Chương 214: Một Ngày Để Thở

Dưới tán cây bên rìa khu chợ, Ren khựng lại.

Bước chân chậm rãi dừng hẳn giữa tiếng huyên náo hỗn tạp của người chơi ra vào và những lời mời chào không ngớt từ các sạp hàng xung quanh.

Cậu lặng thinh trong vài giây, như đang cân nhắc giữa hàng loạt lựa chọn vô hình mà chẳng cái nào thật sự phù hợp.

Đôi mắt lướt một vòng nhanh chóng qua khu chợ đông đúc, liếc nhìn từng khuôn mặt xa lạ, từng ánh mắt nghi ngại, rồi dừng lại nơi một sạp hàng ít người ghé tới.

Ở đó, một người đàn ông cao lớn đang ung dung sắp xếp lại đống trang bị với vẻ bình thản hiếm thấy, như thể dòng người hỗn loạn xung quanh chẳng ảnh hưởng gì đến anh ta.

Không hẳn là thân thiện, nhưng cũng không phải kiểu người quá khó gần.

Đấy là lý do Ren quyết định bước tới đây.

Không phải vì cảm thấy thoải mái, mà bởi vì.

trong hàng trăm khuôn mặt vội vã ngoài kia, anh ta có vẻ là người duy nhất đủ rảnh để trả lời một câu hỏi đơn giản.

Hãy quên việc bán đồ đi.

dù sao thì chẳng ai muốn mua thứ đó đâu.

Cậu chạm nhẹ ngón tay vào rìa chiếc mũ trùm đầu, kéo nó thấp hơn một chút.

Một cử chỉ vô thức.

Rồi hít một hơi thật khẽ, như trấn an chính mình.

“…Tôi chỉ muốn hỏi đường.

Lời nói được thốt ra nhỏ nhẹ, chẳng có chút uy lực nào.

Nhưng giữa cái ồn ào náo nhiệt của khu chợ, bằng một cách nào đó, Agil vẫn nghe thấy.

Gã thương nhân vạm vỡ khựng lại trong thoáng chốc, ngẩng đầu nhìn Ren sâu hơn, như thể cố đọc suy nghĩ của cậu, khuỷu tay chống lên mặt quầy gỗ thô ráp, ánh nhìn bỗng dịu hẳn đi.

“Ra vậy.

Cậu muốn hỏi gì?

Không còn giọng điệu đùa cợt ban nãy, lời anh giờ mang một sự quan tâm thực lòng, điềm tĩnh như thể đang trò chuyện với người quen cũ.

Có lẽ, trong suốt mấy ngày qua, anh đã quen với việc giúp đỡ những người chơi lần đầu đặt chân đến Tolbana, những người vẫn còn nguyên vẻ mệt mỏi, bối rối và không ít dè chừng như chàng trai trước mặt.

Ren vẫn giữ nguyên mũ trùm đầu, không tháo xuống.

Nhưng cậu đã tiến lên một chút, vừa đủ để nghe rõ mà không cảm thấy bị đe dọa.

Khoảng cách giữa họ vẫn chừng mực, như một hàng rào vô hình mà Ren chưa sẵn sàng phá vỡ.

“…Tôi đang tìm một quán trọ.

” Cậu nói chậm rãi, mắt nhìn nghiêng ra phía khác.

“Không cần quá đắt.

Nếu có thể.

gần trung tâm thì tốt.

Và…” giọng cậu ngập ngừng một chút “…tôi cũng muốn ăn được một bữa ra hồn.

Không hẳn là lời yêu cầu, cũng chẳng giống than phiền.

Nó đơn giản là một nhu cầu rất người, mệt rồi, đói rồi, và chỉ muốn có chỗ dừng chân.

Hơn nữa.

trên con đường tới đây từ Thị Trấn Khởi Đầu.

cậu chỉ toàn uống nước lọc và ăn bánh mì lúa mạch đen.

Agil nhướng nhẹ một bên mày, rồi thả người dựa vào quầy, ngón tay gõ nhịp trên mặt gỗ như đang lục lại trí nhớ.

“Có một chỗ mà tôi hay giới thiệu cho mấy cậu nhóc kiểu này.

” Anh chậm rãi nói.

“Từ đây, cậu đi thẳng theo lối bên trái quán bar tên Iron Dagger, qua ba dãy nhà sẽ thấy một tòa nhà hai tầng bằng gạch đỏ.

Biển hiệu màu bạc hơi xước, chữ ‘Resting Willow’ hơi mờ nhưng vẫn đọc được.

Agil ngừng lại để chắc chắn Ren đang nghe, rồi tiếp lời:

“Chủ quán là NPC lớn tuổi, hiền như khúc củi mục.

Giá thì phải chăng, phòng đơn sạch sẽ, có bếp nhỏ phía sau nếu muốn tự nấu.

Nhưng nếu cậu lười, ông ta cũng có vài món ninh hầm khá ổn.

Không sang, nhưng đáng tiền.

Anh liếc nhìn Ren lần nữa, đôi mắt nâu ánh lên sự hài hước nhẹ nhàng, không hẳn là trêu chọc, mà giống một lời nhắn nhủ.

“Và này…” giọng anh trầm xuống một chút “.

đừng đánh giá người ta qua vẻ ngoài.

Tôi biết tôi trông không giống người thương nhân, nhưng tôi cũng không ăn thịt ai bao giờ đâu.

Một nụ cười khẽ nhếch lên ở khóe môi, chỉ đủ để phá vỡ khoảng cách mà không cần tiến thêm bước nào.

Ren khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia bất ngờ, không phải vì câu đùa, mà bởi giọng nói của Agil không hề mang chút ép buộc nào.

“…Ừm.

Cảm ơn.

Chỉ có thế.

Giọng cậu vẫn nhỏ, gần như chỉ đủ nghe, nhưng lần này đã rõ ràng hơn trước.

“Nếu có dịp.

lần sau nhớ quay lại ủng hộ tôi đấy.

Hàng chất lượng nhưng rẻ hơn nhiều.

Không nói thêm gì, Ren xoay người, bước đi theo hướng mà Agil vừa chỉ.

Chiếc mũ trùm đầu khẽ rung theo từng bước chân.

Phía sau lưng, Agil vẫn đứng tựa vào quầy, nhìn theo cậu vài giây rồi mới quay lại với đống trang bị trên bàn, lặng lẽ lắc đầu như thể nghĩ:

‘Thằng nhóc này… đúng là kiểu tự dằn vặt mình quá mức.

Con đường Ren bước đi không quá rộng, lát đá đều đặn và sạch sẽ, hai bên là những hàng cây nhỏ với tán lá vừa đủ che nắng, khiến ánh sáng lấp lánh đổ xuống nền đường như rắc từng mảnh pha lê.

Không khí nhộn nhịp của khu chợ dần lùi xa sau lưng, nhường chỗ cho một nhịp sống chậm rãi hơn.

Những âm thanh náo nhiệt vơi đi, thay vào đó là tiếng bước chân rải rác, tiếng gió lùa qua các mái hiên và tiếng chuông gió khẽ leng keng từ các khung cửa sổ mở hé.

Ren lướt qua một cửa tiệm may treo vài bộ áo choàng màu sẫm bên khung gỗ, qua một quầy vũ khí nhỏ nơi một người chơi trẻ tuổi đang mải mê xem xét mũi giáo.

Những mảnh đời thoáng hiện ra trước mắt cậu rồi lại tan biến như nước chảy qua đá.

Cậu không thật sự nhìn vào họ.

Mắt cậu chỉ dán vào những ký hiệu, bảng hiệu dọc đường, tập trung tìm đến cái tên quen thuộc mà Agil đã nhắc.

Khi rẽ trái ở quán bar Iron Dagger, một tòa nhà hai tầng hiện ra ở cuối đường, đúng như mô tả.

Với tường gạch đỏ sẫm, bảng hiệu bạc khắc chữ hơi phai Resting Willow.

Trước cửa có một bồn hoa nhỏ, vài khóm thạch thảo tím vươn mình giữa cái se lạnh đầu đông.

Ren dừng lại.

Cậu ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt như đang xác nhận lại điều gì đó… rồi không nói gì, bước qua cánh cổng gỗ đơn sơ.

Tiếng chuông cửa khẽ vang lên một tiếng “keng” dịu dàng.

Không gian bên trong tỏa ra một mùi hương quen thuộc:

gỗ ấm, vải sạch và thoang thoảng mùi bánh mì nướng.

Có lẽ .

cuối cùng, đây sẽ là một ngày yên ổn.

Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng sau lưng Ren, để lại tiếng ầm ầm của khu phố nhộn nhịp ngoài kia.

Bên trong Resting Willow là một không gian ấm cúng và dễ chịu, với ánh đèn vàng nhẹ nhàng chiếu sáng khắp phòng.

Những chiếc đèn lồng nhỏ treo trên trần, thả ánh sáng mờ ảo xuống bàn ghế bằng gỗ, tạo ra một bầu không khí ấm áp như một nơi trú ẩn khỏi những bão giông ngoài kia.

Bàn ghế ở đây không quá cầu kỳ, nhưng đều được làm bằng gỗ sồi sáng màu, phủ lên một lớp sơn nhẹ nhàng, tạo cảm giác gần gũi, giản dị.

Ở góc phòng, một chiếc lò sưởi nhỏ đang cháy, ngọn lửa bập bùng tỏa ra hơi ấm lan tỏa khắp không gian, khiến không khí trở nên dễ chịu.

Phía sau quầy là một người NPC lớn tuổi, có vẻ như là chủ quán.

Người này có mái tóc bạc phơ, búi gọn gàng sau đầu, và làn da nhăn nheo, nhưng đôi mắt vẫn sáng và tràn đầy sức sống.

Bộ đồ của ông khá đơn giản, một chiếc áo dài màu xám bạc với vài vết vá đã được khéo léo sửa lại, cùng chiếc tạp dề có những vết nhọ bùn, chứng tỏ ông là người vừa chăm sóc không gian này, vừa tiếp đón khách.

“Chào cậu, ” ông lên tiếng khi thấy Ren bước vào, giọng nói ấm áp, nhẹ nhàng, đầy sự thân thiện.

“Cậu mới đến, đúng không?

Cứ tự nhiên như ở nhà nhé.

Ren gật đầu, không nhìn vào ánh mắt người chủ quán quá lâu, chỉ đáp một câu ngắn gọn, “Vâng, Cháu muốn thuê phòng.

Người chủ quán khẽ cười, nụ cười nở ra rất hiền hậu.

Ông chỉ tay về phía một chiếc bàn gần cửa sổ, nơi ánh sáng xuyên qua ô cửa sổ khung gỗ tạo thành những vệt sáng dài, gợi lên cảm giác thư giãn.

“Đó là bàn của cậu, nếu muốn nghỉ ngơi lâu hơn.

Phòng của cậu ở tầng trên, thứ ba từ bên trái.

Cậu muốn dùng bữa ngay bây giờ không?

Món súp khoai tây nấm của tôi rất nổi tiếng đấy.

Ren không có tâm trạng để ăn ngay, nhưng cậu gật đầu nhẹ nhàng.

“Một ít súp thôi… để cháu nghỉ ngơi một lát.

Người chủ quán mỉm cười gật đầu, sau đó quay lưng đi về phía khu bếp, để lại Ren đứng một mình trong không gian ấm cúng này.

Cậu ngồi xuống bàn, nhìn ra ngoài qua cửa sổ.

Những tia sáng vàng rực dần lên cao theo thời gian, ánh sáng gắt dần báo hiệu rằng giữa trưa đã qua.

Khi người chủ quán quay lại với một bát súp nóng, Ren chỉ nhận lấy, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận hương vị nhẹ nhàng nhưng đủ để làm dịu cơn mệt mỏi.

Cậu không nói gì, nhưng cảm thấy trong lòng như nhẹ nhõm hơn.

Một cảm giác an toàn, dù chỉ là thoáng qua, nhưng đủ để xoa dịu những căng thẳng trong người.

Sau khi kết thúc bữa trưa, Ren để lại bát súp trống rỗng trên bàn, rồi đứng dậy, vươn vai một cái.

Cảm giác nhẹ nhõm sau bữa ăn đã xoa dịu phần nào cơn mệt mỏi kéo dài suốt chuyến đi.

Đồng hồ trong hệ thống báo cho cậu biết đã là 13h40, và ngày đầu tiên ở Tolbana cũng sắp trôi qua.

Ren không vội vàng ra ngoài như những ngày trước.

Cậu không còn cảm giác cần phải liều mạng đi cày quái vật, săn kiếm trang bị hay tìm kiếm vật phẩm quý giá nữa.

Thị trấn này không giống như những nơi cậu từng dừng chân.

Có một thứ gì đó yên bình, nhẹ nhàng ở đây, và hôm nay, cậu muốn tự cho mình một chút thời gian để thư giãn, nghỉ ngơi.

Ren bước ra khỏi quán trọ, không vội vàng mà đi chậm rãi dọc theo con phố chính.

Ánh sáng mặt trời chiếu xuống, làm những viên gạch lát đường sáng lên, tạo ra một không gian ấm áp và dễ chịu.

Cảm giác của cậu lúc này khá lạ, như thể mọi thứ xung quanh đều dừng lại một chút, để cho cậu có thể thở nhẹ nhàng sau những ngày dài căng thẳng.

Cậu nhớ lại cuộc hẹn vào buổi chiều.

Đó là một cuộc gặp mà Ren không biết trước sẽ dẫn tới đâu, nhưng chắc chắn là không thể bỏ qua.

Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc trò chuyện, mặc dù không rõ nó sẽ có những tác động gì đến mình.

Trong lòng Ren, có một chút lo lắng nhưng cũng có sự tò mò.

Cậu không chắc chắn sẽ nhận được gì từ cuộc gặp này, nhưng ít nhất, đó là một cơ hội để hiểu thêm về thế giới này và những người xung quanh.

Ren tiếp tục bước đi, đôi chân dừng lại trước một ngã ba, nơi con đường chia làm hai hướng.

Cậu không do dự, chỉ cần đi theo bản năng của mình, hướng về phía nơi có nhiều tòa nhà lớn và ồn ào hơn.

Cậu không cần phải vội vàng, nhưng trong lòng vẫn có chút bồn chồn, giống như một sự thôi thúc muốn hoàn thành cuộc gặp đó càng sớm càng tốt.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập