Chương 359: Chỉ có Quận chúa (2/2)

Trên đường Mộc Vĩnh An đưa cậu rời khỏi Yến quốc, cậu cũng từng nhìn thấy cảnh tượng xác chết la liệt khắp nơi.

Người vô danh tiểu tốt, hay kẻ danh gia vọng tộc đều chết chung một chỗ. Bất kể khi còn sống có giàu sang quyền quý đến đâu, thì sau khi chết cũng như nhau cả.

Ngay cả mẫu thân cậu, một người phụ nữ xinh đẹp, kiều diễm lúc sinh thời, thi thể sau khi chết cũng bị treo trên cổng thành cao vút, mặc cho mưa gió dập vùi, thối rữa và bốc mùi qua từng ngày đêm, cuối cùng hóa thành hư vô, biến mất khỏi thế gian này.

Đó quả thực là một nơi đáng sợ.

Và cậu buộc phải quay lại nơi đáng sợ đó.

Trong khoảnh khắc ấy, Yến Tiểu Xuyên cắn chặt môi dưới đến rớm máu. Đôi tai ù ù bấy lâu nay cuối cùng cũng trở nên rõ ràng.

Trâu Dã Hỉ lải nhải khuyên giải bên cạnh, nhưng Yến Tiểu Xuyên lại xoay gót, đi về phía nơi mình muốn đến.

"Đi đâu đấy?" Trâu Dã Hỉ phàn nàn, "Đang lúc nước sôi lửa bỏng đừng có chạy lung tung, sự kiên nhẫn của ta cũng có giới hạn đấy nhé."

Yến Tiểu Xuyên không hé răng nửa lời. Cậu đi đến một bãi đất hoang ven biển, bắt đầu dùng tay đào đất. Trâu Dã Hỉ hiểu ý cậu, làu bàu vài câu rồi đứng bên cạnh táy máy chiếc Thính Phong xích, sau đó đi dạo quanh quẩn một vòng để canh gác, kiểm tra xung quanh giúp cậu.

Tiếng sóng biển và gió đêm nghe rất rõ vào ban đêm. Khi thủy triều rút, có thể nghe thấy tiếng côn trùng rả rích.

Đây là một nơi náo nhiệt, sư tôn ở đây sẽ không cảm thấy cô đơn.

Khi Trâu Dã Hỉ quay lại, hắn thấy thiếu niên cả người dính đầy bùn đất, móng tay bật tứa máu, hòa lẫn với đất bùn. Nhìn thôi cũng thấy đau thấu xương, nhưng thiếu niên dường như không hề hay biết.

Yến Tiểu Xuyên đã đào được một cái hố sâu.

Trâu Dã Hỉ ngồi xổm bên mép hố, nhìn cái hố bùn lầy lội, nói: "Tại sao hộp cơ quan lại không thể chứa quan tài nhỉ?"

"Ta không muốn sau khi chết lại bị chôn vùi trong đất cát thế này đâu. Ta muốn một chiếc quan tài chống được gió, chống được nước, nằm bên trong mới ấm áp. Nếu không thì dưới lòng đất này vừa tối vừa lạnh, ta không thích chút nào."

"Sư tôn ngươi có sợ bóng tối không? Ta có một viên Hải Giao Minh Châu ở đây, có thể bán cho ngươi đấy."

"Có mua không nào?"

Trâu Dã Hỉ không đợi Yến Tiểu Xuyên trả lời, bĩu môi, tiện tay ném viên Hải Giao Minh Châu đó xuống hố: "Ta cứ coi như ngươi mua rồi nhé."

Yến Tiểu Xuyên hạ huyệt Mộc Vĩnh An xuống hố sâu, rồi lấy từ trong hộp cơ quan ra một vật.

Đó là những tờ giấy trắng viết chi chít các chữ linh của Danh gia mà Mộc Vĩnh An từng dạy cậu luyện viết, được Yến Tiểu Xuyên giữ lại cẩn thận. Trên đó, ngoài tên của vạn vật trong trời đất, còn có rất nhiều tên người.

Yến Tiểu Xuyên quỳ trước mộ, đốt từng tờ giấy viết chữ linh này.

Trâu Dã Hỉ ngắt ba cọng cỏ, đứng trước mộ vái ba vái, cúi đầu nhìn những tờ giấy mà thiếu niên đang đốt, thốt lên: "Ái chà, mấy cái tên này nhìn quen mắt thật đấy!"

Yến Mãn Phong, Tố Tinh, Nam Cung Tiêu, Nam Cung Minh, Chung Ly Từ, Đoàn Ung, Hình Quý, Hạ Nhứ Yên, Trưởng Tôn Tử, Triệu Dư Hương…

"Ủa?"

"Ngươi là người của ai?"

Hai thiếu niên đồng thanh lên tiếng. Một người quỳ, một người đứng. Ánh mắt hai người chạm nhau, một bên ngạc nhiên, một bên tĩnh lặng.

Trâu Dã Hỉ chỉ tay vào cái tên mà Yến Tiểu Xuyên đang chuẩn bị đốt, nói: "Này, ta bây giờ đang theo ông ta đấy. Ông ta bảo ta đến Thái Ất đón ngươi."

Triệu Dư Hương.

Yến Tiểu Xuyên nhìn chằm chằm vào cái tên đó, thấp giọng hỏi: "Ngươi là người của Triệu tướng quốc, ông ta chưa chết sao?"

"Ông ta vẫn còn sống nhăn răng kìa." Trâu Dã Hỉ cắm ba cọng cỏ trước mộ, ngồi xổm bên cạnh nhìn những cái tên khác, "Nhưng mất một cánh tay rồi, nhìn cứ như cái xác không hồn. Cơ mà oán khí của ông ta có vẻ lớn lắm, nên vẫn đang cố cầm cự không chịu chết."

Yến Tiểu Xuyên đốt cháy tờ giấy có tên Triệu Dư Hương, nhớ lại Công Tôn Khất lúc chạm trán ở tòa lầu nhỏ, không nhịn được bật cười.

Mạng lớn thật.

Vậy mà lại không bị Công Tôn Khất tìm thấy.

Trâu Dã Hỉ nhìn thiếu niên cười đến mức hai vai run rẩy, nước mắt lưng tròng, có chút gãi đầu khó hiểu.

"Ông ta chưa chết, ngươi vui đến vậy sao?"

Yến Tiểu Xuyên lấy một tay che mặt. Tiếng cười bật ra qua những kẽ tay, nhưng nước mắt lại tuôn dài trên cổ tay:

"Đúng vậy, kẻ đáng chết thì không chết, kẻ không đáng chết lại chết hết rồi, chẳng lẽ không buồn cười sao?"

Trâu Dã Hỉ rõ ràng là không hiểu, chớp chớp mắt nhìn cậu.

Yến Tiểu Xuyên vừa cười vừa nói: "Ông ta trước kia là giáo tập trong cung, dạy rất nhiều đứa trẻ. Những đứa trẻ đó đều thông minh hơn ta, ông ta từ nhỏ đã không thích ta, tại sao bây giờ lại muốn tìm ta?"

"Bởi vì bọn chúng chết hết rồi, Triệu Dư Hương không còn ai để dạy nữa, cho nên mới tìm ta. Muốn ta quay về làm học sinh của ông ta, tiếp tục nghe ông ta nói xằng nói bậy sao?"

Chưa đợi Trâu Dã Hỉ trả lời, Yến Tiểu Xuyên lại tự biên tự diễn: "Ta từ lâu đã không còn là học sinh của ông ta nữa. Ta không cần phải nghe lời ông ta nữa, cũng không cần phải sợ ông ta nữa. Sư tôn của ta chết rồi, trên đời này không còn ai…"

Không còn ai có thể dạy cậu con đường tiếp theo phải đi như thế nào nữa.

Từ bây giờ trở đi, cậu phải tự mình đưa ra quyết định.

Trâu Dã Hỉ hỏi ý nghĩa của những cái tên khác, nhưng Yến Tiểu Xuyên không trả lời. Trâu Dã Hỉ cứ càm ràm mãi cho đến sáng sớm vẫn kiên trì đòi được hồi đáp.

Khí hậu vùng ven biển ẩm ướt, sương sớm giăng lối. Yến Tiểu Xuyên đốt xong tất cả giấy chữ linh, quỳ gối trước mộ không chịu đứng dậy.

Yến Tiểu Xuyên quỳ trước mộ ba ngày ba đêm.

Trâu Dã Hỉ hết cách với cậu. May mắn là ba ngày này không có ai tìm đến đây. Ngày thứ tư, khi sương sớm vừa lên, Trâu Dã Hỉ đánh một giấc tỉnh dậy, thấy thiếu niên với cơ thể run rẩy đang từ từ đứng dậy.

"Ngươi nghĩ thông suốt rồi à?" Trâu Dã Hỉ sáng mắt lên, nhảy từ trên cây xuống.

Yến Tiểu Xuyên nói: "Ta sẽ không đi theo ngươi."

Mặt Trâu Dã Hỉ lập tức nhăn nhó: "Ta ở cùng ngươi mấy ngày liền, ngươi lại không đi theo ta, thế sao được!"

Yến Tiểu Xuyên tập tễnh bước đi.

Trâu Dã Hỉ lẽo đẽo theo sau, vừa chửi mắng vừa khuyên nhủ.

Mãi cho đến khi phát hiện Yến Tiểu Xuyên đang đi về hướng ngoại thành, hắn mới thấy sai sai, hỏi: "Ngươi đi đâu vậy?"

"Đi tìm người của Nam Cung gia." Yến Tiểu Xuyên nói, "Ta muốn đi Thanh Dương. Nếu ngươi không muốn ta báo cho Nam Cung Minh biết tin Triệu Dư Hương còn sống, thì bây giờ hãy cút đi."

Trâu Dã Hỉ bị lời nói của cậu làm cho sững sờ. Hắn ngàn vạn lần không ngờ sự việc lại biến thành thế này.

Hắn ngây người nhìn bóng lưng thiếu niên khuất xa, rồi mới hét lớn: "Không được!"

Trâu Dã Hỉ ra tay. Những đường Tinh Tuyến từ đầu ngón tay nối lại với nhau, lao tới bắt Yến Tiểu Xuyên.

Bị những đường Tinh Tuyến bay tới chặn lại, Yến Tiểu Xuyên lảo đảo lùi về sau. Cậu hít sâu một hơi, giữa hai đầu lông mày đọng đầy lệ khí không thể xua tan.

Thiếu niên hoạt bát, vui vẻ hay cười đùa của ngày xưa đã hoàn toàn biến mất.

Cậu quay người đối mặt với Trâu Dã Hỉ, khí lốc thổi tung xung quanh, đôi mắt lóe lên tia sáng tím u ám, Tinh Tuyến liên kết thành trận pháp hiện lên phía sau Yến Tiểu Xuyên.

Nhìn Tinh Trận mà Yến Tiểu Xuyên vừa tung ra, Trâu Dã Hỉ khẽ cau mày.

Suýt nữa thì quên mất, tiểu hoàng tử Yến quốc cũng là đệ tử Âm Dương gia.

Mẫu thân của tiểu hoàng tử là Vũ Cơ, thuộc đại tộc Âm Dương gia của nước Yến, gia tộc họ Trâu. Mà tổ mẫu của Vũ Cơ lại mang dòng máu của Nam Cung gia, nên cũng có thể nói cậu là người của Nam Cung gia ở Thanh Dương.

Khoảnh khắc Tinh Trận của Yến Tiểu Xuyên kết nối thành công, Trâu Dã Hỉ lật lọng, giơ hai tay lên đầu hàng: "Được rồi, ta không đánh với ngươi! Ngươi dừng tay lại đi!"

Yến Tiểu Xuyên nhíu mày, nhưng vẫn nghe theo mà không ra tay.

"Vậy ngươi ít nhất cũng phải cho ta biết, ngươi đi tìm người của Nam Cung gia làm gì chứ!"

Nhưng Yến Tiểu Xuyên không hề trả lời. Cậu quay người, tiếp tục tập tễnh bước đi.

Trâu Dã Hỉ lén lút đi theo sau. Cùng Yến Tiểu Xuyên đi suốt một đường trở về thành, nhìn thấy cậu đến dưới tòa nhà của Minh Châu Phường. Sương mù trong thành mỏng manh, đường phố vắng tanh không một bóng người. Râu Đen, Trần thống lĩnh và những người khác đứng trong sảnh đều chú ý đến thiếu niên đang đi tới từ trong làn sương mỏng.

Thiếu niên lấm lem bùn đất, bẩn thỉu đến mức không thể nhận ra, chỉ có thể nhìn rõ đôi mắt trắng đen phân minh, nhưng lại tĩnh lặng, lạnh lùng đến đáng sợ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập