Chương 304: Hắn chưa từng mong chờ được gặp ai đến thế

Ngu Tuế dẫn Lý Kim Sương đi tìm Râu Đen, mời y sư của Nam Cung gia đến khám vết thương trên tay xong mới dùng bữa tối.

Sau bữa tối, Râu Đen báo cáo với Ngu Tuế rằng tối nay ở ngoại thành có rất nhiều thuật sĩ đang đổ về phía Vụ Hải.

"Bên Vụ Hải hình như đang bốc cháy, nhiệt độ xung quanh tăng lên đáng kể, ngũ hành chi khí cũng trở nên hỗn loạn." Râu Đen nói, "Ta đã phái người đi xem thử, nhưng học viện cũng cử người ra ngăn cản. Không thể thăm dò tình hình cụ thể ở Vụ Hải, chỉ thấy các Thánh giả liên tục chạy về phía đó, dường như đã xảy ra chuyện lớn."

Ngu Tuế cười hỏi: "Chuyện lớn?"

Râu Đen nhìn quanh, hạ thấp giọng thì thầm với Ngu Tuế: "Quận chúa, trước đó ngài bảo ta lưu ý tin tức về kẻ diệt thế. Theo nguồn tin đáng tin cậy, chuyện xảy ra ở Vụ Hải hiện tại chắc chắn có liên quan đến Dị hỏa."

Ngu Tuế không cần hỏi cũng biết, nguồn tin của Râu Đen chắc chắn là từ Cơ Quan gia.

Vì thường xuyên hợp tác, người quen với nhau khó tránh khỏi việc tiết lộ trước chút tình báo.

Râu Đen lấy từ trong tay áo ra một viên đá nhỏ màu đỏ: "Mấy ngày nay Cơ Quan gia đang chế tạo một lượng lớn loại đá này. Loại đá này trước đây chúng ta chưa từng thấy, bên đó cũng không chịu tiết lộ tên gọi. Ta cho ngài xem qua, lát nữa ta phải đem trả lại."

"Nghe nói bây giờ đang cần dùng đá gấp, mỗi viên đều được ghi chép lại, thiếu một viên các Thánh giả Thủy Chu sẽ làm ầm lên mất."

Quan trọng đến vậy sao?

Ngu Tuế đưa tay nhận lấy viên đá đỏ Râu Đen đưa. Nó có hình vuông vức, rõ ràng là được mài dũa nhân tạo, nhỏ hơn lòng bàn tay một chút. Cầm trên tay có cảm giác mát lạnh trơn nhẵn, chất liệu cực tốt.

Hoa văn trên bề mặt viên đá giống như hoa tuyết, nhìn kỹ sẽ thấy mỗi đường nét đều giống như hình dáng tàn lửa sắp tắt sau khi bốc cháy, vừa kỳ dị bí ẩn lại vừa xinh đẹp.

"Đá?" Ngu Tuế quan sát vật trong tay, nhíu mày nói, "Họ dùng đá này để làm gì?"

Đừng nói là mang đi dập lửa nhé.

Ngu Tuế nghĩ đến đây, mí mắt chợt giật một cái.

Râu Đen không biết Vụ Hải đang bốc cháy, nhưng nàng thì biết, các Thánh giả Thủy Chu và Cơ Quan gia hiện tại có lẽ đang tìm cách dập tắt ngọn hải hỏa đang bốc cháy ở Vụ Hải.

Quang hạch của nàng lúc này căn bản không thể vào được Vụ Hải. Kết giới do các Thánh giả thiết lập không ngừng siết giết ngũ hành chi khí để ngăn hải hỏa ở Vụ Hải lan ra bên ngoài, cho nên quang hạch khi vừa đến gần Vụ Hải đã bị nghiền nát.

Râu Đen cũng hùa theo suy nghĩ của nàng: "Nghe nói số lượng đá cần dùng rất lớn, nhìn hình dáng cũng khá nhỏ, chắc không phải mang đi lấp biển đâu nhỉ."

Lấp biển?

Ngươi tưởng người của Thủy Chu là Tinh Vệ chuyển thế chắc.

Ngu Tuế ngoảnh đầu nhìn y. Râu Đen giật mình, hỏi: "Quận chúa, ta nói đúng rồi sao?"

"Ngươi thấy cảm giác khi chạm vào viên đá này thế nào?" Ngu Tuế đưa viên đá cho y.

Râu Đen cầm trên tay cảm nhận một lúc, đáp: "Mát lạnh, cảm giác còn tốt hơn một số loại ngọc thạch thượng phẩm."

Ngu Tuế lại hỏi: "Có thể cảm nhận được ngũ hành chi khí từ đó không?"

Râu Đen lắc đầu: "Không cảm nhận được."

Trông thì đẹp đẽ kỳ dị, nhưng không cảm nhận được ngũ hành chi khí, thì sẽ chỉ cho rằng nó là một viên đá bình thường.

Nhưng đá bình thường sao có thể có loại hoa văn này.

Lẽ nào do Cơ Quan gia mài dũa ra?

Ngu Tuế ghi nhớ chuyện viên đá, bảo Râu Đen tiếp tục nghe ngóng.

Trước khi đi nàng lại hỏi: "Bên Hình Thủy Ti có tin tức gì liên quan đến kẻ diệt thế không?"

Nhắc đến chuyện này, Râu Đen không khỏi thở dài: "Đều là tin giả cả, đa phần là sau khi xảy ra xô xát cãi vã thì trả thù lẫn nhau, chạy đến Hình Thủy Ti tố cáo kẻ thù là kẻ diệt thế."

Ngu Tuế ít nhiều cũng đoán được. Nàng gật đầu, sau đó dẫn Lý Kim Sương rời đi.

Hai người về đến học viện đã là nửa đêm, nhưng những nơi trong học viện thường ngày đã chìm vào yên tĩnh lúc này lại đông nghịt người, vô cùng náo nhiệt.

Các đệ tử đều đang chuẩn bị trước cho Dạ Hành của Bách gia ngày mai, đi khảo sát trước lộ trình Dạ Hành của các nhà. Có người đã tung một phần bản đồ lộ trình lên Thính Phong xích, thế là người của viện đó đều xuất động.

Ngu Tuế liếc nhìn Thính Phong xích, lộ trình được tung ra là của Danh gia, cho nên những người đi khảo sát phần lớn cũng là đệ tử Danh gia, và cả những người của viện khác có hứng thú với Danh gia.

Vốn dĩ Ngu Tuế định về xá quán, nhưng thông qua ngũ hành quang hạch để lại trong phòng, nàng nhìn thấy Cố Càn đang đợi trước cửa.

Cố Càn nhíu chặt mày, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn chiếc Thính Phong xích trong tay.

Vốn dĩ vì chuyện của Vệ Nhân trước đó, hắn đã không dùng Thính Phong xích nữa. Kết quả tối nay sau khi biết những gì Ngu Tuế gặp phải ở Kim Châu Yến, lại cầm Thính Phong xích lên để đợi tin nhắn của Ngu Tuế.

Ngu Tuế chậm rãi nói với Lý Kim Sương: "Ngươi về phòng trước đi, đừng đến chỗ ta, Cố Càn đang đợi ở cửa đấy."

Lý Kim Sương: "Ngươi không gặp hắn sao?"

Ngu Tuế và nàng ấy cùng bước vào Long thê, nói: "Cố ca ca trước kia lúc ở Thanh Dương, từng bị nhốt vào Tam Ngục Trọng Đài. Khi đó trong nhà chỉ có ta và hai vị ca ca. Nhị ca đã vào Trọng đài Binh gia, không thể can thiệp, tam ca thì sẽ không quan tâm sống chết của ta, ta đành phải tự mình đi giao thiệp với Tam Ngục Trọng Đài."

"Khốn nỗi quản sự của Tam Ngục năm đó là một kẻ không ưa người của Nam Cung gia, lại thấy ta còn nhỏ tuổi, mặc kệ ta có gây áp lực thế nào, cũng chỉ đáp lại một câu làm việc theo quy củ, bỏ mặc ta đợi bên ngoài suốt một đêm."

Mặc dù người đó sau này đã bị Nam Cung Minh xử lý, nhưng đêm hôm đó người đợi ở Tam Ngục Trọng Đài không phải Nam Cung Minh, mà là nàng.

Ngu Tuế nói: "Bây giờ ta có chút tò mò, năm xưa ta có thể đợi cả một đêm, vậy đổi lại là hắn thì hắn sẽ làm gì."

Lý Kim Sương nghe hiểu rồi, con người luôn mong muốn sự hy sinh của mình được đền đáp, đặc biệt là trong chuyện tình cảm.

Ngu Tuế nhìn Lý Kim Sương về xá quán, còn mình thì đến xá quán của Mai Lương Ngọc.

Trước đó Mai Lương Ngọc đã đưa mật văn và chìa khóa cho nàng. Vệ Nhân chưa về, Mai Lương Ngọc cũng chưa về, căn xá quán này đã bỏ trống mấy ngày nay.

Bên trái là phòng của Mai Lương Ngọc, bên phải là của Vệ Nhân. Ngu Tuế ngó nghiêng một lúc, cuối cùng chọn vào phòng của Vệ Nhân.

Lần trước Cố Càn dạ thám phòng Vệ Nhân tìm kiếm manh mối, có lật xem cuốn sổ ghi chép của Vệ Nhân, trên đó viết rất nhiều suy đoán liên quan đến Tức Nhưỡng.

Ngu Tuế dễ dàng tìm thấy cuốn sổ đó, tiện tay lật xem một lúc rồi lại đặt xuống.

Càng tìm hiểu nhiều, nàng càng cảm thấy Tức Nhưỡng chẳng có ích lợi gì cho mình.

Nghĩ đến Tức Nhưỡng, tâm trạng lại càng tồi tệ hơn. Ngu Tuế gập cuốn sổ đặt lên bàn, quay người đi ra, sang phòng Mai Lương Ngọc.

Trong phòng sư huynh nhìn đâu cũng thấy chật ních đồ đạc, nhưng lại không hề lộn xộn, ngược lại trông rất ngăn nắp.

Trên chiếc kệ giữa đầu giường và bàn làm việc bày vài món đồ chơi nhỏ, đều là thú cơ quan do chính tay hắn làm, hầu hết đều có hình dáng con thỏ.

Thỏ giương cung bắn tên, thỏ cõng thỏ, thỏ dẫm lên lục lạc, thỏ bưng bát vân vân, hình thù kỳ quái. Ngu Tuế vốn chỉ liếc nhìn qua loa, nhưng dần dần lại nhìn đến ngẩn ngơ, trái tim đang xao động cũng theo đó mà trở nên tĩnh lặng.

Ngu Tuế chọn ra một con thỏ ôm hoa đứng trên chiếc đĩa đồng, vươn tay gõ nhẹ vào đầu chú thỏ nhỏ, nó liền chạy vòng quanh đĩa đồng.

Chiếc đĩa đồng chuyển động phát ra tiếng sột soạt, sau khi chú thỏ nhỏ chạy vài vòng, trên đĩa đồng cũng sáng lên những đường vân lấp lánh. Ngu Tuế nhìn kỹ, thì ra là một bức Tinh đồ Bắc Đẩu.

Khi Tinh đồ Bắc Đẩu sáng lên, chú thỏ liền nhảy từ ngôi sao này sang ngôi sao khác, mỗi lần nhảy xuống, trên Tinh đồ lại hiện ra từng đóa hoa lửa với đủ màu sắc khác nhau.

Nhìn kỹ lại, sẽ phát hiện trong những đóa hoa lửa đó còn ẩn giấu một dòng chữ nhỏ:

Tinh hải của lão tử là vô địch thiên hạ.

Ngu Tuế: "……"

Nàng không nhịn được phì cười.

Ngu Tuế có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của Mai Lương Ngọc khi chế tạo ra con thỏ cơ quan này và viết ra câu nói đó, tay hạ bút vẻ khinh thường, nhưng trong mắt lại mang theo chút phẫn nộ.

Sư huynh bề ngoài có vẻ không bận tâm đến việc tu hành Âm Dương gia mà không có Tinh hải, nhưng bây giờ xem ra, e là trước đây cũng từng muộn phiền.

Tâm trạng Ngu Tuế bỗng chốc thả lỏng, nàng đảo mắt nhìn quanh bốn phía.

Những thứ hoa hòe hoa sói của sư huynh đúng là nhiều thật đấy.

Giờ Dần, học viện Thái Ất mới có chút yên tĩnh.

Mai Lương Ngọc đi trên con đường nhỏ vắng vẻ, kéo kéo cổ áo quay đầu ngửi ngửi, một mùi khói lửa từ công xưởng Cơ Quan gia. Trong mắt hắn lộ ra chút chán ghét, nhưng bước chân vẫn không dừng lại, từ Thánh đường Quỷ Đạo chuyển hướng về xá quán.

Tòa lầu cao khuất sau rừng hoa đào rực rỡ ánh đèn. Mai Lương Ngọc ngẩng đầu nhìn tòa lầu cao, sự nóng lòng trong lòng lúc này đã đạt đến đỉnh điểm.

Hắn chưa từng mong chờ được gặp ai đến thế.

Mai Lương Ngọc bước vào Long thê, nhìn con số tăng lên từng tầng, nghĩ đến tâm trạng của mình lúc này, không khỏi bật cười.

Trước kia hắn và Hình Xuân từng cùng nhau chế nhạo Chung Ly Sơn vì muốn gặp Tô Đồng, về nhà chưa được mấy ngày đã lại vội vàng chạy đến Thái Ất, ở Thái Ất chưa được hai ngày lại rời đi.

Hà tất phải vậy, đi đi về về phiền phức biết bao, dù sao đợi khi học viện chính thức giảng dạy ngươi hẵng quay lại cũng được mà, cứ nhất thiết phải đang dịp năm mới ở Thanh Dương đón tết cùng gia đình xong lại vội vã đến học viện với Tô Đồng.

Người ta là Tô Đồng cũng đâu có õng ẹo vì chuyện này mà cãi vã với ngươi, ngươi một đại nam nhân mà cứ bịn rịn không rời ở đó, thật mất mặt.

Chung Ly Sơn không thấy mất mặt, hắn cảm thấy trong khoảnh khắc đó vô cùng nhớ Tô Đồng, muốn gặp nàng, thế là liền quay lại.

Hắn kể lại cho Mai Lương Ngọc và Hình Xuân nghe, hai anh em đều mang vẻ mặt "ta nghe ngươi chém gió".

Chung Ly Sơn cũng cười lạnh nói sau này tốt nhất hai người đừng để ta nhìn thấy dáng vẻ lúc các ngươi thích một ai đó.

Mai Lương Ngọc hiện tại, quả thực không thể để tên tiểu tử đó nhìn thấy, nếu không Chung Ly Sơn chắc chắn sẽ bày ra vẻ mặt từ trên cao nhìn xuống, trên mặt viết rõ "Ta biết ngươi cũng sẽ có ngày hôm nay".

Bước ra khỏi Long thê, Mai Lương Ngọc rảo bước nhanh. Khi đến trước cửa xá quán chuẩn bị mở cửa, hắn lại cảm thấy không nên lãng phí thời gian, cho dù mang trên mình mùi khói bụi nồng nặc, hắn cũng muốn đi tìm Ngu Tuế, đi gặp nàng trước đã.

Mai Lương Ngọc vừa định quay người rời đi, trong phòng truyền đến tiếng động nhỏ, khiến hắn dừng bước, cau mày quay đầu lại.

Trong lòng vừa định đề phòng, liền thấy cửa phòng từ bên trong được mở ra. Hành lang im ắng, ánh sáng mờ ảo, nhưng đủ để Mai Lương Ngọc nhìn rõ người đang đứng ở cửa.

Mai Lương Ngọc chớp cũng không chớp mắt nhìn nàng.

Ngu Tuế vừa định mở miệng, đã bị người ta ôm eo xoay một vòng trở vào trong phòng, cửa phòng đóng lại. Ngu Tuế chống hai tay lên vai hắn, đôi mắt mang theo ý cười cúi xuống nhìn.

Mai Lương Ngọc ngửa mặt nhìn người đang được mình bế, hơi thở hơi trầm xuống, giọng nói khàn khàn: "Ta không quan tâm bây giờ ta bẩn đến mức nào đâu."

Ngu Tuế nói: "Vậy lát nữa ta có y phục để thay không?"

"Có." Mai Lương Ngọc nói, "Nếu muội không thích, ta sẽ sang phòng muội lấy."

"Vậy thì không được đâu." Hai tay Ngu Tuế chuyển sang vòng qua cổ hắn, ghé sát tai hắn thì thầm, "Cố ca ca đang đợi trước cửa phòng muội đấy."

"Mặc kệ hắn đợi." Mai Lương Ngọc cười lạnh, "Tối nay muội không về đâu."

Tối nay Ngu Tuế cũng không định về. Nàng hơi nghiêng đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên má nam nhân.

Mai Lương Ngọc khựng lại, sau đó trong bóng tối xoay mặt lại, đáp lại nàng một cách nồng nhiệt.

Hắn chạm vào làn da nóng hổi của Ngu Tuế, nhưng vẫn cố chấp kéo gần khoảng cách giữa hai người, mặc cho nhiệt độ nóng bỏng đó truyền sang mình, thiêu đốt hắn, để hắn tự thiêu rụi chính mình trong đó.

Từng khoảnh khắc lúc này đều sẽ để lại dấu ấn sâu đậm nơi đáy lòng Mai Lương Ngọc.

Dù là phản ứng của cơ thể hay sự rung động sâu thẳm trong tâm hồn, tất cả sẽ hóa thành gông xiềng vô hình trói buộc hắn.

Từ đó khiến Mai Lương Ngọc hiểu ra rằng, bất luận tương lai ra sao, sẽ không bao giờ có ai khác ngoài nàng nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập