Một âm thanh khô khốc, chát chúa xé tan bầu không khí như tiếng đá nứt giữa lòng núi sâu.
Lưỡi kiếm của Golem Sentinel gầm lên một cách lạnh lẽo, để lại trong không gian một vệt âm vang u ám kéo dài như dư chấn của một cơn địa chấn vừa nổ ra.
Diavel và cô gái cầm thanh Tachi không thể tiếp tục chống đỡ trước đòn đánh kinh hoàng, họ bị hất văng ra xa như những con diều trước gió, chao đảo rồi lăn lông lốc trên mặt đất.
Và rồi, tất cả chỉ còn lại sự tĩnh lặng, nhưng không phải sự tĩnh lặng của bình yên, mà là loại tĩnh lặng đặc quánh như đêm trước cơn bão, nơi trái tim người ta không biết có nên đập tiếp hay ngừng lại.
Ren gần như quên mất cả cách hô hấp trong khoảnh khắc ấy.
Tầm mắt cậu va phải hai cột máu tụt dốc một cách kinh hoàng, Diavel và cô gái cầm Tachi, hai người từng như cột trụ của đội hình, giờ đây máu đã rút đến tận vạch vàng nhấp nháy.
Một phần tâm trí cậu gào lên báo động, nhưng phần còn lại lại chìm trong cơn mờ mịt không sao thoát ra nổi.
Ngón tay cậu co chặt quanh chuôi kiếm như thể đó là điểm tựa cuối cùng trên mặt đất đang sụp đổ.
Một nhịp tim đập lệch, một bước chân lùi không chủ đích, cậu không lùi vì sợ hãi, mà vì tâm trí đang vật lộn để định vị lại mọi thứ.
Lúc trước, chỉ là một vết nứt.
Lúc này, là một cú tấn công suýt lấy mạng hai người.
Không ai lên tiếng.
Mọi khẩu hình đều nghẹn lại trong cổ.
Họ không cần nói để hiểu.
Nỗi thật vọng cùng cực và sự khiếp sợ trôi qua trong ánh mắt từng người, một con boss cấp thấp không thể nào ra đòn như thế.
Mà nó vừa làm được.
Nautilus gần như không tin vào mắt mình.
Cậu đưa thanh kiếm lên, cánh tay vẫn run rẩy bất chấp việc bản thân chưa chịu đòn nào.
Cậu liếc nhìn Golem, rồi lại liếc sang Yuna bên cạnh, như thể đang tính khoảng cách, tính thời gian.
Nhưng càng tính, sự lo lắng càng siết lấy ngực.
Không ai kịp cứu họ nếu bị nhắm đến.
‘Giả sử đòn đó là dành cho mình thì.
liệu mình còn đứng nổi không?
’ một câu hỏi bật ra trong đầu, đau đớn như một nhát cắt vào niềm tin vừa chớm nở.
Yuna không nói một lời.
Cô đứng thẳng, nhưng ánh mắt đã không còn kiên định như trước.
Một cái liếc nhanh về phía Ren, giống như một thói quen khó sửa, nhưng cái nhìn đó chỉ chưa đầy một giây, dẫu vậy.
trong ánh nhìn ấy là cơn lốc của rất nhiều tầng cảm xúc:
bất lực, cảnh giác, hoài nghi.
và đâu đó, mong ai đó chỉ cho cô biết nên làm gì lúc này.
Lind, người luôn tỏ ra chắc chắn và có phần kiêu ngạo về khả năng của mình, giờ đang nghiến răng đến phát ra tiếng.
Anh ta lia mắt giữa Golem và vị trí đồng đội, cơ bắp căng như dây cung, nhưng không ai bỏ qua vẻ đắn đo trong ánh mắt, liệu nên tiến lên, hay lui lại?
Tấn công tiếp, hay phòng thủ đến chết?
Họ có nên chạy không?
Con đường dẫn ra lối đi duy nhất đã bị sụp đổ với cuộc tấn công ban đầu, nhưng không phải là bế tắc.
Khi một lỗ hổng lớn vẫn treo lơ lửng trên đầu của họ, với từng sợi ánh sáng yếu ớt chiếu xuống.
Shivata khựng lại, tay lướt hờ qua hông, nơi vật phẩm hồi máu lấp ló dưới lớp vải.
Nhưng ánh mắt anh ta vẫn khóa chặt vào con boss.
Không phải vì muốn tấn công, mà vì sợ rằng nếu rời mắt, người tiếp theo ngã xuống sẽ là chính mình.
Chest thì lại khác.
Không do dự, không dao động, chỉ đơn giản là dịch người đứng chắn trước.
Không khí xung quanh nặng trĩu như thể không còn oxy để thở.
Có tiếng thở gấp, có cả những bước chân lùi vội, lưỡi kiếm va vào nhau leng keng trong sự hỗn loạn vừa bộc phát.
Cả đội, từng người một, như bị kéo vào vòng xoáy hoảng loạn, dù họ cố giấu nó thật sâu dưới vẻ ngoài lạnh lùng.
Ai cũng hiểu.
Đây không còn là một màn đánh boss kiểu mẫu.
Đây là một cuộc tử chiến, với một thứ không hẳn mạnh hơn, nhưng tàn nhẫn hơn.
Nó không chỉ muốn hạ gục họ.
Nó muốn khiến họ tan vỡ.
Và giữa sự im lặng tan nát đó, một tiếng động khô khốc vang lên, tiếng Diavel gượng đứng dậy.
Bắp tay anh ta vẫn run, khuỷu tay gần như không còn cảm giác, nhưng bàn tay vẫn nắm lấy chuôi kiếm như thể đó là phần xương thịt của chính mình.
Mồ hôi chảy dọc theo thái dương, lẫn vào những dải pixel đỏ như máu rỉ từ vai, nhưng đôi mắt anh lại cháy rực thứ gì đó đã mất đi từ lâu, không còn là trách nhiệm, mà là sự giận dữ sâu kín.
Không phải giận Golem, mà giận chính bản thân.
Anh ta ngước lên, nhìn thẳng vào con quái vật đá đang dõi mắt không cảm xúc.
Không ai biết anh sẽ nói gì.
Nhưng cũng không ai cần lời nói lúc này.
Chỉ riêng việc anh đứng dậy, đã là câu trả lời.
Và rồi, như một đốm lửa cuối cùng rơi vào thùng thuốc súng, hành động của Diavel trở thành tín hiệu bùng nổ.
Cả căn phòng như bị hút hết không khí trong một tích tắc, rồi phát nổ trong cơn bão của tiếng bước chân, tiếng kim loại vang lên chan chát, và những lời quát tháo dội lại từ mọi phía.
“Không được để nó ra đòn lần nữa!
” Diavel hít một hơi thật sâu khiến phổi nóng rát, rồi anh ta lên, giọng đã khản đặc.
Nhưng chính tiếng thét đó, căng thẳng, khô khốc, dứt khoát, lại chính là mệnh lệnh mà tất cả đều chờ đợi.
Không cần thảo luận, không cần xác nhận, từng người như đồng loạt bứt khỏi vị trí theo một bản năng chiến đấu chung đã được rèn từ máu và mạng sống.
Mọi sự do dự đã bị thiêu rụi bởi nguy cơ tử vong đang hiển hiện.
Shivata là người đầu tiên hành động.
Anh ta lướt dọc theo tường như một cái bóng, di chuyển nhẹ nhàng nhưng khẩn cấp, gót chân không phát ra tiếng động nào giữa mặt sàn đá.
Từ thắt lưng, rút ra một lọ hồi phục ánh lên màu xanh ngọc và quăng thẳng về phía Diavel.
Đường ném không cần chỉnh góc, nó là bản năng, là sự tin tưởng tuyệt đối vào quỹ đạo mình tạo ra.
“Anh giữ vững đi!
” Shivata hét lên, mắt vẫn khóa chặt vào con Golem đang quay người.
“Chúng tôi sẽ lo phần còn lại!
Không có thời gian để thuyết phục hay động viên.
Lời anh ta nói như nhát dao bổ đôi không khí.
“Tranh thủ mà hồi phục, ” Shivata nói thêm, lần này giọng trầm xuống như một lời nhắc nhở trước sóng gió, “Chúng ta không thể mất đội trưởng ngay lúc này.
Cùng lúc ấy, như một lò xo bị dồn nén quá mức, Nautilus bật ra khỏi vị trí phía sau tuyến sau.
Đôi mắt cậu ta không giấu nổi nỗi sợ hãi, thứ cảm xúc đã bám rễ trong cậu kể từ khi bước chân vào thế giới này.
Nhưng giờ đây, nó không còn là thứ làm cậu run rẩy nữa.
Nó đã được nén chặt lại, bóp nghẹt thành một dạng quyết tâm nguyên thủy:
nếu mình không làm gì, sẽ chẳng còn ai làm thay.
Cậu lao sang phải, cắt chéo góc nhìn của Golem, kéo theo một quỹ đạo ép buộc khiến con quái vật khựng lại trong một giây.
Nautilus gầm lên, giọng rít qua hơi thở bị ép căng:
“Ở đây!
Tao ở đây này!
Thanh kiếm trong tay cậu phát sáng, kích hoạt kỹ năng đầu tiên:
Horizontal Arc.
Một đường sáng bật ra như vệt sao rạch ngang bóng tối.
Tia sáng ấy chạm vào Golem và buộc nó quay toàn bộ thân hình đồ sộ về phía cậu, một phần vì sát thương, nhưng phần nhiều là vì khiêu khích.
Không chờ đợi.
Không chần chừ.
Nautilus trượt chân sang bên, đâm kiếm liên hoàn.
Những nhát chém tung ra nhanh đến mức không khí xung quanh như bị ép lún lại, bốn đường kiếm cắt vẽ thành một khung chữ nhật giữa ngực và vai Golem, tạo nên một hình dấu ấn lơ lửng giữa hai thực thể.
Chúng lóe lên trong chưa đầy một nhịp thở, rồi bỗng co rút lại thành một điểm, kỹ năng tùy chỉnh của Nautilus, dồn toàn bộ sát thương vào một cú nổ gọn gàng.
-73
-88
-61
-102
Dãy số sát thương hiện ra lạnh lùng, gần như.
chế nhạo.
Chúng nhảy lên màn hình, xong lại chìm xuống, chẳng khác nào những vết xước nhỏ nhoi trên lớp giáp đá cứng như titan của Golem Sentinal.
Nautilus đứng đó, thở hổn hển, tay vẫn giơ kiếm, nhưng ánh mắt thì đã bị thực tại bóp nghẹt đến tê dại.
Nhanh chóng nhảy bật lùi lại vaif bước để tránh khỏi thanh kiếm của nó.
Con Golem.
không lùi lại.
Không khựng.
Không rít lên vì đau đớn.
Thay vào đó, lớp đá bị chém qua chỉ rạn nhẹ, như một tàn diêm bé nhỏ.
Hòa vào lớp mạng nhện vết nứt dày đặc trên lớp giáp đá kỳ lạ.
Cảm giác bất lực cắm rễ vào ngực Nautilus.
‘Đến cả kiếm kỹ mạnh nhất của mình… cũng chỉ thế này thôi sao?
Màu sắc trên thanh máu của Golem gần như không nhúc nhích.
Bốn đòn đánh mạnh nhất của cậu.
còn không khiến nó mất quá nhiều sinh lực.
Và rồi, như để trả lời cho mọi hy vọng mỏng manh vừa được thắp lên, Golem chuyển động.
Nó không gầm lên.
Không tức giận.
Nó chỉ nâng cánh tay khổng lồ lên một cách bình thản, như đang gạt đi một cơn gió nhẹ.
Ngay khi Nautilus sững sờ trước sức mạnh phòng thủ tuyệt đối.
Golem Sentinal thì hoàn toàn không.
Cánh tay trái của nó, không đầy cơ bắp hay to lớn, chỉ ẩn mình sau lớp giáp đá, rít lên trong không khí, quét ngang như lưỡi rìu sắc bén.
Con quái vật di chuyển với tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã tiếp cận Nautilus, người thu hút sự chú ý của nó.
Nautilus chưa kịp phản ứng.
Mắt cậu ta mở to, chân vừa chùng xuống để thoát ly thì…
Một âm thanh sắc gọn xé toạc không khí, như tiếng kim loại va vào đá tảng ở tốc độ cực cao.
Lưỡi kiếm thép ánh leeng chút màu đen sẫm của Ren đánh thẳng vào cẳng tay Golem, đúng thời điểm cú vung sắp chạm vào người Nautilus.
Cả cơ thể Ren như một cú chốt chặn duy nhất giữa cái chết và sự sống.
Cậu trượt từ một góc chéo, không một ai kịp nhìn thấy khoảnh khắc cậu lao đến.
Một đòn Slant, kỹ năng đơn giản nhưng dùng đúng lúc, đúng góc, cắt vào đường cánh tay Golem đang chuyển động, làm lệch hoàn toàn quỹ đạo cú đánh.
Cánh tay khựng lại giữa chừng, đường vung bị ép lệch xuống sàn đá, khiến một mảng nền vỡ vụn trong tiếng rền như sấm.
Ren không nói gì.
Cậu thở ra một hơi ngắn, lui lại nửa bước, cánh tay cầm kiếm thì tê dại, nhịp tim như muốn xé toạc lồng ngực.
Nautilus nhìn cậu, choáng váng.
Ren vẫn giữ ánh mắt lạnh lùng, không trách móc, không biểu lộ cảm xúc gì.
Chỉ nói đúng một câu, nhẹ như gió thoảng, nhưng buộc người đối diện phải tỉnh dậy, “Đứng lên.
Cậu còn chưa bị giết.
Không đợi trả lời, Ren đã xoay người, trượt về phía sau Golem với tốc độ không tưởng, hệt như một mũi tên thoát khỏi dây cung đã kéo căng hết cỡ.
Slant
Black Fang phát sáng, luồng sáng tím nhạt chạy dọc sống kiếm.
Ren kích hoạt Vorpal Strike, đâm thẳng vào khớp chân phải của Golem.
-204
Một con số hiện ra, không cao, nhưng rõ ràng là sâu hơn mọi đòn trước đó.
Không phải vì kỹ năng mạnh hơn.
mà vì điểm đánh trúng:
khớp yếu, chỗ nối giữa hai mảng đá.
Cú đánh khiến Golem lảo đảo nửa giây.
Một khe hở cực nhỏ vừa được mở ra, và Ren không phải người giữ nó lại cho riêng mình.
“Chest!
” cậu quát, không quay đầu lại.
Một tiếng gầm lập tức vang lên từ phía đối diện, dội vào bức tường đá như tiếng sư tử nổi giận.
“Tới liền!
Bóng của Chest phóng đến từ mé bên kia.
Tay anh ta vung kiếm, kích hoạt kỹ năng hạng nặng Cyclone Cleave.
Vũ khí vẽ thành một vòng cung bán nguyệt rực sáng, giáng xuống đúng nơi Ren vừa đâm trúng.
-355
Lần đầu tiên trong cuộc chiến, con Golem đã khựng lại.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập