi.
Hoặc là muốn hỏi chuyện linh tinh, cũng được nốt.
Ren mỉm cười nhẹ, cảm giác chán nản trong lòng cũng vơi đi một chút.
Chí ít hôm nay không phải hoàn toàn tệ hại.
Cậu đáp, “Ren.
Agil gật đầu.
“Nhớ rồi, Ren.
Cái tên này nghe có vẻ.
sẽ còn xuất hiện nhiều trong tương lai.
Câu nói đó nhẹ nhàng, không mang ý sâu xa, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến Ren khựng lại một nhịp.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập