Trước khi thời gian của cuộc gặp mặt đến, Ren lựa chọn di chuyển vài vòng quanh thị trấn Tolbana.
Đây không phải lần đầu tiên cậu làm vậy.
Thực tế, nó đã trở thành một thói quen vô thức, mỗi khi đặt chân đến một khu vực mới, Ren luôn dành thời gian đi bộ, quan sát, ghi nhớ địa hình, lối đi và những điểm đặc trưng.
Việc hỏi đường như ban nãy khiến cậu cảm thấy không thoải mái.
Không phải vì ai đó khó chịu hay từ chối, mà vì bản thân cậu không thích cảm giác phải phụ thuộc.
Cậu ghét sự lạc lõng, ghét cả cảm giác mình như một người ngoài bước vào thế giới của kẻ khác.
Vậy nên, thay vì hỏi, cậu chọn cách quen dần.
Ren băng qua một con phố lát đá, đi men theo những quầy hàng nhỏ và cửa tiệm lấp lánh ánh sáng từ cửa kính.
Từng hàng cây thưa trải dọc hai bên đường, tán lá đung đưa nhẹ theo gió, đổ bóng mát xuống những bậc thềm đá.
Tiếng nước róc rách từ một đài phun nhỏ gần đó, tiếng cười nói của người chơi và NPC hoà vào nhau, tạo thành một bức tranh yên ả hiếm hoi giữa lòng Aincrad.
Mỗi bước chân là một nhịp lặng, nhưng cũng là một lần ghi nhớ.
Ngã rẽ này nối với chợ, góc đường kia dẫn đến khu rèn.
Cửa tiệm bán thực phẩm nằm cạnh một nhà trọ nhỏ có ban công hoa giấy, cậu đánh dấu trong đầu từng chi tiết nhỏ như vậy, không phải để đề phòng, mà đơn giản là để có thể cảm thấy mình… thuộc về nơi này.
Dù chỉ là tạm thời.
Và rồi, khi đồng hồ hệ thống nhắc nhở rằng thời gian đã gần kề, Ren khẽ dừng lại giữa quảng trường lát đá, hướng ánh mắt về phía nơi cần đến, rồi tiếp tục bước đi.
Dừng chân lại dưới bóng râm của một mái hiên, Ren khẽ thở ra, rồi mở bảng hệ thống trước mắt.
Giao diện bán trong suốt hiện lên, phản chiếu ánh nắng nhạt buổi chiều.
Ngón tay cậu lướt nhanh qua từng dòng, ánh mắt quét lại thông tin cuộc hẹn:
thời gian, địa điểm, vài lời nhắn gọn.
Không có gì sai lệch.
Mọi chi tiết đều trùng khớp với trí nhớ, nhưng cẩn thận vẫn là cần thiết.
Cậu không muốn đến trễ, cũng không muốn đến nhầm nơi.
Ren đóng bảng, chỉnh lại phần mũ trùm đầu che khuất gương mặt mình, rồi tiếp tục bước đi.
Con đường trước mặt vắng vẻ hơn hẳn so với khu chợ hay những tuyến phố chính.
Những bước chân cậu vọng nhẹ trên nền đá, xen lẫn tiếng gió luồn qua khe tường giữa các toà nhà.
Tường gạch phủ rêu, biển hiệu gỗ treo xiên vẹo, mỗi cái tên được khắc tay thô ráp, cũ kỹ nhưng đầy cá tính.
Cậu liếc nhìn từng cái một, dò đúng hướng như thể đang tìm kiếm một dấu hiệu quan trọng có thể lẩn khuất đâu đó.
Rồi, ở cuối đoạn hẻm, nơi con đường mở ra một khoảng sân nhỏ lát đá và có vài chậu cây đặt bừa bộn bên hiên, Ren dừng lại.
Một quán nước nhỏ hiện ra trước mắt cậu.
Không phải nơi hào nhoáng, cũng không đặc biệt nổi bật, chỉ là một căn nhà một tầng, mái gỗ cũ, cửa kính mở hé, bảng hiệu mờ chữ
"Clover Rest"
lặng lẽ đung đưa trong gió.
Một chiếc bàn gỗ đơn nằm ngoài hiên, bên cạnh là hai chiếc ghế trống.
Ren chậm rãi bước đến, đứng im một nhịp trước khi đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, tiếng chuông nhỏ leng keng vang lên phía trên đầu như báo hiệu.
thời điểm đã đến.
Cánh cửa gỗ mở ra, để lộ một không gian yên tĩnh và ấm áp bên trong, trái ngược hẳn với sự náo nhiệt của khu phố bên ngoài.
Quán không lớn, chỉ khoảng bốn đến năm chiếc bàn gỗ đặt cách nhau đủ xa để tạo sự riêng tư.
Mỗi bàn đều có một lọ hoa khô nhỏ ở giữa, cúc trắng, lavender, hoặc đôi khi chỉ là vài nhánh thảo mộc buộc dây gai, đơn sơ mà tinh tế.
Tường được ốp bằng những tấm gỗ sẫm màu, theo thời gian đã ngả sang tông ấm, mang theo mùi hương dịu nhẹ của gỗ và trà.
Một vài bức tranh mờ phấn màu treo lặng lẽ trên đó, phong cảnh, những con đường đồi, thậm chí là một bản đồ vẽ tay của tầng một Aincrad.
Ánh sáng bên trong chủ yếu đến từ các ô cửa kính sát trần và một vài chiếc đèn treo chụp vải mờ, tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu, khiến mọi thứ như chậm lại một nhịp.
Phía trong cùng là quầy phục vụ bằng đá thô, phía sau là giá đựng đầy các hũ thuỷ tinh lớn chứa đủ loại trà, thảo mộc, và vài nguyên liệu mà Ren cũng chẳng nhận ra hết.
NPC phục vụ, một người phụ nữ trung niên, đang lau sạch mặt bàn, động tác nhẹ nhàng và không làm gián đoạn sự tĩnh lặng vốn có.
Sàn nhà bằng gỗ, mỗi bước chân dù nhẹ cũng phát ra tiếng cót két nhẹ, như tiếng thở của một nơi đã có tuổi.
Ren đứng lặng trong khoảnh khắc, để đôi mắt làm quen với không gian, rồi bước vào thêm vài bước, tay vẫn giữ chặt vạt áo choàng.
Quán không đông.
Ngoài cậu ra chỉ có một cặp đôi ngồi ở góc xa, thì thầm với nhau, và một người chơi đơn lẻ đang cắm cúi viết gì đó lên bảng ghi chú.
Chọn một chỗ sát cửa sổ, Ren kéo ghế ngồi xuống, để ánh nắng nhàn nhạt buổi chiều chiếu lên bàn tay mình.
Cậu không gọi đồ uống ngay.
Chỉ lặng lẽ ngồi đó, như thể đang chờ một điều gì.
hoặc một người nào.
“Cậu tới sớm hơn tôi tưởng.
Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh, không lớn, nhưng đủ để kéo Ren ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.
Cậu ngẩng đầu lên.
Ánh nắng buổi chiều rọi qua ô cửa kính loang loáng phản chiếu, vẽ một đường sáng mảnh lên mái tóc ngắn nâu vàng của người vừa xuất hiện.
Là Argo.
Cô vẫn mặc chiếc áo choàng nâu sậm thường ngày, phần cổ áo hơi mở để lộ ra lớp áo vải tối màu bên trong.
Vai đeo túi da nhỏ, gọn gàng và sát người, dấu hiệu cho thấy cô không hề có ý định đi săn quái.
Mắt nheo nhẹ, môi nhếch lên một nụ cười tinh nghịch thường trực như thể vừa bắt quả tang ai đó làm chuyện thú vị.
Ren không nói gì ngay.
Cậu chỉ nghiêng đầu nhẹ như một lời chào, tay vẫn đặt trên bàn, chiếc mũ trùm chưa gỡ ra hoàn toàn.
Nhưng không giống vẻ lẩn tránh như trước, lần này cậu nhìn thẳng vào cô.
Ánh nhìn ấy bình lặng.
Argo kéo chiếc ghế đối diện rồi ngồi xuống không chút khách sáo.
“Tôi tưởng cậu sẽ đến sát giờ, giống lần trước.
Cô vừa nói, vừa đặt túi xuống sàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi Ren.
Không có sự đề phòng, nhưng đủ tinh để nhận ra bất kỳ thay đổi nào trên gương mặt kia.
Ren đáp khẽ, “Tôi cần thời gian để làm quen với chỗ này.
“Ra vậy.
” Argo gật đầu.
“Cẩn thận như thường lệ.
Cô ra hiệu nhẹ cho NPC phục vụ, rồi mới chống tay lên bàn, hơi nghiêng người về phía trước.
Nét mặt chuyển sang nghiêm túc hơn một chút.
“Vậy.
cậu đã sẵn sàng nói chuyện chưa?
Không khí như lắng lại trong thoáng chốc.
Bên ngoài, tiếng người qua lại vẫn vang vọng xa xa, nhưng bên trong quán, nơi hai người ngồi, chỉ còn ánh nắng, mùi trà thảo mộc, và những điều vẫn chưa nói thành lời.
Ren giữ im lặng trong một nhịp thở, rồi nhẹ nhàng gật đầu.
“Sao ít nói vậy?
Argo thở dài khi thấy thái độ xa lạ của Ren, dù lần đầu gặp nhau, cậu ta cũng cố tỏ ra xa cách.
Nhưng.
đâu có lạnh lùng như thế này?
Đôi mắt tinh nghịch của cô nhìn sâu vào trong đôi mắt của Ren, vẫn choáng ngợp trước sự đẹp đẽ của nó như này nào.
và tò mò.
không biết gương mặt của chủ nhân đôi mắt đó ra sao.
Nói có hơi buồn cười, họ đã hợp tác vài lần.
cũng coi như là quen thuộc, nhưng Ren chưa bao giờ cho cô xem khuôn mặt của mình.
Khẽ thờ dài, Argo cúi đầu cảm ơn chủ quán khi đưa cho cô một tách trà.
“Cậu không định gọi đồ uống à?
Ren lắc đầu khẽ, ánh mắt dừng lại nơi mặt bàn gỗ, nơi ánh sáng phản chiếu những vệt sáng mờ nhạt.
“Không khát.
Câu trả lời ngắn gọn như một thói quen.
Không phải kiểu từ chối lạnh nhạt, mà giống như đang cố thu mình lại, giữ lấy khoảng cách vô hình giữa hai người.
Argo nhấp một ngụm trà, không vội đáp lại.
Hương thảo mộc nhè nhẹ lan trong không khí, phảng phất mùi bạc hà và chút gì đó ngọt dịu như mật ong.
“Cậu lúc nào cũng như vậy sao?
cô hỏi, không nhìn thẳng mà đặt tách trà xuống, ngón tay miết nhẹ theo vành cốc.
“Nói chuyện kiểu giấu hết mọi thứ bên trong ấy.
Ren không trả lời.
Cậu chỉ hơi quay mặt đi, như muốn tránh khỏi ánh mắt đang đọc mình như sách mở.
Argo thở ra một hơi thật khẽ.
Không phải thất vọng, mà như thể đang cân nhắc xem nên tiếp tục thế nào.
“Cậu có nghĩ.
” cô nói, chậm rãi hơn “.
việc cứ che giấu mãi sẽ khiến người khác không biết cách đến gần không?
Đó không hẳn là lời trách móc.
Chỉ là một nhận xét rất thật, rất nhẹ, nhưng như dao lướt qua mặt nước, đủ để tạo thành gợn.
Ren ngẩng đầu.
Một khoảnh khắc ngắn thôi, nhưng Argo thấy trong đôi mắt kia có gì đó xao động.
Cậu định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ lắc đầu, lần nữa.
“Đừng cố hiểu tôi, ” Ren khẽ nói, giọng không gắt mà như một lời nhắc.
“Tôi không ở lại lâu.
Câu nói ấy khiến Argo hơi khựng lại.
Cô nhìn cậu thêm một lần nữa, lâu hơn, rồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt dịu xuống.
“Biết đâu lại lâu hơn cậu tưởng.
Bên ngoài cửa sổ, nắng chiều nghiêng dần, đổ bóng dài xuống nền gạch lát.
Và trong căn phòng nhỏ ấy, giữa hai người, im lặng lại quay về, nhưng không còn hoàn toàn giống như trước.
…Argo biết rõ điều đó hơn ai hết.
Cô đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi người đối diện, kẻ đang cố giấu mình sau chiếc mũ trùm và lớp vỏ lặng thinh.
Ren không giải thích.
Cũng chẳng một lần nói rõ lý do vì sao cậu lại đổi khác như vậy.
Lúc cả hai gặp lại ở Thị Trấn Khởi Đầu sau một thời gian biệt tăm, Argo đã định trêu chọc đôi câu, như cái cách cô vẫn thường làm.
Nhưng rồi, ánh mắt của Ren khi ấy khiến cô ngậm lại mọi lời.
Không phải giận dữ.
Không phải lạnh lùng.
Chỉ là một thứ gì đó rất lặng, rất sâu, như thể.
cậu đã bước ra từ một nơi khác, nơi ánh sáng không thể chạm tới.
Argo vẫn không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra.
Cũng chưa từng hỏi.
Cô là kiểu người hiểu rằng có những thứ cần được để yên, ít nhất là cho đến khi người kia sẵn sàng nói ra.
Dù vậy, Ren vẫn không từ chối lời đề nghị hợp tác của cô.
Cậu vẫn giúp.
Bằng cách nào đó, Ren luôn là người làm những việc quan trọng nhất mà không cần ai phải nhờ vả.
Thông tin cậu đưa lại rất có giá trị, chi tiết, chính xác, và đúng lúc.
Nhờ vậy mà những nhóm người chơi đầu tiên đã mở ra lối đi an toàn để vượt qua ranh giới Thị Trấn Khởi Đầu, từng bước tiến đến Tolbana.
Nếu không có phần đóng góp thầm lặng ấy.
e rằng hiện tại vẫn còn nhiều người dậm chân tại chỗ.
“.
Tôi nợ cậu một lời cảm ơn, ” Argo nói, giọng bình thản.
Cô không hẳn mong chờ cậu đáp lại, nhưng vẫn nhìn thẳng.
“Dù cậu không nói gì, tôi biết chuyện đó là nhờ cậu.
Ren hơi nghiêng đầu, đôi vai khẽ nhún như thể đang phủ nhận, hoặc né tránh.
Nhưng trong nhịp lặng ngắn ngủi ấy, không có vẻ gì là từ chối.
Argo mỉm cười, không thúc ép thêm.
Cô đã quá quen với việc phải tìm hiểu một người qua những khoảng lặng.
Và với Ren, đôi khi chính sự im lặng ấy lại nói được nhiều hơn mọi lời.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập