Mai Lương Ngọc và Chung Ly Sơn đi lên tầng hai, mỗi người tìm một gian phòng y quán riêng, lấy từ trong tủ ra khay thuốc và đủ loại y cụ. Khi đặt lên bàn, các bình thuốc va chạm vào nhau phát ra những tiếng kêu lách cách khác nhau.
Chung Ly Sơn đứng trước gương, dùng nước ấm thấm ướt khăn tay rồi lau sạch vết máu trên cổ, giữa chừng liếc nhìn Mai Lương Ngọc vẫn đang hí hoáy với mấy bình thuốc: " 'Hôm nào rảnh dắt ngươi đi cùng'?"
Mai Lương Ngọc cũng không quay đầu lại: "Đi đâu?"
"Không phải ta, là ngươi vừa nói sẽ dắt Nam Cung Tuế đi ấy." Chung Ly Sơn nhíu mày, nhìn Mai Lương Ngọc đầy vẻ suy tư, "Quan hệ giữa hai người tốt đến thế sao?"
"Dắt sư muội của ta đi trải nghiệm Binh Giáp trận cao giai một chút thì có làm sao?" Mai Lương Ngọc đáp đầy hời hợt.
Chung Ly Sơn thu hồi tầm mắt: "Ngươi xem ra đã công nhận vị sư muội này rồi?"
Mai Lương Ngọc: "Sư tôn ta đã định đoạt, có đến lượt ta không công nhận sao?"
Chung Ly Sơn vén tay áo, gắp những mảnh vụn nhỏ xíu cắm sâu vào cánh tay ra, thần sắc trầm tĩnh lạnh lùng, động tác gắp rất vững, vừa làm vừa nói: "Không phải ngay ngày đầu gặp mặt, ngươi đã cảm thấy Nam Cung Tuế rất đặc biệt, còn tỏa sáng lấp lánh sao?"
Mai Lương Ngọc đang hí hoáy phối chế thuốc mỡ, lời đáp cũng rất nhanh: "Lúc muội ấy bước lên Vấn Tội đài là đang ngược sáng, vừa khéo lưng hướng về phía bình minh, trông như thể đang phát sáng vậy thôi."
Chung Ly Sơn: "Ồ."
"Ngươi 'ồ' cái gì?" Giọng Mai Lương Ngọc trở nên âm u.
Chung Ly Sơn nhìn chằm chằm vào vết thương: "Nam Cung Tuế quả thực có dung mạo rất xinh đẹp."
Mai Lương Ngọc: "Đó chẳng phải là lời thừa thãi sao."
Chung Ly Sơn lại nói: "Chỉ là ta không ngờ, trong mắt ngươi muội ấy lại đẹp hơn hẳn người khác nhìn thấy."
Mai Lương Ngọc hỏi: "Đẹp thế nào?"
Chung Ly Sơn nói: "Ngươi nói đấy thôi, là người đẹp nhất."
Mai Lương Ngọc vặn hỏi: "Thì chẳng phải là người đẹp nhất sao?"
Chung Ly Sơn trầm giọng bảo: "Cũng chưa đến mức đó."
Mai Lương Ngọc bưng hũ thuốc quay đầu nhìn hắn: "Vậy ngươi nói xem ai đẹp nhất?"
Chung Ly Sơn chẳng cần suy nghĩ đáp ngay: "Tô Đồng."
Mai Lương Ngọc cười lạnh: "Ngươi im miệng đi."
Hai người trong lúc xử lý mảnh vụn ở vết thương vẫn cứ lời qua tiếng lại không ngừng, đợi đến khi vết thương xử lý xong, bắt đầu bôi thuốc thì ngược lại mới yên tĩnh xuống.
Ngu Tuế ở bên dưới lặng lẽ nhìn Thạch Nguyệt Trân trị liệu cho Lý Kim Sương.
Cửu lưu thuật của Y gia là "Diệu thủ", chuyên môn dùng cho những người có khí Ngũ hành nghịch chuyển bên trong cơ thể. Khi khí Ngũ hành trong người bị thương dẫn đến nghịch loạn, nó sẽ đau hơn cả dao cắt da thịt, đi đứng, nói năng, thậm chí là chớp mắt đều sẽ tác động đến luồng khí bên trong.
Thạch Nguyệt Trân không khỏi cảm thán, Lý Kim Sương có thể từ chỗ Binh gia đi bộ đến tận đây, chứng tỏ sức chịu đựng đau đớn của cô nương này cường hãn đến mức nào.
"Xem bộ dạng này, chắc là nàng ấy đã một mình đi xông Binh Giáp trận rồi." Thạch Nguyệt Trân nói.
Ngu Tuế nghe vậy gật đầu.
Lý Kim Sương thực sự không có bạn bè. Vì nguyên nhân gia tộc, nàng hiệu trung với Tuân Chi Nhã, sẽ nghe lời Tuân Chi Nhã, nhưng tuyệt đối không bao giờ gọi Tuân Chi Nhã cùng mình đi xông trận.
"Binh gia khai trận sẽ thiết lập không ít cửa ải bên trong. Loại Binh Giáp trận nhất cấp cao giai thế này, một người đi xông rất dễ bị thương." Thạch Nguyệt Trân nói, "Binh gia cũng không khuyến khích đệ tử đơn độc xông trận."
Ngu Tuế ngây thơ hỏi: "Sư tỷ, Binh gia khai trận kéo dài bao lâu?"
Thạch Nguyệt Trân nói: "Bảy ngày, hôm nay là ngày đầu tiên, muội cũng muốn đi sao?"
Ngu Tuế suy nghĩ một chút, lần này là Binh gia tự mình khai mở, chính là nhất cấp Hắc Phong thành, chắc là sẽ không xuất hiện biến cố nào khác.
"Muội muốn đi, nhưng muội đi một mình chắc chắn cũng không qua được, khéo còn bị thương chồng thêm thương." Ngu Tuế nghiêng đầu nhìn Lý Kim Sương, "Nè, tỷ xem nàng ấy kìa, thuật sĩ Ngũ cảnh mà còn bị thương thành thế này."
Nàng nghĩ đến Mai Lương Ngọc: "Sư huynh vừa rồi có nói hôm nào rảnh sẽ dắt muội đi cùng, nhưng không biết lời của huynh ấy có đáng tin hay không."
Thạch Nguyệt Trân cười nói: "Sư huynh của muội chắc là đi khiêu chiến phá cảnh, đi theo bọn họ ngược lại còn nguy hiểm hơn."
Ngu Tuế lại nhìn về phía Lý Kim Sương: "Vậy nàng ấy bị thương thế này, hai ngày tới còn có thể đi khiêu chiến Binh Giáp trận không?"
Thạch Nguyệt Trân đáp: "Luồng khí Ngũ hành nghịch loạn ta sẽ giúp nàng ấy bình ổn, những thứ khác chỉ là vết thương ngoài da, trông thì nghiêm trọng nhưng sau khi đắp thuốc tối nay sẽ không sao nữa. Nếu nàng ấy muốn thì cũng không phải là không thể."
Ngu Tuế kéo ghế ngồi bên giường nhìn Lý Kim Sương đang hôn mê. Nàng ấy luôn vận nam phục, thậm chí còn vẽ lông mày cho nam tính hóa, ngày thường thì luôn căng mặt, thần sắc nghiêm nghị lạnh lùng, hoàn toàn là dáng vẻ của một thiếu gia thanh quý.
Dù là trong bộ nam phục cũng có thể thấy Lý Kim Sương sở hữu diện mạo rất ưa nhìn.
Có lẽ vì nàng ấy vốn đẹp, nên khi giả làm nam tử cũng rất giống, phần lớn mọi người căn bản không nhìn ra nàng ấy rốt cuộc là nam hay nữ.
Lúc này Lý Kim Sương bị thương nặng, thần sắc trắng bệch, vẻ mỏng manh tràn đầy trên gương mặt. Mái tóc vốn búi cao ngày thường, vì phải rửa sạch vết thương nên đã được Thạch Nguyệt Trân xõa ra. Mái tóc đen nhánh xõa tung, theo động tác lau mặt của Thạch Nguyệt Trân, lớp trang điểm trên mặt cũng bị lau đi, trả lại diện mạo nguyên bản của nàng ấy.
Ngu Tuế một tay chống cằm nhìn Lý Kim Sương, khẽ nói: "Nàng ấy trông thật xinh đẹp."
Thạch Nguyệt Trân gật đầu: "Nếu không giả nam thì tốt biết mấy."
Lý gia ở Nam Tĩnh có cần thiết phải nuôi dạy một cô gái thành ra thế này không?
Trong đôi mắt đen láy trong trẻo của Ngu Tuế phản chiếu hình bóng Lý Kim Sương, nàng nhìn từ gương mặt, xuống cổ, rồi đến vai và lưng của đối phương. Lý Kim Sương tu hành nhiều năm, trên người không có một chút thịt thừa, những đường nét kiên cường, làn da trắng như tuyết, chỉ nhìn thôi cũng thấy rung động.
Tại sao cứ phải giả làm nam tử mới có thể gánh vác được Lý gia chứ?
Ngu Tuế lơ đãng suy nghĩ, Thính Phong xích bỗng rung lên ong ong, nàng mở ra xem, là truyền văn Cố Càn gửi cho "Càn".
Nàng không đóng kênh phản hồi truyền văn với Cố Càn.
Phía Cố Càn chỉ có thể nhìn thấy chữ "Càn" này, không thể thấy minh văn của đối phương, nên cũng không cách nào xác nhận danh tính.
Lúc này truyền văn Cố Càn gửi tới nói: "Nếu ngươi đã có nghiên cứu về Thính Phong xích, có thể lách qua sự giám sát của Thông Tín viện để tùy ý gửi truyền văn, vậy liệu ngươi có thể nhìn thấy các thông tin truyền văn khác nhau từ Thính Phong xích của mọi người không?"
Ngu Tuế mặt không đổi sắc hồi âm: "Không thể."
Kẻ ngốc mới tiết lộ cho ngươi.
Cố Càn lại nói: "Ngươi không thể thao túng Thính Phong xích của người khác sao?"
Ngu Tuế đáp: "Không thể."
Cố Càn: "Vậy ngươi có thể làm gì?"
Ngu Tuế không thèm đáp lại hắn.
Cố Càn nhìn chằm chằm vào chiếc Thính Phong xích không chút phản ứng mà tức đến nghiến răng. Hắn có bao giờ bị người ta nắm thóp đe dọa thế này đâu, hơi thở này hắn sống chết cũng không nuốt trôi được.
Quý Mông và Hoắc Tiêu ở bên cạnh hiến kế: "Ít nhất theo tình hình hiện tại, vị thần bí nhân này vẫn đứng về phía chúng ta, tạm thời chưa tính là có nguy hiểm chứ?"
"Nếu mục tiêu đều là Phù Đồ tháp, hắn chắc chắn cũng không dám để học viện chú ý đến chuyện của Phù Đồ tháp, nếu không cũng sẽ bất lợi cho hành sự của chính hắn." Hoắc Tiêu bình tĩnh phân tích, "Có điều năng lực thao túng Thính Phong xích của hắn cần phải cẩn thận."
Quý Mông giơ tay nói: "Những chuyện quan trọng sau này chúng ta cố gắng đừng dùng Thính Phong xích để nói."
Cố Càn trầm giọng bảo: "Vốn dĩ cũng sẽ không dùng."
Quý Mông lại gãi đầu: "Nhưng đôi khi Thính Phong xích thực sự rất tiện lợi."
"Hắn đã có thể bỏ qua việc tương thông minh văn mà gửi truyền văn, chắc chắn cũng có thể thao túng Thính Phong xích. Nếu hắn ngụy trang thành ta hoặc ngươi để gửi truyền văn, cũng rất khó phân biệt." Hoắc Tiêu đề nghị, "Từ nay về sau chúng ta gửi truyền văn, tốt nhất nên đặt ra những ký hiệu mà chỉ chúng ta mới biết, để phòng hờ."
Quý Mông gật đầu: "Cái này hay đó."
Cố Càn cũng cảm thấy đề nghị này không tồi, gõ gõ lên mặt bàn nói: "Đặt ký hiệu gì đây?"
Ngu Tuế ở tận y quán thông qua quang hạch Ngũ hành đặt chỗ Cố Càn, đầy hứng thú quan sát dáng vẻ ba người đang bàn bạc ký hiệu truyền văn.
Phân tích rất rành mạch, cái đầu nhỏ thật thông minh.
Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Thạch Nguyệt Trân bận rộn chăm sóc Lý Kim Sương trước, Ngu Tuế bèn kiên nhẫn chờ đợi. Mãi mới xong việc bên Lý Kim Sương, Ngu Tuế vừa cởi y phục ra thì có đệ tử khác gặp tình huống đột xuất gọi Thạch Nguyệt Trân đi.
Ngu Tuế cũng không vội, nằm bò trên giường nghịch Thính Phong xích.
Chung Ly Sơn và Mai Lương Ngọc ở tầng hai cũng đã thu dọn xong xuôi rồi đi xuống.
Khi vẫn còn ở trên cầu thang, hai người đã thấy Thạch Nguyệt Trân ở dưới đang bận tối tăm mặt mũi.
Chung Ly Sơn nói: "Thương Thù không đến sao?"
"Chút nữa sẽ đến thôi." Mai Lương Ngọc cúi đầu nhìn Thính Phong xích.
Hình Xuân hỏi trong nhóm: "Cơm chưa?"
"Cơm." Thương Thù đáp, "Ta đang ở trai đường mua cơm cho Nguyệt Trân, các ngươi muốn ăn gì?"
Hình Xuân ngậm ngậm đắng nuốt cay gõ một dòng chữ trên Thính Phong xích: "Ngươi ăn cùng Nguyệt Trân thì ta không đi nữa đâu."
Mai Lương Ngọc đáp: "Ta và Chung Ly Sơn ăn ở y quán."
Hình Xuân: "Ta tới đây, ta tới đây!"
Thương Thù nhìn Thính Phong xích, khó hiểu chớp chớp mắt.
Chẳng phải ngươi vẫn định mò tới đây ăn cùng ta và Nguyệt Trân sao?
Thạch Nguyệt Trân thấy hai người này đi xuống, bèn nhờ họ giúp đỡ điều chế thuốc mỡ: "Đều là thương tích bên ngoài, cũng là bị thương từ trong Hắc Phong thành ra, giống loại các huynh cần đấy."
Chung Ly Sơn và Mai Lương Ngọc đều từng học tự chọn ở Y gia, cho nên Thạch Nguyệt Trân mới dám nhờ hai người này pha thuốc.
Chung Ly Sơn nói là làm ngay, Mai Lương Ngọc ở bên cạnh lười biếng nghịch Thính Phong xích, bị Chung Ly Sơn thúc một cùi chỏ cho tỉnh táo, cau mày lườm hắn một cái, lúc này mới cất Thính Phong xích đi.
Trên hũ thuốc có dán số phòng ngăn cách, tốc độ điều chế của Chung Ly Sơn rất nhanh, sau khi Mai Lương Ngọc cầm lấy liền kiểm tra lại một lượt để tránh sai sót.
"Của phòng số một." Chung Ly Sơn đưa hũ thuốc đã điều chế xong cho hắn.
Mai Lương Ngọc cầm hũ thuốc đưa tới phòng ngăn cách số một, khoảnh khắc vén rèm lên, tầm mắt liền không chút phòng bị mà rơi vào thân ảnh đang nằm bò bên giường.
Lúc Thạch Nguyệt Trân bị gọi đi đang bôi thuốc trên lưng cho Ngu Tuế, cô đi rồi Ngu Tuế cũng không thèm để ý, vẫn giữ nguyên bộ dạng y phục cởi một nửa để cho mát.
Trong mắt Mai Lương Ngọc đột ngột hiện lên làn da trắng ngần như tuyết, sống lưng hơi cong, trên tấm lưng tuyết trắng có những vết đỏ dữ tợn dài ngắn không đều. Vẻ đẹp mong manh kết hợp với những vết thương do bị ngược đãi tạo nên một sự xung kích thị giác mạnh mẽ, khiến hắn phản ứng cực nhanh mà hạ tấm rèm xuống.
Ngu Tuế nhạy bén quay đầu lại, chỉ thấy góc rèm vừa hạ xuống khẽ đung đưa.
Mai Lương Ngọc phản ứng rất nhanh, gần như ngay khoảnh khắc thị giác bắt được điểm bất thường, cơ thể đã tự động đưa ra phản xạ. Tấm rèm che đi sắc tuyết trắng ngần trong căn phòng ngăn cách, chân mày Mai Lương Ngọc khẽ giật, hắn nghe thấy bên trong truyền đến tiếng gọi nhẹ nhàng êm ái của Ngu Tuế: "Sư huynh?"
Kẻ ngốc mới thưa.
Mai Lương Ngọc không đáp, đặt hũ thuốc trở lại mặt bàn.
Chung Ly Sơn ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt không lời hỏi có ý gì, Mai Lương Ngọc nhìn về phía Thạch Nguyệt Trân: "Không tiện, đợi nàng ấy tự ra."
Ngu Tuế đến sớm hơn hắn, vậy mà đợi đến giờ vẫn chưa thay thuốc xong.
Mai Lương Ngọc không biết làm sao mà nàng có thể trì hoãn được như vậy.
Ngu Tuế vốn định đứng dậy ra ngoài xem thử, nhưng thấy Lý Kim Sương chau mày, đang vật lộn chậm rãi tỉnh lại, nàng liền không đứng dậy nữa, kề sát bên giường nhìn đối phương mở mắt.
"Ngươi tỉnh rồi." Ngu Tuế đưa tay quơ quơ trước mặt Lý Kim Sương: "Cảm thấy thế nào? Nếu khí Ngũ hành vẫn còn nghịch loạn, ta sẽ giúp ngươi gọi sư tỷ đến xem."
Trong phòng ngăn cách nến sáng lung linh, ánh quang lấp lánh, tầm nhìn của Lý Kim Sương từ mờ mịt dần trở nên rõ nét, nhìn thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế, đôi mắt nước trong veo tràn đầy lo lắng nhìn mình, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Bất cứ ai bị nàng nhìn bằng ánh mắt như thế, trái tim cũng sẽ trở nên mềm yếu.
Trong lúc mơ màng, Lý Kim Sương như nhìn xuyên qua Ngu Tuế thấy được một người phụ nữ khác – người đầu tiên lao đến bên giường khi nàng lâm bệnh bị thương lúc nhỏ.
Nàng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, ảo ảnh mờ ảo chồng lên Ngu Tuế khiến lòng Lý Kim Sương dâng lên nỗi xót xa, nước mắt tuôn rơi, cổ họng nghẹn đắng, vô cùng gian nan mới khẽ gọi một tiếng: "A nương."
Ngu Tuế hơi ngẩn ra.
Nàng giơ tay sờ sờ mặt mình, thắc mắc nhìn Lý Kim Sương vẫn chưa tỉnh táo hẳn, rụt rè thu người lại: "Ta cũng đâu có già đến mức đó chứ."
Nỗi nhớ mẫu thân là cảm giác thế nào?
Lúc bị thương, buồn bã hay uất ức trong lòng, muốn hướng về mẫu thân để tâm sự, tìm kiếm sự an ủi lại là cảm giác thế nào?
Ngu Tuế nhìn Lý Kim Sương đang trào nước mắt, không thể tưởng tượng nổi, nàng chỉ có thể yên lặng chờ đợi, đợi Lý Kim Sương tự mình tỉnh táo lại.
Lại có đệ tử bị thương đến y quán, vài người dìu một đệ tử trọng thương khó lòng đi lại, định xông vào phòng ngăn cách số một, liền bị Mai Lương Ngọc ngăn lại: "Lên tầng hai."
Thạch Nguyệt Trân vừa từ phòng bên cạnh bước ra, thấy cảnh này cũng bảo mấy vị đệ tử lên tầng hai, đồng thời thở dài nói: "Đêm nay bận quá, ta phải gọi thêm người đến cùng canh giữ mới được."
Ánh mắt Mai Lương Ngọc ra hiệu về phía phòng ngăn cách số một: "Sư muội của ta vẫn chưa thay thuốc xong sao?"
Thạch Nguyệt Trân bực bội nhíu mày, vội vàng cầm hũ thuốc vào xem Ngu Tuế.
Mai Lương Ngọc nói với Chung Ly Sơn: "Sao ngươi không lên tầng hai xem cho người lúc nãy?"
Chung Ly Sơn chậm rãi đặt Thính Phong xích trong tay xuống, nói: "Ta cũng không phải đệ tử Y gia."
Mai Lương Ngọc cười lạnh: "Thế ai bảo Binh gia các ngươi khai mở Binh Giáp trận?"
Chung Ly Sơn: "…"
Chỉ giỏi mỗi cái miệng.
________________________________________
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập