Không cần một lời nói.
Chỉ một cái liếc mắt chớp nhoáng giữa những chuyển động vội vã, chỉ một cái gật đầu gần như không thể nhận ra giữa dòng chiến đấu hỗn loạn.
thế là đủ.
Ren hiểu.
Yuna và Nautilus không đến đây để được cứu.
Họ đến đây để chiến đấu.
Và lúc này, họ muốn cậu lùi lại.
Ren không phản kháng, không cố chứng tỏ mình.
Chỉ đơn giản là lùi bước, một bước duy nhất, nhưng cũng là bước khó khăn nhất trong trận chiến:
bước lui khỏi vị trí trung tâm, giao lại mũi giáo cho đồng đội.
Hơi thở vẫn dồn dập, lồng ngực như đang bị ép chặt, nhưng Ren vẫn nắm chặt kiếm, kéo mình khỏi vùng tấn công của Golem.
Mỗi bước đi là một tiếng cảnh báo đau đớn vang lên từ cơ bắp, khớp xương, từ những vết thương lộ ra như dòng pixel rỉ máu trên cơ thể.
Nhưng cậu không gục.
Trong ánh sáng mờ ảo từ những viên đá phát sáng trên tường, Ren dừng lại ở rìa giao tranh, hai tay siết lấy chuôi kiếm, trán đẫm mồ hôi và máu, đôi mắt vẫn dõi theo từng chuyển động của hai người bạn.
Yuna lướt đi trong luồng sáng nhạt như một mũi tên bạc, ánh mắt không còn run rẩy.
Nautilus bước lên, vững vàng hơn bao giờ hết, như một tảng đá chắn gió, nơi cô có thể dựa vào.
Họ không cần lời cổ vũ.
Không cần ánh nhìn thương hại.
Chỉ cần Ren tin tưởng.
Và cậu đã làm vậy.
Lần đầu tiên sau rất lâu.
Ren trao lại niềm tin, và cho phép bản thân nghỉ ngơi, dù chỉ trong vài giây.
Diavel liếc nhìn Ren, không giống với những lần trước.
Ánh mắt anh ta không còn ngập tràn sự nghi ngờ hay phân tích lạnh lùng nữa, mà là một sự thừa nhận lặng lẽ, pha chút ngạc nhiên.
Anh ta nhìn người đồng đội bí ẩn luôn giấu diếm khuôn mặt sau chiếc mũ trùm áo choàng của mình, một hình ảnh quen thuộc, nhưng lúc này, có gì đó khác lạ.
Diavel từng nghĩ rằng mình đã nhìn được hết khả năng của cậu ta, từng tự tin về sự tính toán và sức mạnh của mình khi đánh giá Ren.
Nhưng giờ đây, mọi thứ không còn đơn giản như thế.
Những gì cậu ta vừa thể hiện, những cú đánh điêu luyện, sự kiên cường không chịu lùi bước, và cả những phản ứng dứt khoát, thực dụng trong giây phút sinh tử, tất cả khiến Diavel phải nhìn nhận lại.
Không chỉ là một kiếm sĩ tài năng, Ren còn ẩn chứa một thứ sức mạnh mà anh không thể dễ dàng phân tích hay đoán trước được.
Cậu ta gờm hơn Diavel tưởng rất nhiều.
Diavel nheo mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa kiêng dè, vừa an tâm kỳ lạ.
Đối thủ thật sự, có lẽ, không phải là con Golem Sentinal hay quái vật nào khác.
Mà là chính những người đồng đội của anh.
Những người như Ren, với những tiềm năng vô hạn chưa được khai thác hết, những bóng tối trong quá khứ mà chưa ai có thể thấu hiểu hết.
Nhưng dù sao, trong trận chiến này, Diavel biết, cậu ta vẫn là một đồng minh.
Và chính điều đó khiến anh càng phải cẩn trọng hơn bao giờ hết.
Việc cạnh tranh sẽ giúp con người phát triển tốt hơn, hoặc ngược lại.
Cái nhìn của Diavel giữ lại trên Ren một chút lâu hơn bình thường, rồi anh quay lại hướng ánh mắt về phía Golem Sentinal, ra hiệu cho đội tiếp tục phối hợp.
Nhưng trong lòng anh, suy nghĩ về Ren vẫn chưa kết thúc.
Thấy thanh HP của mình đã hồi phục đủ, Diavel không chút chần chừ.
Anh quay sang Lind và Shivata, hai người đồng đội.
còn lại của mình, rồi ra hiệu.
Họ ngay lập tức hiểu ý, ánh mắt trở nên sắc bén và đầy quyết tâm.
Cả ba đồng loạt lao về phía trước, vươn lên cùng nhau, như một cơn sóng vỗ mạnh vào bờ.
Yuna và Nautilus vẫn đang chiến đấu với Golem Sentinal, nhưng dù sức mạnh của họ rất ấn tượng, nhưng tên kỵ sĩ bằng đá câm lặng này vẫn không dễ dàng bị đánh bại.
Những đòn tấn công của nó không chỉ mạnh mẽ mà còn nhanh chóng, mỗi cú đập đều mang theo sức nặng của hàng tấn đá vỡ.
Diavel không còn có thể chỉ đứng nhìn.
Anh nhanh chóng chen vào giữa trận chiến, thanh kiếm của anh vung lên một cách dứt khoát.
Cú chém ngang khiến một vết nứt cũ đã gần bung hẳn ra khỏi bộ giáp đá sau nhiều lần tấn công, đá vỡ hẳn, tạo ra một cơ hội cho Yuna và Nautilus tấn công trực diện.
Lind và Shivata cũng không kém phần nguy hiểm.
Lind, với thanh kiếm dài sắc bén, đâm mạnh vào sườn Golem trong khi Shivata, lao đến phối hợp từ phía đối diện, thanh kiếm của anh ta nhanh và chính xác, đánh vào từng vết thương trên cơ thể.
Cả ba người họ phối hợp hoàn hảo, khiến Golem Sentinal bắt đầu chao đảo.
Ren, quan sát từ phía sau, không thể không cảm thấy một chút tự hào khi nhìn thấy đội ngũ hoạt động ăn ý như vậy.
Những người này, họ không phải là những chiến binh đơn độc, mà là những chiến hữu, mỗi người đều có thể bổ sung cho người kia.
Và dù trước kia Ren có nghĩ rằng mình chỉ là một kẻ ra rìa thừa thãi ở trong nhóm, bây giờ, cậu hiểu rằng một chiến thắng không chỉ dựa vào sức mạnh của một người.
dù hiện trạng bây giờ.
cậu vẫn trông không khác gì một kẻ thừa thãi khi chỉ đứng ở phía sau.
Cùng lúc đó, Ren lùi lại, quyết định không can thiệp thêm vào trận chiến này mà để các đồng đội làm tròn nhiệm vụ của mình.
Cậu chăm chú theo dõi, đôi mắt sắc bén, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống bất ngờ nào có thể xảy ra.
Ren siết chặt thanh kiếm trong tay, đôi mắt cậu nhìn những người đồng đội đang chiến đấu vất vả, hạ quyết tâm dù cơn đau vẫn vần vũ trong cơ thể.
Cậu quay lại nhìn vảo kho đồ của mình, không còn một bình thuốc hồi máu nào.
Cảm giác như một cú đấm vào bụng, tuyệt vọng trỗi dậy trong lòng, nhưng Ren không cho phép mình gục ngã.
‘Không thể đứng đây mãi.
’ Cậu thầm nghĩ, vội vã lấy ra cuộn băng gạc mà mình đã chuẩn bị từ trước.
Cảm giác căng thẳng khiến những ngón tay run rẩy một chút khi cậu bắt đầu cuốn băng quanh vết thương trên tay.
Mặc dù biết rằng những miếng băng này sẽ chỉ giúp hồi phục một ít, nhưng ít nhất chúng sẽ giúp cậu duy trì sức lực, dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.
Ánh sáng mờ ảo từ những viên đá phát sáng trên tường chiếu xuống, khiến Ren cảm thấy như mình đang lạc trong một không gian vô định, nơi mọi thứ đều rối ren và khó khăn.
Cậu cảm thấy mình gần như không còn gì để dựa vào ngoài chính bản thân mình.
Mọi thứ đã thay đổi.
Nhưng, dù có cảm giác thất vọng tràn ngập trong lòng, Ren vẫn không thể rời đi.
Cậu phải ở lại, phải chiến đấu cho đến cùng.
Cậu nhìn về phía Yuna và Nautilus, rồi nhìn về phía Diavel, Lind, và Shivata, những người đang không ngừng chiến đấu vì mục tiêu chung.
Lúc này, cảm giác cô đơn biến mất, thay vào đó là một quyết tâm mạnh mẽ.
Những người bạn ấy đang giúp đỡ cậu, họ đang chiến đấu bên cạnh cậu.
Dù là mỏi mệt, dù không có gì ngoài sự kiên trì, Ren biết rằng, một khi đã quyết định, cậu sẽ không quay đầu lại.
Con Golem Sentinal, một kỵ sĩ bằng đá, đứng vững như một tảng đá vĩnh cửu giữa trận chiến.
Hình dáng của nó lạnh lùng và u ám, từng chuyển động của nó có vẻ như được điều khiển bởi một sức mạnh vô hình.
Cơn gió luồn qua hốc mắt tối tăm ảm đạm như tiếng gầm gừ của Golem vang lên mỗi khi nó vung đòn tấn công, âm thanh như gãy nát cả những tảng đá dưới đất.
Mỗi cú đánh của nó như chém vào không khí, tấm áo giáp đá của nó phát ra tiếng vang trầm đục mỗi khi thanh kiếm của Nautilus chạm vào.
Nhìn về phía những người bạn, Ren thấy Yuna và Nautilus đang chiến đấu quyết liệt, những cú chém từ thanh kiếm của Nautilus mạnh mẽ và dứt khoát, mỗi đòn tấn công của cậu đều có mục đích, và dù cho Golem Sentinal không dễ dàng bị đẩy lùi, Nautilus vẫn giữ vững quyết tâm.
Yuna, dù nhỏ bé và mảnh mai, nhưng không hề yếu đuối.
Cô nàng liên tục di chuyển, né tránh những đòn tấn công, luôn tìm ra cách làm cho Golem lỡ nhịp, tạo cơ hội cho Nautilus tung ra đòn quyết định.
Diavel, Lind và Shivata, mỗi người một hướng, họ phối hợp ăn ý, từng bước đi đều tính toán, như một đội quân đã được rèn luyện kỹ lưỡng.
Tuy nhiên, Ren vẫn cảm nhận được sức nặng của trận chiến, khi Golem Sentinal không phải là một đối thủ dễ dàng.
Cái vỏ bọc đá cứng rắn và sức mạnh của nó không phải là thứ có thể bị đánh bại chỉ bằng sức lực thông thường.
Mặc dù những đường kiếm của Diavel và những đòn đánh sắc bén của Lind đang làm Golem bị thương, nhưng nhìn vào thanh HP của con quái vật, Ren hiểu rằng trận chiến này sẽ không kết thúc nhanh chóng.
Cậu cảm thấy cơ thể mình bắt đầu mỏi mệt.
Những vết thương trên người chưa kịp lành, cơn đau vẫn còn âm ỉ.
Mỗi lần hít vào, cậu cảm nhận như phổi mình đang bị đâm bởi những lưỡi dao sắc.
Cơ thể cậu gần như không còn sức lực, nhưng quyết tâm thì không hề vơi đi.
Cậu không thể để mọi người chiến đấu một mình.
"Phải làm thôi.
.."
Ren nghĩ trong đầu, khi nhìn thấy khoảng trống mà Golem để lại trong trận chiến.
Đó chính là cơ hội duy nhất để kết thúc mọi thứ.
Cậu lùi lại một bước, hít một hơi thật sâu, dồn hết tất cả sức lực còn lại vào một đòn cuối cùng.
Dù cơ thể đang đòi hỏi sự nghỉ ngơi, Ren vẫn không thể ngừng chiến đấu.
Cậu nắm chặt chuôi kiếm, mắt vẫn dán chặt vào Golem Sentinal, đợi cơ hội.
Khi Golem tung ra một cú đấm mạnh vào Lind, cơ thể anh ta như bị đẩy lùi về phía sau, Ren lập tức nhận ra đó là cơ hội.
Cậu lao vào, dồn hết sức vào một cú vung kiếm mạnh mẽ.
Thanh kiếm thép của Ren cắt qua không khí, mũi kiếm vút vào bên hông của Golem.
Một tiếng rít vang lên khi thép va vào lớp đá cứng rắn, và dù không thể xuyên thủng hoàn toàn lớp giáp của Golem, nhưng đủ để làm nó chao đảo, mất thăng bằng.
Golem giận dữ quay lại, đôi mắt đen tối của nó lóe lên vẻ tức giận.
Cơ thể làm từ đá đặc của nó quặn lại, như thể chuẩn bị tung ra đòn quyết định để nghiền nát Ren.
Tuy nhiên, nhờ vào thời gian Ren đã tạo ra, Nautilus không bỏ lỡ cơ hội.
Cậu ta lao vào, dùng thanh kiếm chém thẳng vào điểm yếu mà Ren vừa mở ra, thanh kiếm cắm sâu vào trong cơ thể Golem.
Yuna, nhanh như chớp, cũng tận dụng thời gian quý báu đó, phóng người về phía sau con Golem, đâm kiếm từ phía sau, điểm yếu của Golem dần dần bị lộ rõ.
Golem không còn khả năng phản kháng như trước, những đòn tấn công của nhóm đã dần làm nó suy yếu.
Nhưng ngay cả khi Ren cảm thấy kiệt quệ, cảm giác như cơ thể mình sẽ không thể chịu đựng thêm nữa, cậu vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng nơi cuối đường hầm.
Chỉ cần một sơ hở nhỏ, và cậu sẽ tung ra một kỹ năng đặc biệt.
Dù kiếm kỹ này tốn rất nhiều thời gian để chuẩn bị, và cậu thực sự chưa làm quen được với nó.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập