Chương 211: Niềm Tin Có Còn Lại Gì Không?

Ở rìa vòng tròn, Yuna đứng lặng, tách biệt như một bóng ma không ai để ý giữa dòng xung đột đang cuộn trào.

Cô không nói, không thở mạnh, không nhúc nhích, chỉ để đôi mắt dõi theo từng chuyển động của Ren.

Từng lời buộc tội từ Lind như móng vuốt cào xé, để lại vết thương không chỉ trên Ren mà còn rạch sâu vào bên trong cô.

Không phải bằng âm thanh, mà bằng sức nặng.

Từng chữ, từng nhát cắt vô hình khiến ngực cô nghẹn lại, khó mà thở được.

Gió lùa qua từng khe đá, lạnh lẽo và ẩm ướt, cuốn những lọn tóc dài của cô dính bết vì mồ hôi, máu và tro bụi, và như muốn lột trần cả những ký ức đã bị chôn sâu trong im lặng.

Mỗi cơn gió đi qua, Yuna lại thấy mình nhỏ bé hơn, trần trụi hơn trước những điều không ai dám nói thành lời.

Cô cắn môi.

Mạnh.

Đến mức máu rịn ra, mằn mặn nơi đầu lưỡi, để giữ mình tỉnh táo, để không bật thốt điều gì sẽ khiến mình hối hận.

Ký ức quay về như một cái bẫy, chặt chẽ và không thương tiếc.

Cô nhớ lần đầu họ gặp nhau, Ren đã không nói nhiều, nhưng ánh mắt cậu khi đó là thứ duy nhất khiến cô không gục ngã.

Cô và Nautilus, những kẻ yếu đuối và lạc lối, đã được cậu đưa tay kéo dậy.

Cậu dạy cô cách giữ thăng bằng khi cầm kiếm, cách đón đòn mà không sợ hãi.

Cậu chắn trước mặt họ khi quái vật ập đến, nhận lấy thương tích thay vì rút lui.

Những khoảnh khắc ấy, dù ngắn ngủi, đã là điểm tựa tinh thần để Yuna bước tiếp.

Nhưng rồi…

Cô cũng không thể gạt đi được cái khoảnh khắc đó trong khu mỏ.

Khi Ren bước đi.

Không quay đầu.

Không giải thích.

Không ánh mắt, không một lời trấn an.

Chỉ còn lại tiếng hét và sự hoảng loạn của những người bị bỏ lại.

Ánh mắt của Ren khi ấy.

đẹp lạ thường nhưng vô cảm, vẫn in sâu trong tâm trí cô, như một vết sẹo chưa lành.

Cô đã thấy hết.

Và cô đã im lặng.

Từ hôm đó đến nay, cô không bao giờ dám hỏi.

Không muốn khơi lại điều gì có thể làm sụp đổ hình ảnh người đã từng là chỗ dựa.

Cô chọn cách tin tưởng.

Nhưng giờ đây, Lind.

với giọng điệu sắc lạnh, với lý lẽ không thể dễ dàng bác bỏ, đã nói hộ tất cả những nghi hoặc mà cô luôn cố chối bỏ.

Yuna muốn bước lên, muốn nói gì đó, muốn một lần được là người đứng chắn trước Ren, như cậu từng làm cho cô.

Nhưng đôi chân cô không nghe lời.

Chúng nặng nề như bị đóng chặt xuống mặt đất lạnh lẽo, cứng đờ như gốc cây không thể lay chuyển.

Nỗi sợ… không tên, không hình, chỉ là một làn khói dày đặc trong lồng ngực khiến cô nắm chặt viền áo choàng, cố bấu vào một chút cảm giác quen thuộc.

Không phải sợ Lind.

Cũng không phải sợ bị đuổi khỏi nhóm hay bị cô lập.

Cô chỉ sợ một điều duy nhất.

rằng những gì Lind nói… có thể đúng.

Rằng Ren thực sự có thể tàn nhẫn.

Rằng ánh mắt vô cảm trong khu mỏ không phải là phút lạc lối, mà là một phần bản chất của cậu.

Nếu đúng là như vậy…

Thì người mà cô từng tin tưởng, từng nhìn theo, từng lấy làm hình mẫu để mạnh mẽ hơn, đã không còn tồn tại nữa.

Hoặc có thể… chưa từng tồn tại ngay từ đầu.

Ý nghĩ ấy khiến Yuna không thể thở nổi.

Và vì vậy, cô vẫn đứng im, như thể nếu cô không nhúc nhích, không nói gì, thì thời gian có thể lùi lại.

Hoặc ít nhất, sự thật sẽ không hiện ra rõ ràng đến thế.

Cách đó vài bước, Nautilus nắm chặt thanh kiếm run rẩy trong tay.

Bàn tay cậu trầy xước sau trận chiến, nhưng không đau bằng vết nứt trong lòng ngực.

Ren từng là chỗ dựa.

Là người không bao giờ cười nhạo cậu.

Là cái tên đầu tiên gọi cậu bằng sự tin tưởng thay vì thương hại.

Cậu đã nghĩ… Ren sẽ không bao giờ bỏ ai lại phía sau.

Nhưng cậu đã thấy.

Tận mắt.

Ren quay lưng bỏ đi trong khu mỏ, bỏ mặc những tiếng la thất thanh, để chúng bị chôn vùi trong bóng tối.

Và Yuna.

cũng im lặng như bây giờ.

Nautilus khẽ liếc sang.

Yuna cắn môi, mắt rưng rưng.

Cậu biết cô đang đấu tranh.

Cậu cảm nhận được sự giằng xé.

Và cũng chính điều đó khiến cậu không thể bước lên.

Nếu Yuna, người gần gũi Ren hơn cả cậu.

còn do dự, thì liệu cậu có quyền mở miệng không?

Cổ họng Nautilus nghẹn ứ.

Thanh kiếm trong tay chĩa xuống mặt đất, mũi lưỡi cắm vào đống pixel đỏ.

Cậu không tiến lên.

Cũng không rút lui.

Chỉ đứng đó, nhìn người bạn đã từng là ánh sáng của mình… bị bóng tối nuốt dần, dưới ánh nhìn phán xét của những người còn sống.

Cách đó chỉ vài bước chân, Nautilus đứng như bị ghim chặt vào mặt đất.

Bàn tay cậu nắm chặt chuôi kiếm đến mức các khớp trắng bệch, thanh thép run lên khẽ khàng theo nhịp thở không đều.

Những vết trầy xước trên da tay rớm máu, sót, nhưng không buốt bằng vết rạn đang lan dọc theo lồng ngực, nơi trái tim cậu từng tin rằng mình đã mạnh mẽ hơn trước.

Ren.

đối với Nautilus, là một điều gì đó hơn cả một người bạn.

Cậu là điểm tựa, là bóng hình để nhìn theo trong những đêm không ánh sáng.

Là người đầu tiên không nhìn cậu bằng ánh mắt thương hại hay khinh rẻ.

Không ép buộc, không ra vẻ bề trên.

Chỉ đơn giản là đưa tay ra và nói:

“Đi cùng tôi.

Khoảnh khắc đó, Nautilus đã nghĩ… mình có thể tin tưởng ai đó một lần nữa.

Cậu đã nghĩ, Ren là kiểu người sẽ không bao giờ quay lưng lại với bất kỳ ai.

Nhưng rồi trong khu mỏ…

Chính mắt cậu đã chứng kiến Ren bỏ đi.

Không ngoảnh đầu.

Không giằng co.

Không hối tiếc.

Những tiếng hét chới với, những bàn tay vươn lên trong tuyệt vọng, tất cả bị bỏ mặc lại phía sau, bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc và âm u đến nghẹt thở.

Ren không giải thích.

Và Yuna… cũng không hỏi.

Cả hai người mà Nautilus từng nghĩ sẽ không bao giờ rời bỏ cậu… đều im lặng.

Cậu khẽ nghiêng đầu, liếc sang Yuna.

Mắt cô ướt.

Môi cô nứt toác.

Nhưng cô vẫn đứng đó, bất động như tượng đá, như thể chỉ cần nói ra điều gì đó, cả thế giới xung quanh sẽ sụp đổ.

Cậu hiểu.

Cậu cảm nhận được sự đấu tranh đang dày vò cô.

Và chính sự do dự đó lại càng khiến cậu không thể bước lên.

Nếu Yuna, người gần gũi Ren hơn bất cứ ai, vẫn còn bị giam giữ giữa niềm tin và hoài nghi, thì cậu là ai để phá vỡ sự im lặng này?

Cậu có tư cách gì để chất vấn hay bênh vực?

Một tiếng nấc không thoát ra được nghẹn lại nơi cuống họng.

Nautilus hạ kiếm, để mũi lưỡi chạm vào đống pixel đỏ nhòe dưới chân mình, tàn tích của một trận chiến, hay là một tình bạn đã bắt đầu vỡ vụn?

Không tiến lên.

Không rút lui.

Chỉ đứng đó, giữa ánh nhìn phán xét từ những người còn sống và sự im lặng đáng sợ của người từng là ánh sáng soi đường cho cậu.

Và bóng tối, dù chậm rãi nhưng kiên định, đang trườn tới nuốt lấy hình bóng ấy, biến nó thành một điều gì đó xa lạ mà cậu không muốn thừa nhận.

Nautilus không biết mình sợ điều gì hơn.

việc Ren thực sự thay đổi, hay việc cậu đã không còn đủ can đảm để tin tưởng một lần nữa.

Giữa vòng tròn người chơi đang vây quanh, Diavel không lên tiếng.

Anh đứng sau lưng Lind, chỉ vài bước, nhưng tâm trí như lạc khỏi nơi này, trôi dạt vào một mớ suy nghĩ đan xen khó gỡ.

Ren… Cái tên ấy chưa từng là trung tâm của anh.

Chưa từng là người anh quá để tâm, ngoại trừ việc cậu ta luôn hoàn thành nhiệm vụ, lặng lẽ, hiệu quả, như một lưỡi dao sắc giấu trong bao.

Ít nói.

Không gây rối.

Không tạo liên kết với ai quá sâu.

Với một thủ lĩnh như anh, Ren là kiểu người dễ bỏ sót, dễ đánh giá thiếu.

Nhưng khi Lind chỉ tay, khi giọng nói sắc như lưỡi kiếm buộc tội Ren không hề do dự.

Diavel không thể xem đây là chuyện nhỏ.

Ánh mắt anh rơi xuống Ren, đang đứng đó giữa những lời cáo buộc và sự im lặng đè nén.

Cậu không phản bác.

Không gào lên.

Không phủ nhận.

Biểu cảm điềm tĩnh kia càng khiến người ta bối rối hơn.

Trong khoảnh khắc ấy, hàng chục mảnh ký ức vụt qua tâm trí Diavel như những ánh chớp không đầu không đuôi, ánh nhìn của Ren khi lần đầu gặp trong khu mỏ, đôi mắt đó.

sâu, nhưng xa.

Khi cậu ấy lao lên chiến đấu, không cần chỉ thị.

Khi cậu ấy rút lui mà không chờ ai.

Tất cả đều không có gì sai nếu nhìn từ góc độ chiến thuật, nhưng…

Tại sao lại có cảm giác rằng cậu ta đang chiến đấu ở một nơi khác, vì một điều gì đó mà không ai ở đây có thể hiểu?

Diavel từng tin rằng một người dám xông pha tuyến đầu như Ren hẳn là vì lý tưởng gì đó cao cả.

như anh.

Nhưng nếu Lind đúng, nếu mọi hành động chỉ là vì sống sót, vì tính toán, thì… tất cả những gì anh tin tưởng có còn giá trị gì?

Không ai biết rõ cậu ấy.

Kể cả Diavel.

người lẽ ra phải biết.

Và chính sự mù mờ đó khiến anh do dự.

“Ren…” anh khẽ gọi tên, nhưng không đủ lớn để ai nghe thấy.

Chỉ là một tiếng tự hỏi.

Ánh mắt anh thoáng qua những người còn lại.

Yuna, cắn môi.

Nautilus, nắm kiếm trong tay mà không nhúc nhích.

Những người đó, đều là người từng bước bên cạnh Ren, vậy mà giờ cũng không lên tiếng.

Một phần trong Diavel muốn can thiệp, muốn ngăn Lind lại trước khi mọi chuyện đẩy đi quá xa.

Nhưng một phần khác.

thận trọng, lạnh lùng, thì thầm rằng anh phải nghe hết, phải cân nhắc, vì cái giá của một sai lầm ở thế giới này… là mạng sống.

Gió lạnh thổi qua khuôn mặt đẫm mồ hôi.

Ánh mắt Diavel trở nên phức tạp hơn bao giờ hết, trong đó là sự cảm thông, hoài nghi, và cả nỗi sợ.

Không phải sợ Ren.

Mà là sợ chính bản thân mình có thể đang lạc hướng giữa ranh giới của người hùng và kẻ đáng ngờ.

“Cậu đang chiến đấu vì thứ gì hả, Ren?

Câu hỏi trong đầu Diavel vang lên như một tiếng chuông vang vọng không gian lạnh lẽo.

Không hẳn lớn, nhưng mỗi âm sắc đều như cắt vào tim, từng nhịp thở của anh cứ nghẹn lại theo từng chữ.

Diavel bước thêm một bước nữa, như thể muốn ép buộc Ren phải đối diện với ánh nhìn của mình.

Đôi mắt anh nhìn vào lớp áo choàng đen của Ren, nơi chiếc mũ trùm che khuất hầu hết khuôn mặt, chỉ để lộ ra phần cằm và ánh mắt trống rỗng đằng sau đó.

Một khoảng tối bao trùm, dường như cố tình che đi bất kỳ biểu cảm nào có thể xuất hiện.

Hay là cậu chỉ đang cố giấu một sự thật nào đó mà chính Ren không dám đối diện?

Ánh sáng leo lắt từ những viên quặng phát sáng xung quanh chiếu lên vạt áo choàng của Ren, tạo ra những bóng tối dài, như những sợi dây vô hình đang siết chặt xung quanh người cậu.

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập