Ren tưởng rằng mọi thứ sẽ chìm trong bóng tối yên lặng, nhưng rồi một cơn rung trấn dữ dội bất ngờ xé toạc không gian xung quanh.
Mặt đất dưới chân cậu không còn vững vàng nữa, từng đợt sóng địa chấn mạnh mẽ lan tỏa từ phía dưới, khiến nền đất dường như chao đảo.
Âm thanh như một tiếng gầm rít của loài quái vật từ sâu trong lòng đất vang lên, lấp đầy không gian yên lặng trước đó.
Cảm giác như không có nơi nào an toàn để trốn tránh.
Đất đá nứt ra từng mảng lớn, đổ ập xuống với tiếng vang chát chúa, và những viên đá phát quang dọc theo vách tường vỡ vụn, ánh sáng lập lòe như bị vặn vẹo bởi một cơn gió vô hình.
Dưới sự chấn động mạnh mẽ đó, không khí như bị bóp nghẹt, khiến Ren cảm thấy mình như bị đẩy vào một thế giới chật chội, tối tăm và không thể thoát ra.
Từ phía xa, những tiếng hét hoảng loạn vang lên, hòa lẫn với những tiếng đá vỡ vụn và những vụn đất rơi tự do xuống.
Một số người trong nhóm, có vẻ như bị sốc, không thể giữ được bình tĩnh.
Ren vội vàng đưa tay mở kho đồ, tìm kiếm bình hồi phục mà cậu mang theo.
Trong những giây phút căng thẳng, chỉ còn nửa bình HP và một bình đầy, Ren không có lựa chọn nào khác ngoài việc uống vội vàng, cảm giác mát lạnh của thuốc đi qua cổ họng nhưng chẳng thể nào xoa dịu được sự căng thẳng đang dâng lên trong cơ thể cậu.
“Không phải lúc này.
” Cậu tự nói thầm, giọng khản đặc vì lý trí đang gào thét.
Cậu cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên mạnh mẽ, lấn át cả tâm trí.
Mặc dù thuốc đang phát huy tác dụng, sự hồi phục chỉ là tạm thời, không đủ để làm dịu đi những cơn lo âu đang quấn chặt lấy tâm trí cậu.
Ren nhanh chóng cúi người xuống, đôi tay vươn ra, cố bám chặt vào mặt đất để giữ thăng bằng, nhưng tiếng đá nứt vỡ và sự chấn động liên tục khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Lớp bụi dày đặc bắt đầu cuộn lên, phủ kín không gian xung quanh, làm tầm nhìn của cậu càng trở nên mờ mịt.
Cảm giác như không gian và thời gian bị bóp méo, nhòe đi trong cái mùi nặng của đất và không khí loãng.
Giữa sự hỗn loạn đó, một tiếng rít sắc bén cắt ngang, như một lời cảnh báo, mang đến cảm giác lạnh lẽo khó tả.
Có gì đó đang đến gần, nhưng Ren không thể xác định được là gì.
Cảm giác ấy, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, như một dấu hiệu của sự nguy hiểm, khiến mọi giác quan của cậu căng lên.
Cậu cố gắng tập trung đôi mắt vào bóng tối, nhưng không gì ngoài một màn đen tăm tối, trừ những tia sáng yếu ớt từ những viên đá phát quang đang chập chờn.
Ren nín thở, từng đợt sóng rung chấn khiến cơ thể cậu như bị kéo căng, nhưng không thể hiểu rõ đang có thứ gì đó ẩn nấp trong đám mây bụi này.
Những tiếng động lạ lẫm, không xác định, khiến cậu không thể chỉ ra được là ai.
“Họ đâu rồi?
Ren tự hỏi, giọng cậu như bị nghẹn lại.
Cảm giác bất an bao trùm, như thể có ai đó đang đứng rất gần nhưng lại không thể nhìn thấy.
Diavel đâu rồi?
Mọi người đâu rồi?
Câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu cậu, và từng phút giây trôi qua, sự tĩnh lặng chỉ càng thêm nặng nề.
Cảm giác ấy, sự thiếu vắng của những người xung quanh, chỉ khiến cậu càng thêm bối rối.
Chỉ có bóng tối, chỉ có sự rỗng không, và cơn chấn động không ngừng dâng lên.
Cảm giác có gì đó theo sát mình càng rõ rệt hơn.
Cậu cảm nhận được một thứ gì đó vươn ra, nhưng không thể nhìn rõ.
Cái gì đó đang chờ đợi, dễ dàng nhận ra là một thứ khủng khiếp, chỉ chực lao ra từ bóng tối.
Dù không nhìn thấy nó, Ren có thể cảm nhận được sự hiện diện của nó.
Mặc dù mọi thứ vẫn hoàn toàn mù mịt, nhưng cảm giác cái vật thể đó đang tiến gần, thật rõ ràng.
Càng lúc càng gần.
Leo ra khỏi đống đất đá đổ nát, Ren đột ngột nhận ra mình đang ở giữa một khu vực rộng lớn, hệt như một đấu trường tự nhiên được tạo thành từ những mảng đá chồng chất lẫn nhau.
Cảnh vật quanh cậu giống như một không gian hoang vu, nơi không gian mở ra thành một vòng cung, bốn bức tường đá cheo leo bao quanh.
Những khối đá lớn dựng đứng, có phần gồ ghề, khiến khu vực này nhìn như một sân chơi khổng lồ đã bị thời gian bỏ quên, giờ đây là nơi dành cho cuộc chiến sinh tử.
Tiếng đao kiếm va chạm nhau vang lên rõ rệt, xé toạc sự tĩnh lặng trong không gian đó.
Ren nhíu mày, mắt dõi về trung tâm của đấu trường.
Ở đó, một nhóm người chơi đang vật lộn với một sinh vật khổng lồ, cao đến hai mét.
Cơ thể nó được làm từ những mảng đá khổng lồ, vạm vỡ và rắn chắc, nhìn chẳng khác gì một con quái vật được khảm từ những phiến đá sắc nhọn.
Mỗi cú đấm của nó đều tạo ra tiếng nổ như sấm, văng tung tóe mảnh đá vụn, còn những người chơi thì đang chiến đấu một cách tuyệt vọng để đối phó với nó.
Chỉ có thể nghe thấy tiếng loạt đao quét qua, tiếng lưỡi kiếm chém vào lớp đá cứng rắn của con quái vật.
Nhưng nó dường như không có vẻ gì là sẽ khuất phục, dù mỗi đòn đánh đều khiến nó rung chuyển.
Ren không thể xác định được nhóm người chơi đó là ai, nhưng có thể nhận thấy rằng họ không phải là một nhóm yếu đuối.
Từ những bước di chuyển nhanh nhẹn đến những cú đánh chính xác, rõ ràng họ đều là những chiến binh dày dặn kinh nghiệm.
Tuy nhiên, con quái vật khổng lồ lại có vẻ mạnh mẽ hơn, với từng cú đấm mạnh mẽ có thể khiến đất đá xung quanh rung chuyển.
Những tia sáng chớp nhoáng từ các thanh kiếm và vũ khí sáng lòa tạo nên một không gian hỗn loạn, nhưng cũng không kém phần huyền bí.
Ren cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại khi nhìn vào cảnh tượng đó.
Có điều gì đó trong lòng đất này, trong khu vực này, khiến anh có một cảm giác khác lạ.
Cảm giác rằng những gì đang diễn ra là một phần trong một kế hoạch lớn hơn, mà họ chỉ là những con cờ trong một trò chơi vô hình.
Nhưng trước mắt, họ cần phải đối phó với con quái vật này trước đã.
Ren không biết nhóm người đó sẽ làm gì, nhưng một điều chắc chắn là nếu muốn thoát khỏi nơi này, cậu phải tìm cách vào giữa trận chiến.
Cậu cảm thấy mình không thể đứng ngoài cuộc, nếu không, mọi chuyện sẽ chỉ càng trở nên tồi tệ hơn.
Ren cũng đã nhìn thấy Diavel.
Anh ta, giống như cậu, vừa thoát ra khỏi đống đất đá đổ nát, lảo đảo một chút rồi đứng thẳng dậy.
Tuy nhiên, ánh mắt của Diavel không tập trung vào con quái vật khổng lồ hay nhóm người chơi đang chiến đấu với nó.
Thay vào đó, đôi mắt anh khẽ nhíu lại, như thể đang suy nghĩ điều gì đó, đôi mày chau lại vì một cảm giác chẳng lành.
Một khoảnh khắc ngắn ngủi, Ren nhìn thấy vẻ đoán trước điều gì đó trong ánh mắt của Diavel, như thể anh đã biết trước sẽ có chuyện gì xảy ra ở nơi này.
Nhưng chỉ trong một thoáng chốc, sự lo lắng thay thế mọi cảm xúc khác trong đôi mắt anh.
Diavel quay nhanh, ánh mắt tìm kiếm những người đồng đội còn lại trong nhóm.
May mắn, nhóm của họ vẫn ổn.
Dù bị văng ra khỏi đường hầm trong cơn địa chấn, những người còn lại đang cố gắng bò dậy từ đống đá vụn, khẽ lắc đầu như muốn xua đi những cơn chóng mặt.
Họ vẫn còn sống, nhưng không ai biết bao lâu nữa họ sẽ có thể trụ vững trước cơn cuồng nộ của con quái vật đá kia.
Diavel không nói gì, nhưng Ren có thể cảm nhận được một sự căng thẳng lạ lùng từ anh.
Có điều gì đó trong cách Diavel di chuyển, không phải vội vàng như mọi khi mà là một sự cẩn trọng, như thể anh đã biết rõ họ đang đối mặt với một điều gì đó vượt quá sức tưởng tượng.
Từng bước đi của anh hướng về nhóm người của mình, đôi tay sẵn sàng kéo họ ra khỏi những đống đổ nát, giúp đỡ những người còn lại.
Ren nhận thấy rằng, mặc dù Diavel đang cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cậu cũng cảm thấy sự căng thẳng trong anh.
Đây không phải là một đối thủ đơn giản.
Con quái vật khổng lồ kia không chỉ là thử thách về sức mạnh, mà có lẽ, còn là một phần trong một trò chơi lớn hơn mà họ chưa hiểu hết.
Cảm giác đó đột ngột tràn đến, và Ren biết, một quyết định sai lầm, một bước đi không đúng, có thể sẽ đẩy họ vào tình thế nguy hiểm hơn gấp bội.
Những cơn rung trấn mạnh mẽ từ những cú đạp đất của con quái vật khiến cả đấu trường tự nhiên rung lắc dữ dội.
Đất đá vỡ vụn rơi xuống, chao đảo dưới chân họ như thể cả khu vực này đang sụp đổ từng chút một.
Những bức tường đá vỡ vụn nứt toác, làm không khí trở nên ngột ngạt và khó thở.
Diavel không còn thời gian để suy nghĩ thêm, ánh mắt anh trở nên sắc bén và cứng rắn hơn bao giờ hết.
Anh ra lệnh nhanh chóng, giọng nói mạnh mẽ nhưng đầy áp lực, truyền đến từng người trong nhóm.
“Lao vào tấn công!
Không để chúng ta bị chặn lại bởi con quái vật này!
Hỗ trợ nhóm phía trước!
” Diavel quát lên, tay vung mạnh về phía trước, chỉ đạo từng bước đi của nhóm.
Không còn thời gian để chần chừ.
Nhóm người chơi bắt đầu di chuyển như những chiếc bóng, lao vào trong đám hỗn loạn, sẵn sàng đối mặt với con quái vật khổng lồ đang tàn phá mọi thứ trên đường đi.
Ren cảm thấy nhịp tim đập mạnh hơn, nhưng sự quyết đoán của Diavel như một nguồn động lực không thể cưỡng lại, khiến cậu cũng không do dự mà chạy theo.
Dù cảm thấy lo lắng, Ren vẫn cắn chặt răng, tập trung vào nhiệm vụ.
Những cú đạp mạnh mẽ từ con quái vật làm nền đất rung lên như sóng cuốn, nhưng nhóm của Diavel không cho phép bản thân bị khuất phục.
Từng người một, họ lao vào giữa trận chiến, phối hợp chặt chẽ với nhóm người chơi phía trước, vung đao, kiếm và thanh gươm để đánh bại con quái vật đá đang dần tiến lại gần.
Ren bắt đầu tấn công, mỗi nhát kiếm vung ra đều cố gắng tận dụng mọi kỹ thuật đã học được.
Nhưng giữa những cơn địa chấn và sự hoảng loạn, cảm giác bị đánh lạc hướng liên tục khiến cậu khó mà giữ được bình tĩnh.
Cùng với Diavel, cậu chiến đấu dũng mãnh, quyết không để con quái vật này khiến họ phải lùi bước.
Nhóm của Diavel tiến lên mạnh mẽ, một mặt tiếp cận quái vật, mặt khác bảo vệ những người đồng đội đang cố gắng đứng vững trong trận đấu.
Từng nhát đao và mũi kiếm không ngừng vung ra, và trong lòng Ren, những nghi ngờ không còn chỗ đứng nữa.
Dù có thế nào, hiện tại, tất cả họ đều phải đứng cùng nhau, hoặc sẽ không còn ai đứng vững.
========================================
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập