Ren bước lại gần con boss đã ngã xuống, mắt cậu không rời khỏi cơ thể khổng lồ của nó.
Những hòn đá vỡ lăn tăn rơi xuống mặt đất, nhưng điều khiến cậu cảm thấy kỳ lạ là sự im lặng ngột ngạt sau trận chiến.
Trong khi những người khác bắt đầu thở phào nhẹ nhõm, kiểm tra vết thương và chia sẻ lời khen ngợi cho nhau, Ren không thể dứt mắt khỏi vị trí con boss đã ngã.
Một điều gì đó khiến cậu rùng mình.
Bên dưới lớp đá cứng, một thứ gì đó khác đang dần lộ diện.
Phần lõi của con golem, thứ từng là trái tim giả tạo của nó, vẫn ở đó, một khối đá sáng đỏ rực như ánh sáng cuối cùng trước khi mọi thứ tắt ngấm.
Nhưng khi những hòn đá lớn từ cơ thể của con quái vật bắt đầu vỡ vụn và rơi xuống, một thứ gì đó còn kỳ lạ hơn từ trong lòng nó trồi lên, vô cùng nhẹ nhàng, không có tiếng động lớn.
Một hình dáng khác, mềm mại nhưng kỳ dị, như thể không phải thuộc về thế giới này, đang xuất hiện ngay trong khối đá to lớn kia.
Ren cảm thấy lạnh sống lưng.
Cảm giác ấy không phải chỉ vì sự lạ lẫm của vật thể đó.
Cậu không thể hiểu nổi cảm giác mơ hồ, không tên đang bủa vây lấy mình.
Một sự hiện diện ngột ngạt khiến không khí như chùng xuống, tĩnh lặng đến khó chịu.
Cậu cố gắng bước gần hơn, nhưng mỗi bước đi như kéo theo một sức nặng vô hình đè lên cơ thể, như thể có thứ gì đó nhìn chằm chằm vào cậu từ bên trong bóng tối.
Hình dáng này, mặc dù nhỏ bé hơn con golem, lại tỏa ra một khí chất khác biệt, không giống như một vật phẩm hay quái vật thông thường.
Nó có thể là một phần của con boss, nhưng tại sao lại cảm thấy như… một thứ khác, không phải vật chất?
Một mảnh vụn của quá khứ, hoặc một thứ bị bỏ lại do những thí nghiệm sai lầm?
Ren không biết, nhưng nỗi lo sợ không thể diễn tả bằng lời lại dâng lên mạnh mẽ trong lồng ngực.
Cậu không thể không nghĩ về những lời mà Yuna, Nautilus, hay chính bản thân Ren đã từng thắc mắc:
“Tại sao quái vật này lại xuất hiện ở tầng thấp như vậy?
Liệu có điều gì đang xảy ra ngoài kia mà chúng ta chưa biết?
Và giờ đây, cái bóng tối lạ lẫm này đang tự mình mở ra một con đường mới, một câu hỏi không lời đáp… một con đường mà Ren không chắc mình có muốn bước tiếp hay không.
“Ồ.
thứ gì đây?
Ren không phải là người duy nhất phát hiện ra nó, một người chơi khác trong nhóm tấn công con boss đầu tiên, cũng xuất hiện ngay bên cạnh.
Ánh mắt của anh ta lóe lên sự ngạc nhiên rồi thay thế bằng chút tham lam, chớp qua.
Ngay khi người chơi sử dụng song đao tiến lại gần, ánh mắt anh ta sáng lên đầy hứng thú, tưởng chừng như anh ta đã tìm thấy kho báu.
Nhưng rồi, trong khoảnh khắc đó, cảm giác kỳ lạ mà Ren vừa trải qua lại ùa về, lạnh lẽo và ghê rợn.
Một luồng năng lượng tỏa ra từ trong lớp đá vỡ vụn của con golem, và một tia sáng chói lòa bật lên từ phần lõi của con boss.
Người chơi này, không nhận thức được mối nguy hiểm đang đến gần, vươn tay ra chạm vào lớp đá, đôi mắt tràn ngập niềm vui khi nghĩ đến những nguyên liệu quý giá.
Tuy nhiên, ngay khi đầu ngón tay anh ta vừa tiếp xúc với bề mặt của đá, một cánh tay bằng đá đột ngột trồi lên từ trong đống đất đá, mạnh mẽ và không thể kiểm soát.
Một tiếng
"rắc"
sắc nhọn vang lên, rồi một thanh kiếm khổng lồ, sắc bén bằng đá, đâm thủng cơ thể người chơi một cách tàn nhẫn.
Anh ta chỉ kịp há hốc miệng, mắt mở to vì kinh hoàng, nhưng không kịp làm gì trước khi hàng trăm mảnh pixel nổ tung từ cơ thể anh ta, biến thành những mảnh vụn không còn hình dáng, tan ra vào không khí.
Cả nhóm im bặt.
Mỗi người đứng sững lại trước cảnh tượng này.
Những tiếng rít chói tai từ thanh kiếm như vọng lại từ tận sâu trong lòng đất, như thể có một thứ gì đó quái dị đang trỗi dậy từ bóng tối.
Không khí như ngưng đọng, bao phủ bởi sự căng thẳng và chết chóc.
Ren nhìn cảnh tượng trước mắt, không phải vì sự sợ hãi, mà vì một sự dự cảm lạnh lẽo dâng lên trong lòng cậu.
Cậu cảm thấy cái lạnh đó tràn vào cơ thể, làm cho mỗi sợi dây thần kinh như tê liệt.
Cảnh tượng này… không thể là sự trùng hợp.
Diavel, Lind và những người khác cũng không có phản ứng ngay lập tức.
Họ chỉ đứng nhìn, sự kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt, đôi mắt họ mở to như cố gắng hiểu được những gì đang diễn ra.
Ren không thể nói gì.
Cảm giác lạ lùng ấy cứ cuốn lấy cậu, giống như cậu đang bị kéo vào một cái gì đó mà bản thân không thể hiểu nổi.
Mảnh đất dưới chân cậu cũng như đang rung lên, một sự chuyển động ngầm đầy sự đe dọa.
Thanh kiếm đâm xuyên qua cơ thể người chơi kia không phải là sự ngẫu nhiên, nó là lời cảnh báo.
Và Ren cảm nhận được, sự thật đáng sợ mà họ sắp phải đối mặt, chính là thứ mà con golem này đang cố gắng che giấu từ lâu.
Cả cơ thể của Ren run lên như còi báo động cấp cao nhất, một cơn rùng mình lạnh ngắt dâng lên, như thể bản năng của cậu ta đang cảnh báo về một mối nguy hiểm vô hình đang tới gần.
Lúc này, một bóng mờ lướt qua, nhanh đến mức mắt cậu chưa kịp định hình.
Cảm giác đó, cái cảm giác không thể giải thích nổi về sự đe dọa, bùng lên trong từng tế bào của Ren.
Theo phản xạ, Ren giơ kiếm lên trước mặt mình, không kịp suy nghĩ, chỉ muốn bảo vệ bản thân.
Nhưng ngay khi thanh kiếm vừa gặp phải lực tấn công, một tiếng
"choang!"
vang lên chói tai, như tiếng thép va vào thép, khiến cả không gian như nổ tung.
Một lực khủng khiếp, không thể tưởng tượng được, đập vào cơ thể Ren.
Cậu ta bị đẩy bật ra sau, cơ thể như bị ném đi, không còn kiểm soát.
Ren cảm thấy như mình bị cuốn vào không gian hỗn loạn, không thể chống đỡ.
Cậu văng xa, như một con diều giấy, bay trong không trung rồi đập mạnh xuống mặt đất.
Mọi thứ xung quanh cậu trở nên mờ mịt, như thể mọi âm thanh và ánh sáng đều bị nuốt chửng bởi một khoảng trống tăm tối.
-305 hp.
Cả người Ren đau điếng, một cơn đau như thể mọi cơ bắp trong cơ thể bị kéo căng và giãn ra trong một khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi, nhưng đủ để khiến cậu cảm thấy như mình không còn là chính mình nữa.
Máu từ vết thương trên tay bắt đầu rỉ ra, hòa lẫn với bụi đất dưới mặt đất.
Cậu vẫn còn cảm giác được sức nóng từ thanh kiếm trong tay, nhưng chẳng còn sức để nâng nó lên.
Cơ thể Ren bất động trong một khoảnh khắc dài, trong khi tâm trí của cậu đang gào thét, cố gắng hiểu những gì vừa xảy ra.
Khi ánh sáng từ thế giới bên ngoài trở lại, Ren cố gắng lắng nghe, nhưng không có gì ngoài tiếng thở dốc nặng nề và những tiếng bước chân loạng choạng của những người còn lại.
Tất cả đều sững sờ nhìn vào thứ mà Ren vừa phải đối mặt.
Và khi cậu ngẩng đầu lên, chỉ có một cảm giác duy nhất mà cậu hiểu rõ:
họ vừa chạm vào một thế lực mà họ không thể kiểm soát, và cái giá của việc đụng phải nó, có thể sẽ còn lớn hơn rất nhiều.
Cố đưa mắt tìm kiếm kẻ vừa đánh bay mình.
đồng tử của cậu bỗng co rụt lại khi nhìn thấy thứ đó.
Một bộ giáp bằng đá.
không, là một tên kỵ sĩ bằng đá.
Hình dáng của hắn xuất hiện dưới ánh sáng mờ mịt của đấu trường, như một bóng ma vĩnh cửu, hằn lên trong không gian tối tăm, lạnh lẽo.
Từng mảnh đá vỡ vụn quanh phần lõi, dần dần hợp lại thành một hình hài cao lớn, dày đặc.
Bàn tay hắn, khép lại với thanh kiếm bằng đá sắc nhọn, tựa như một vật thể vô tri, nhưng lại đầy sức mạnh và sự chết chóc.
Ánh sáng yếu ớt từ phía xa dội lên cơ thể của kỵ sĩ, tạo nên những phản chiếu u ám, làm cho bộ giáp bằng đá trông giống như một con quái vật từ tận sâu trong bóng tối, đang chờ đợi để được giải thoát.
Mặt nạ của hắn không có ánh mắt, không có cảm xúc, chỉ có sự trống rỗng vô hồn.
Nhưng nếu ai nhìn vào thì sẽ cảm thấy, sâu trong cái vẻ lạnh lẽo ấy, như có một cơn thịnh nộ âm ỉ đang dâng lên, chực chờ bùng nổ.
Hắn đứng yên, như một bức tượng đá siêu thực.
Không có động tĩnh, không có chuyển động nào, chỉ có sự im lặng bao trùm xung quanh.
Một cái bóng không thể đoán trước, một kẻ mà ngay cả không gian cũng phải nhường bước trước sự tồn tại của hắn.
Ren cố gắng đứng dậy, tuy cơ thể còn đau nhức từ cú va chạm vừa rồi.
Cậu nhìn chăm chú vào tên kỵ sĩ đá ấy, cái cảm giác lạnh lẽo trước đó giờ như quay lại, xâm chiếm toàn bộ suy nghĩ của cậu.
Cái nhìn của Ren cứng lại, và dù không thể chắc chắn, nhưng cậu cảm nhận được rằng điều này không phải là một hiện tượng ngẫu nhiên.
Những người khác cũng bắt đầu nhận ra sự hiện diện của tên kỵ sĩ.
Diavel, Lind, và những thành viên khác trong nhóm đứng im lặng, ánh mắt hoang mang không biết phải làm gì.
Không khí như ngưng lại, thậm chí có thể nghe thấy tiếng trái tim của mỗi người trong nhóm đập nhanh hơn.
Một nỗi lo sợ, không phải từ sức mạnh hay sự to lớn của kỵ sĩ, mà là từ sự vô định của nó, sự không thể đoán trước.
Đến lúc này, mọi người đều hiểu rõ rằng con quái vật họ vừa hạ gục không phải là tất cả.
Và cái họ đang đối mặt.
không phải chỉ là một trận chiến nữa.
Một cái tên từ đâu đó bất ngờ hiện lên trên đỉnh đầu của tên kỵ sĩ, như thể chính cái tên đó là một lời nguyền, một khắc sâu vào trong không gian tĩnh lặng của đấu trường:
Golem Sentinel.
Ren nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, và bỗng nhiên, một suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu.
Cảm giác ấy giống như một tia chớp bất ngờ, chiếu sáng trong màn đêm.
Cậu nhận ra rằng, hình dạng cồng kềnh của con boss ban đầu, những khối đá vỡ vụn bao quanh cơ thể nó, chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài, một lớp lớp đá đã bám vào trong suốt hàng thế kỷ.
Xin chào mọi người
Chúng ta đã đạt mốc 200 chương, tức là 1/5 chặng đường 1000 chương.
Nếu bạn đang đọc dòng này, mình muốn chân thành cảm ơn tất cả các bạn đã ủng hộ mình suốt thời gian qua.
Thành thật mà nói, những chương sau khi rời khỏi Thị Trấn Khởi Đầu có phần hơi rối và khá ngẫu nhiên, phải không?
Mình xin lỗi về điều đó.
Mình đang cố gắng để mọi thứ đi vào quỹ đạo nhanh hơn.
Khoảng 30 chương nữa thôi, việc phá đảo tầng 1 của Aincrad sẽ hoàn thành, và câu chuyện sẽ bước vào giai đoạn nhanh hơn, điên rồ hơn.
Cuối cùng, một lần nữa mình xin cảm ơn mọi người.
Chúc mọi người một ngày tuyệt vời!
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập