Chương 2: Người bạn cũ

Sau khi thoát nạn, tôi đã đi đến được thành phố Kito, một nơi lí tưởng mà tooij phmaj thường mò đến.

Đi vào bên trong là một bầu không khí u ám đến lạ thường.

Trước đây tôi đã từng sống ở đây.

Mọi thứ lúc đấy còn yên bình, mọi người nhộn nhịp buôn bán, ngày cũng như đêm.

Nhưng bây giờ mọi thứ ảm đạm đến lạ thường.

Không một tiếng vui đùa, buôn bán.

Tôi chỉ biết nhìn nó bằng một ánh mắt vô cùng xót xa.

Những kỉ niệm ùa về về những người bạn của tôi càng khiến tôi buồn hơn vì gần như đã mấy năm mà tôi không được gặp họ.

Người thì đã nằm dưới mồ, người thì không biết có còn sống hay không.

sau khi một hồi nhớ lại những kí ức thì bụng tôi kêu lên do là mấy ngày không ăn nên tôi quyết định tới một quán ăn gần đó có tên là

"Quán ăn của kazuto"

Đi vào trong thì tôi phát hiện ra chủ quán lại là người bạn thân thời thơ ấu của tôi Kirikaya kazuto.

Tôi khá ngỡ ngàng còn thằng bạn tôi nhìn tôi khá hiền hậu mà chào còn tôi mới nhận ra là cậu ta chưa nhận ra tôi là người bạn thời thơ ấu của cậu ta quay trở về.

Tôi gọi một bát mì xà xíu và suy nghĩ xem nên nói với cậu ta thế nào để gợi ý rằng tôi là người bạn của cậu ta.

Vừa ăn được môt miếng, tôi đã phải ngất ngây trước món mì mà cậu ta làm.

Cậu ta mới nói tôi rằng là do bí kíp nâu ăn của mẹ cậu ta.

Đang ăn thì tự nhiên có một toán cướp đạp cửa vào.

Bọn nó đòi kazuto nộp hết tiền, một trong những sự việc mà tôi đã thấy hằng ngày nên tôi vẫn cứ bình thản mà ăn.

Kazuto từ chối một cách dứt khoát và tính cách để hạ bọn nó thì tôi đã cản lại.

Tôi đến gần bọn cướp và đuổi bọn nó đi nhưng bọn nó chỉ mỉa mai tôi là một thằng bình thường mà dám lên mặt.

Hắn cùng đồng bọn cười phá lên.

Tôi không bảo gì mà lấy cái ghế đập vào đầu hắn ta khiến hắn ta ngất xỉu tại chỗ.

Đồng bọn của hắn ta thấy vậy liền rút kiếm lao tới nhưng đều bị tôi hành cho ra bã.

Sau khi đánh bại bọn nó xong thì tôi quyết định trả tiền rồi ra về.

Kazuto cũng cảm ơn tôi và hỏi tôi là ai.

Tôi chỉ nở nụ cười và đeo lên mặt chiếc mặt nạ cáo.

Kazuto bấy giờ mới nhận ra tôi là kuro, một sát nhân và cũng là người bạn hồi nhỏ mà cậu ta thân thiết nhất.

rồi tôi chào tạm biệt cậu ta rồi ra về.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập