Họ tiếp tục di chuyển, từng bước chân dội vang trong đường hầm đá chật hẹp.
Bảy cái bóng đổ dài trên bức tường mốc rêu, nhấp nhô theo nhịp bước không đều của cả nhóm.
Dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ những viên đá quặng, những cái bóng ấy như đang uốn lượn, lay động theo một điệu vũ mơ hồ giữa sự sống và cái chết.
Trông họ thật nhỏ bé, như thể chỉ là những con người tí hon lạc lối trong bụng của một gã khổng lồ đá đang ngủ mê, và bất kỳ lúc nào cũng có thể bị nghiền nát bởi một cái co bóp bản năng từ lòng đất.
Ren lặng lẽ đi ở gần cuối, giữ khoảng cách vừa đủ để không bị lạc khỏi nhóm, nhưng cũng không quá gần để ai đó phải chú ý đến cậu.
Cậu không nói gì.
Thay vào đó, ánh mắt luôn chuyển động, từ vách đá ẩm ướt bên trái, đến những đường nứt dọc nền đá bên dưới, rồi đến những vết móng vuốt lờ mờ in trên tường như dấu hiệu từ một sinh vật đã qua.
Cậu không muốn để lỡ bất cứ chi tiết nào.
Bởi vì một phần trong cậu, dù lý trí đã phủ nhận hàng chục lần.
Dẫu vậy, vẫn không thể dập tắt sự hoài nghi đang len lỏi trong từng nếp nghĩ.
Một mầm móng vô hình, nhỏ xíu và cứng đầu, cứ bám lấy.
‘Có gì đó không ổn.
Cậu đã nghĩ vậy từ khoảnh khắc Diavel mở lời về con boss.
Từ giọng điệu quá mạch lạc, quá trơn tru, cho đến cách mà cả nhóm dường như đã biết trước những gì sắp diễn ra.
ngoại trừ cậu.
Ren biết rõ, những nghi ngờ đó thật mong manh, chẳng có bằng chứng rõ ràng nào cả.
Và nếu cậu nói ra, hẳn sẽ chỉ nhận lại ánh mắt khó hiểu hoặc sự im lặng từ chối.
Nhưng dù đã tự nhủ hàng chục lần rằng mình đang suy nghĩ quá mức, cái cảm giác ấy vẫn không biến mất.
Như một cái gai nhỏ cắm vào lòng bàn chân, không đau đến mức khiến người ta ngã, nhưng cũng chẳng bao giờ để yên cho người ta quên.
Ren siết nhẹ tay lại, cảm nhận lấy phần da tay thô ráp dưới lớp găng.
Cậu không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.
Nhưng giờ đây, cái khiến cậu bất an… không chỉ là con boss.
Mà là không khí.
Nó quá yên ắng.
Không phải sự im lặng bình thường của lòng đất sâu, mà là một sự tĩnh lặng bị nén lại, như thể cả khu mỏ đang nín thở, chờ đợi điều gì đó.
Những cơn gió lùa nhẹ qua khe đá cũng như đã mất phương hướng, mang theo một hơi lạnh kỳ lạ len lỏi vào lớp giáp của Ren, buốt đến tận xương sống.
Một điều gì đó… khác biệt.
Như thể bước chân của cả nhóm vừa chạm đến một ngưỡng cửa vô hình.
Không còn là chuyến săn boss bình thường, không còn là một nhiệm vụ đơn thuần để chia phần thưởng.
Mà là thứ gì đó sâu hơn, đen hơn, đang đợi họ trong bóng tối phía trước.
Ren không thể gọi tên nó.
Nhưng cậu cảm thấy được.
Một dấu ngoặt lớn.
Nó không đến trong tiếng gầm, không đến trong ánh đỏ báo động hay dòng chữ hệ thống hiện lên giữa không trung.
Mà đến như một cơn run nhẹ trong nhịp tim, một cảm giác bỗng thắt lại trong ngực, như khi một sợi dây vốn vô hình đang dần siết chặt.
Và cậu biết.
Từ khoảnh khắc này trở đi, mọi thứ sẽ không còn quay về như cũ nữa.
Dưới ánh sáng yếu ớt của những viên đá phát quang cắm dọc vách tường, Ren lặng lẽ quan sát xung quanh.
Không gian vẫn vậy, thô ráp, tĩnh lặng và phủ lên mình một lớp không khí mơ hồ khó tả, nửa như chờ đợi, nửa như giấu giếm điều gì đó.
Cậu đang định rảo bước nhanh hơn thì chợt cảm thấy một chuyển động rất nhẹ nơi mắt cá chân, một thứ gì đó vừa lướt qua, gần như không để lại dấu vết.
Ren cúi xuống.
Dưới chân cậu là một hòn đá nhỏ, không lớn hơn lòng bàn tay, đang từ từ lăn chậm rồi dừng lại bên rìa con đường.
Không có gì đặc biệt.
Không phải bẫy, cũng chẳng phải tín hiệu từ hệ thống.
Chỉ là một hòn đá vô hại.
nhưng cậu vẫn thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp.
Ren thở ra một hơi, tự giễu chính mình.
‘Mình đang lo lắng đến mức tưởng tượng ra cả chuyển động của đá sao?
Cậu lắc đầu, rồi bước nhanh hơn để theo kịp nhóm phía trước.
Thế nhưng, đúng lúc ấy, một suy nghĩ bỗng thoáng qua, và khiến bước chân cậu chững lại giữa đường hầm.
‘Có phải.
Hòn đá đó.
vừa lăn?
Cậu quay đầu, quan sát kỹ lối đi vừa đi qua.
Mặt đất phẳng, không có đoạn nghiêng, không có khe nứt nào đủ để tạo thành độ dốc.
Cũng không ai ngay sát phía trước cậu để vô tình đá trúng nó.
Ren cau mày.
Có thể chỉ là một rung chấn nhỏ từ sâu bên dưới?
Hay là.
một dấu hiệu gì đó tinh vi hơn?
Cậu nhìn lại hòn đá, giờ đã bất động.
Một điều tưởng chừng tầm thường, nhưng lại khiến một phần trong Ren không thể yên tâm.
Một chuyển động bất thường, dù nhỏ đến đâu, cũng có thể là sự mở đầu cho điều lớn hơn.
Và giờ đây, cậu không còn chắc liệu bản thân đang suy nghĩ quá mức.
hay là kẻ duy nhất vẫn còn đang quan sát.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một âm thanh trầm thấp, như tiếng rên rỉ vọng lên từ lòng đất, bất chợt vang lên.
Như thể một con ác quỷ cổ xưa vừa thức tỉnh sau giấc ngủ dài hàng thế kỉ.
Ren chưa kịp phản ứng thì cả đường hầm đá bỗng rung lên dữ dội.
Mặt đất dưới chân cậu như sống dậy, rung chuyển thành từng đợt sóng nhỏ lan ra tứ phía.
Những viên đá phát quang cắm dọc theo vách tường rơi rụng lách cách, ánh sáng của chúng chập chờn như bị gió cuốn qua.
"Động đất?"
Một giọng nói hốt hoảng cất lên từ phía nhóm người đi đằng trước, ngay lập tức bị nuốt chửng bởi tiếng ầm ầm của đất đá va chạm.
Ren lập tức chống chân xuống, hạ thấp trọng tâm để giữ thăng bằng.
Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực khi lớp bụi mịn bay mù mịt quanh người, che khuất tầm nhìn.
Phía trước, Diavel lập tức giơ tay ra hiệu.
“Giữ vị trí!
Đừng chạy loạn!
Tuy giọng nói của anh vẫn vang lên mạnh mẽ, nhưng giữa tiếng rung chuyển và đất đá vỡ vụn, nó nghe như bị ép lại bởi thứ gì đó lớn hơn, một lực đè nặng vô hình đang ép xuống tất cả.
Ren nghiến răng, mắt lia nhanh về phía hòn đá nhỏ khi nãy… thứ đầu tiên báo hiệu điều này.
Không phải ngẫu nhiên.
Mọi thứ đều đã bắt đầu.
từ trước cả khi ai đó nhận ra.
Và giờ, cơn rung chấn này, không phải là một biến cố tình cờ.
Nó là lời chào mừng đầu tiên từ con quái vật mà họ sắp đối mặt.
Hoặc tệ hơn.
một thứ còn chưa kịp đặt tên.
Tuy tiếng ầm ầm vẫn còn rền vang trong tai, giọng Diavel vẫn vang lên rõ ràng, cắt xuyên qua lớp bụi mù mịt và những tiếng gào rú của đất đá như một lưỡi kiếm chém thẳng vào cơn hỗn loạn.
“Là con boss.
” Anh nói, giọng trầm nhưng đầy dứt khoát.
“Ai đó đang tấn công nó.
Có thể là một nhóm nào đó…”
Ren ngẩng đầu lên, nhìn xuyên qua làn bụi xám đặc quánh như sương mù.
Một nhóm?
Trong hầm mỏ này?
Cậu chưa từng nghe bất kỳ thông báo nào về việc tấn công boss hôm nay, không có lời kêu gọi hợp tác, không có tín hiệu cảnh báo.
Và theo những gì cậu biết.
suy đoán đơn phương, vị trí con boss này được giữ kín trong số ít người có năng lực thực sự…
Diavel là một trong số đó.
Vậy là ai?
Tại sao lại đơn phương ra tay?
Có thể là một nhóm Beta tester nào đó đã tấn công và chuẩn bị điều này từ trước.
Diavel siết chặt chuôi kiếm, mắt ánh lên sự tập trung cao độ.
Gương mặt anh thoáng qua một vẻ cảnh giác, không còn sự tự tin thường thấy mà là một thứ gì đó gần như lo ngại.
“Nếu họ làm rối loạn vòng tuần tra của boss… hoặc kích hoạt sai cơ chế, cả khu hầm mỏ này có thể sụp đổ.
” Anh nói nhanh.
Phía sau, những tiếng chân bắt đầu dao động.
Một vài người chơi lùi lại, hoảng hốt nhìn quanh.
“Giữ đội hình!
” Diavel gằn giọng, âm sắc lạnh như thép.
“Đây không phải lúc để chia cắt.
Ai mang theo tinh thạch dịch chuyển, kiểm tra lại ngay!
Ren vẫn chưa nói gì.
Cậu vẫn đang nhìn chằm chằm vào bức tường đá bên cạnh, vừa rồi nó rung chuyển nhẹ, như thể có cái gì đó bên trong đang cựa mình.
Không, không phải chỉ là cơn dư chấn.
Một thứ gì đó đang đến gần.
Không phải từ phía trước.
Không phải từ lối họ đi đến.
Mà từ… bên dưới.
Ngay dưới chân họ.
Ren vẫn đứng yên, ánh mắt vẫn dán vào vách tường lạnh ngắt bên cạnh.
Nhưng rồi… một cảm giác buốt lạnh chạy dọc sống lưng.
Không phải từ gió.
Không phải từ bụi.
Mà từ lòng đất.
Một tiếng
"rắc"
nhỏ vang lên, không ai khác nghe thấy, nhưng Ren thì có.
Cậu hạ thấp người, bàn tay chạm nhẹ xuống mặt sàn bằng đá… và nhận ra nó đang rung, nhưng không phải rung kiểu lan truyền.
Mà là rung từ chính chỗ cậu đang đứng.
"Khoan đã.
.."
Cậu bật ra cảnh báo, nhưng chưa kịp thốt hết câu.
ẦMMMMMMMM
Tiếng gầm sâu thẳm vọng lên từ lòng đất, như tiếng gào thét của một thực thể không tên đang trỗi dậy từ địa ngục.
Mặt đất nứt ra.
Không phải nứt từng vết nhỏ, mà như một tấm da khổng lồ bị xé toạc bởi thứ gì đó bên dưới.
Đá vỡ ra từng mảng lớn.
Mặt sàn đột ngột sụp xuống.
Tiếng thét vang lên cùng lúc ánh sáng từ những viên đá phát quang rơi tự do trong không trung.
Ren cảm nhận cơ thể mình rơi tuột xuống khoảng không đen đặc như mực, không còn gì để bám víu.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Không có điểm dừng.
Gió quất vào mặt cậu như roi.
Bên tai cậu là tiếng la hét, tiếng kim loại va vào đá, tiếng ai đó gọi tên người khác giữa hỗn loạn.
Mọi thứ vụn vỡ.
Rồi.
trong một phần của một giây.
ẦMMM
Một cú va chạm dữ dội.
Đá sỏi bắn tung.
Mọi thứ tối sầm lại.
Cảm giác đầu tiên khi Ren tỉnh dậy không phải là đau đớn.
Mà là cô độc.
Cậu không nghe thấy gì ngoài tiếng thở của chính mình, nặng nề, đứt quãng.
Không thấy Diavel.
Không thấy ai cả.
Chỉ có màn đêm, và thứ gì đó… đang chờ đợi dưới đáy.
Đất đá phủ kín lấy cơ thể cậu, như một chiếc mộ được dựng sẵn cho những kẻ không may.
Ren cố ngồi dậy và kiểm tra thanh máu.
‘Thật tồi tệ.
HP:
55/525.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập