Cuộc chiến không có chỗ cho sai lầm.
Con golem giờ đã mất đi lớp vỏ ngoài thô kệch, để lộ phần lõi sáng rực rỡ như những tàn dư dung nham bị giam cầm trong đá lạnh.
Mỗi lần nó chuyển động, không khí xung quanh như méo mó theo từng nhịp va đập, từng đòn giáng xuống là một vụ nổ nhỏ, đủ sức hất tung những người đứng gần.
Chỉ cần sơ sẩy, một người chơi có thể bị quét bay khỏi mặt đất, trượt dài hàng chục mét với thanh máu đỏ rực gần cạn sạch.
Tiếng kim loại chạm vào đá vang vọng khắp không gian như tiếng chuông báo tử.
Ren lướt sang trái né một cú đấm quét ngang, mũi kiếm cậu chỉ kịp cắt lướt qua một vết nứt nhỏ trên chân golem.
Không gây được bao nhiêu sát thương.
Cậu nghiến răng.
Quá cứng.
Ở phía bên kia, tay kiếm sĩ giáp bạc trượt mình qua khe hở giữa hai cú vung tay như chẻ núi, rồi lao tới chém mạnh vào hông đối thủ.
Nhưng con boss gần như không phản ứng.
Nó quay ngoắt, đập cả cánh tay xuống đất.
Một tiếng nổ vang lên.
Cát bụi che khuất mọi tầm nhìn.
“Tránh ra!
” Tiếng Diavel vang lên như một tiếng lệnh của chiến trường.
Ngay lập tức, nhóm bên trái tản ra như đã được luyện tập cả trăm lần.
Cùng lúc, cô gái trong áo choàng nắm chặt lấy thanh tachi lướt vào bóng sau lưng golem, tung một đòn chém sâu khiến ánh sáng từ lõi trong lưng nó lóe lên rực rỡ.
“Chúng ta đang làm nó nóng lên.
” Người thương thủ buộc tóc cao thở hổn hển, tay siết chặt chuôi vũ khí.
“Nếu cứ để nó phát sáng như thế này, nó sẽ phát nổ.
Không ai cần xác nhận.
Từng người đều cảm nhận được rõ ràng:
mỗi phút trôi qua, con boss càng trở nên nguy hiểm hơn.
Cơ thể nó run lên từng hồi như sắp vỡ tung, những luồng sáng từ lõi phát ra theo từng nhịp đập, như tim của một con quái vật đang nổi giận.
Nhóm người chơi bắt đầu chia nhỏ đội hình, luân phiên thay nhau tấn công và phòng thủ.
Một nhóm dụ đòn, một nhóm chờ thời cơ, hợp tác gần như không lời.
Khi một người ngã xuống, người khác đã lập tức thế vào, chắn đòn thay.
Khi một người mệt, có người bọc hậu che chắn để họ lùi về hồi máu.
Ren không còn đếm được bao nhiêu lần cậu suýt bị nghiền nát.
Tất cả phản xạ bây giờ đều là bản năng.
Mồ hôi nhỏ giọt xuống trán, hòa vào lớp bụi và máu pixel trên mặt.
Tay cậu run lên sau từng cú vung kiếm, nhưng ánh mắt thì vẫn kiên định.
Cậu không thể ngừng lại.
Mỗi thanh máu của golem rút đi là cái giá của hàng chục nhịp thở gấp, hàng trăm vết thương.
Không ai còn giữ được vẻ lạnh lùng hay bình tĩnh.
Họ đang đánh bằng tất cả những gì còn lại trong người, không phải vì chiến thắng, mà vì sự sống.
Và rồi, chỉ còn một thanh HP cuối cùng.
Golem gầm lên, giậm mạnh cả hai chân xuống đất, khiến cả đấu trường tự nhiên rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết.
Những mảnh đá từ trần rơi xuống, những vết nứt lan rộng khắp nơi như những tia chớp ngầm.
Đây là giai đoạn cuối cùng.
“Chúng ta kết thúc nó, NGAY BÂY GIỜ!
” Diavel hét to, tiếng vang dội giữa những cú chấn động.
Ren lao lên theo sau, hòa vào dòng chiến đấu đang dâng trào.
Không ai lùi bước.
Không còn đường lui.
Chỉ còn một lần cuối cùng.
Tất cả như được đốt cháy bởi cùng một ngọn lửa.
ý chí sống sót.
Golem ngửa đầu gầm vang, cánh tay khổng lồ giơ lên cao như sắp đánh sập cả bầu trời.
Trong khoảnh khắc ấy, từng người một đồng loạt di chuyển, như những bánh răng khớp chặt trong một cỗ máy khổng lồ được dẫn dắt bởi bản năng và tín nhiệm.
Người thương thủ lao lên đầu tiên, cây thương ánh đồng vẽ thành một đường cung mờ nhạt trên không trung trước khi cắm thẳng vào phần lõi trước ngực quái vật.
Một cú va chạm dữ dội khiến ánh sáng từ lõi lóe bừng lên, như một trái tim bị xuyên thủng.
Ngay lập tức, kiếm sĩ giáp bạc lướt sang phải, chém ngang vào khớp đầu gối golem.
Một tiếng rắc nặng nề vang lên, một phần chân của con quái bị nứt ra, khiến nó loạng choạng, bước lùi về phía sau.
“BÂY GIỜ!
” Diavel hét lên, phóng người lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Thanh kiếm của anh ta sáng rực với kỹ năng hệ kiếm một tay, vạch một đường dài đầy uy lực từ vai đến hông con quái.
Ren không còn kịp suy nghĩ.
Cậu chạy theo, chân như muốn vỡ tung vì rung chấn, nhưng vẫn không dừng lại.
Khi tới gần, Ren dồn hết sức, kích hoạt kỹ năng liên hoàn đã sạc đầy, một chuỗi ba nhát chém đan xen nhau, như muốn rạch toạc phần lưng golem nơi lõi sáng đỏ rực ẩn hiện qua từng vết nứt.
Ngay khi Ren vừa lùi lại, cô gái áo choàng cũng xuất hiện trong bóng đổ.
Không tiếng động.
Không báo trước.
Chỉ có một đường kiếm thật sâu, chính xác và lạnh lẽo như nhát cắt của định mệnh.
Thanh tachi của cô cứa thẳng vào đường nứt cuối cùng, nơi lõi trái tim golem đang co giật một cách hỗn loạn.
Một tiếng vỡ sắc lạnh vang lên.
Con boss gầm lên tiếng cuối cùng, tiếng gào thét của đá bị tách ra khỏi sự sống.
Cơ thể khổng lồ của nó chững lại.
Mọi chuyển động ngưng bặt.
Rồi, từ từ, nó đổ sụp xuống, như một ngọn núi nhỏ khiến đấu trường rung mạnh thêm một lần nữa, đất đá xung quanh hắt lên như bụi sao rơi xuống nền đất thở phào nhẹ nhõm.
Không còn tiếng rung.
Không còn tiếng gào.
Chỉ còn hơi thở hổn hển của những người sống sót.
Ren khuỵu gối, hai tay chống đất, hơi thở như lửa thiêu.
Cậu kiệt sức.
Một khoảnh khắc yên lặng lan ra.
Ai cũng đứng đó, thở dốc, ánh mắt trống rỗng vì kiệt sức, nhưng trong đó ánh lên một thứ ánh sáng khó gọi tên:
sự sống còn.
Tiếng mảnh vỡ rơi lách cách cuối cùng tan đi.
Chiến trường im lặng.
Nhưng lòng người thì không.
Một vài tiếng thở dốc vang lên.
Những người sống sót bắt đầu kiểm tra vết thương, một số ngồi phịch xuống đất, không buồn giữ hình tượng.
Mồ hôi, máu và mùi đất đá trộn lẫn vào nhau, phủ khắp không khí bằng một mùi vị cay xè của sự sống còn.
“Phải công nhận, ” Lind, dáng người cao gầy, cười lớn giữa nhịp thở đứt quãng, “nếu không có Diavel, trận này chắc chúng ta nằm lại hết rồi.
“Quả nhiên, có người chỉ huy đúng là khác hẳn.
” Một người khác tiếp lời, vừa lau kiếm vừa gật gù.
“Anh dẫn dắt trận này quá chuẩn.
Ren đứng cách đó không xa, bàn tay vẫn còn bám chút bụi đất.
Mắt cậu nhìn quanh, những người chơi đã liều mạng giữ chân boss từ đầu, những người cậu vừa chiến đấu bên cạnh… không ai được nhắc đến.
Không một cái tên, không một lời tán thưởng.
Chỉ duy nhất một cái tên được lặp đi lặp lại:
Diavel.
Không một lời cảm ơn.
Không một ánh mắt công nhận.
Ren cảm thấy điều gì đó siết lại trong ngực.
Không phải vì sự vinh quang bị bỏ lỡ.
Mà là vì cái cách họ lờ đi mọi nỗ lực không thuộc về nhóm mình, như thể giá trị con người chỉ đến từ chỗ đứng trong đội hình tinh anh.
“Còn những người khác thì sao?
Ren lên tiếng, giọng cậu trầm và khô, như thể từng từ là một nhát dao rạch vào sự im lặng đầy kiêu ngạo đó.
“Những người đã cầm chân con boss trước khi các anh đến?
Những người vừa chiến đấu bên cạnh nhau.
họ không xứng đáng được nhắc đến sao?
Không khí khựng lại.
Lind quay đầu sang, nhếch môi như thể vừa nghe được một điều ngớ ngẩn.
“Nếu họ giỏi như vậy, sao không kết thúc trận đấu trước khi chúng ta đến?
Anh nhún vai, nụ cười pha lẫn khinh thường.
“Chiến đấu thì ai mà chẳng chiến, nhưng dẫn dắt được chiến thắng mới là điều cần ghi nhớ.
Một lời châm chọc thẳng mặt.
Diavel khẽ cau mày, nhưng không ngăn cản Lind.
Anh quay sang Ren, ánh mắt như muốn xoa dịu, nhưng vẫn giữ nét điềm tĩnh quen thuộc.
“Chúng ta đều đã chiến đấu.
” Diavel nói, giọng bình thản.
“Kết quả quan trọng hơn là ai làm được gì.
Một câu nói nghe có vẻ hợp lý, nhưng lại lạnh lùng đến đáng sợ.
Ren không nói gì nữa.
Cậu nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn vết rách từ trận chiến vừa rồi.
Máu đã khô lại như đá.
Cái cảm giác không được nhìn thấy, không được công nhận, nó không đau như vết thương, nhưng âm ỉ hơn nhiều.
Ở phía sau, Yuna nắm chặt gấu áo choàng của mình.
Đôi mắt cô khẽ rung lên khi nghe lời của Lind, rồi nhìn sang Ren, rồi lại nhìn những người xung quanh, tất cả những kẻ chỉ quan tâm đến vinh quang, đến ánh hào quang của người dẫn đầu, mà quên mất những người đã âm thầm chống đỡ phía sau.
Cô cắn môi.
Một phần trong cô muốn hét lên, muốn bước ra đứng cạnh Ren, nắm lấy tay cậu và nói rằng cậu không sai.
Rằng cô cũng thấy bất công.
Rằng những lời cảm ơn kia, lẽ ra cũng nên dành cho cậu.
Nhưng… cô không nhúc nhích.
Có điều gì đó giữ cô lại.
Không phải sợ hãi.
Mà là nghi ngờ chính bản thân mình.
Liệu lời nói của cô, trong mắt người khác, còn có giá trị gì không?
Liệu nếu cô lên tiếng.
có ai lắng nghe?
Hay tất cả chỉ nhìn cô như một kẻ yếu đuối may mắn sống sót?
Cô đã quá quen với cảm giác bị bỏ lại phía sau.
Và lần này, cô sợ mình sẽ lại bị bỏ lại một lần nữa, nếu lựa chọn sai người để đứng cạnh.
Nautilus thì vẫn đứng im, đôi mắt lặng thinh như mặt hồ vừa bị ném vào một viên đá.
Tay cậu đặt lên chuôi kiếm, như muốn giữ mình không run lên vì xung đột trong lòng.
Cậu nhìn Ren, cái dáng lưng thẳng tắp, cô đơn, và đầy tổn thương ấy.
Cậu hiểu.
Thấu hiểu một cách tàn nhẫn.
Cậu đã từng thấy ánh mắt như thế, trong chính nhà mình.
Trong bữa cơm tối khi cha cậu im lặng nhìn cậu không nói một lời, dù cậu đã làm tất cả để chứng minh mình đủ tốt.
Ánh mắt của một người bị lặng lẽ loại trừ, không vì họ kém, mà vì người khác đã chọn giả vờ họ không tồn tại.
Cậu muốn nói gì đó.
Muốn bước về phía Ren, đặt tay lên vai cậu ấy, nói rằng cậu không hề đơn độc.
Nhưng rồi.
ánh mắt cậu lướt qua Yuna.
Cô vẫn đứng yên.
Không rời đi, nhưng cũng không tiến tới.
Và chính điều đó làm tim Nautilus lạnh đi.
Cậu biết, nếu cậu bước về phía Ren ngay lúc này, nghĩa là cậu đang chọn đứng ở một nơi không có cô.
Và trong thâm tâm cậu, điều đó đáng sợ hơn cả việc phản bội chính cảm xúc của mình.
Cậu lùi lại, khẽ nhắm mắt.
Im lặng.
Một khoảng lặng nặng nề phủ lên ba người họ, những người từng cùng nhau bước ra khỏi mê cung rễ cây, từng đối đầu với lợn rừng, từng chia sẻ những cái nhìn đầy hiểu ý giữa chiến trường.
Giờ đây mỗi người một hướng nhìn, một nỗi bất an riêng.
Không ai dám là người đầu tiên đưa tay ra nữa.
Trong lúc đó, Diavel đã quay đi, tiếp tục nói chuyện với các thành viên chủ chốt, vẽ ra kế hoạch cho nhiệm vụ kế tiếp.
Lind vẫn cười, sảng khoái như thể mọi thứ đã được sắp đặt để diễn ra đúng như mong muốn.
Như thể trận chiến này là một sân khấu, và anh ta đã nắm trọn vai chính.
Còn Ren.
Cậu không thở dài, không lên tiếng.
Cũng không bước nhanh.
Chỉ là, cậu xoay người, lặng lẽ rời khỏi vòng người, như một phần của bóng tối vừa tan đi khi ánh đèn sân khấu tắt.
Không phải vì tức giận.
Không phải vì tổn thương.
Mà bởi vì.
cậu hiểu rồi.
Họ không cần cậu phải biến mất.
Họ chỉ cần cậu đừng làm phiền ánh hào quang của họ.
Cái cảm giác ấy, không phải bị ruồng bỏ, mà là bị lặng lẽ loại trừ, nó âm ỉ, ngấm sâu vào từng bước chân.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập