Chương 294: Thịnh Phi cũng là thiên tài Danh gia (2/2)

Trên đời này ai dám đảm bảo cả đời chỉ thích một người? Tuổi trẻ càng dễ bị mê hoặc bởi những rung động nhất thời, bốc đồng, cuồng nhiệt, tự tin, đó là những thứ có ở độ tuổi này của bọn họ. Thiếu niên thiếu nữ ngoài miệng thì thề non hẹn biển sâu đậm, nhưng đến cuối cùng lại có mấy người thực sự làm được?

Thứ như tình yêu và lòng thù hận, sánh ngang với Cửu Lưu thuật khó thấu hiểu nhất trên đời, huyền diệu vô giải.

Ô Hoài Vi bèn không muộn phiền về chuyện này nữa, chuyển sang nói chuyện về Âm Dương viện với Trâu Tiêm.

Ngu Tuế đi trên con đường xuống núi, nghe trộm cuộc trò chuyện của hai người qua ngũ hành quang hạch. Ô Hoài Vi đã đánh giá quá cao tình cảm của nàng dành cho gia tộc, còn Trâu Tiêm lại đánh giá quá thấp sự yêu thích của nàng đối với Mai Lương Ngọc.

Hóa ra trong mắt người ngoài, nàng và sư huynh lại không hợp nhau đến vậy. Ai cũng cho rằng nàng và Mai Lương Ngọc có mối hận thù quốc gia gia tộc, không thể ở bên nhau, dù có ở bên nhau cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Ngu Tuế nghe xong lại mỉm cười.

Nàng cóc cần biết người khác nghĩ sao, bất luận là Chung Ly Tước hay Mai Lương Ngọc, người mà nàng đã nhắm trúng thì chính là người tốt nhất thế gian, và thứ nàng muốn thì chắc chắn sẽ có được.

Dạo gần đây Ngu Tuế vô cùng kín tiếng. Khi mọi người trong học viện đang xôn xao bàn tán về mối quan hệ giữa Âu Như Song và Huyền Khôi, nàng chỉ lặng lẽ lên lớp, tan học rồi về xá quán. Bức thư nhà kia cũng không được gửi đi, nàng về nhà đọc lại một lượt, cuối cùng đốt bức thư đó đi, định viết lại một bức khác, nhưng mãi vẫn chưa hạ quyết tâm đi ngoại thành.

Thường Cấn Thánh giả tuy chỉ cho Thủy Chu ba ngày thời gian, nhưng ba ngày sau, vì Mai Lương Ngọc vẫn chưa đánh dấu xong vị trí của tất cả hải hỏa, nên lại được gia hạn thêm ba ngày nữa.

Ngu Tuế quả thực đang bồi dưỡng cơ thể. Khi ở một mình trong xá quán, nàng sẽ vận khí điều tức, sau đó vào Tinh hải Cửu Châu ngắm sao. Đợi tâm trạng bình tĩnh lại, nàng mới lấy mảnh vỡ Phù Đồ tháp ra quan sát.

Duy trì khoảng cách an toàn với mảnh vỡ Phù Đồ tháp để không bị ảnh hưởng đến thần trí, nàng lặng lẽ và bình tĩnh quan sát, suy nghĩ.

Ngu Tuế cầm giấy bút liên tục vẽ lại những đường nét ký tự trên mảnh vỡ Phù Đồ tháp, rốt cuộc đó là một loại chữ viết, hay là một loại ký hiệu nào đó, và ý nghĩa mà nó tượng trưng là gì?

Nàng còn lấy bản bia văn mà Nhạc Sơ đưa cho để đối chiếu, nhưng bản bia văn mà Nhạc Sơ chép lại, hẳn là ghi chép về vị trí của mảnh vỡ Phù Đồ tháp, chứ không phải chữ Thiên tự liên quan đến Dị hỏa.

Từ lúc trở về Ngu Tuế đã có ý thức hạn chế đến những nơi đông người, tránh tiếp xúc với người khác, ngay cả liên lạc với Tiết Mộc Thạch cũng thông qua Thính Phong xích, không hề gặp mặt. Khoảng thời gian này ai nấy đều bận rộn, ngay cả Cố Càn và Thịnh Phi cũng chỉ liên lạc qua truyền văn truyền âm của Thính Phong xích.

Lý Kim Sương đã tiến vào cổ chiến trường Binh gia rèn luyện hơn một tháng nay, đến giờ vẫn chưa ra. Thi thoảng Ngu Tuế sẽ xem thử tin tức bên đó, xem thứ hạng của Lý Kim Sương trong đợt rèn luyện này bị tụt hay thăng.

Niên Thu Nhạn phải bận rộn ứng phó với sư tôn Trưởng Tôn Tử của mình, Ngu Tuế cũng không tiếp tục làm khó dễ nữa.

Sau khi dành vài ngày tìm kiếm ở Y gia, Tiết Mộc Thạch nói với Ngu Tuế: "Những tin tức liên quan đến Minh Nguyệt Thanh, kể từ khi hắn rời khỏi Chu quốc mười bốn năm trước thì không còn nữa. Chu quốc chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm hắn, nhưng những người tìm kiếm hắn cũng không chỉ có người Chu quốc, vậy mà suốt bao nhiêu năm nay không có nửa điểm tin tức."

Hắn còn đi hỏi Đồ Diệu Nhất, Đồ Diệu Nhất cũng giúp hắn điều tra chuyện về Minh Nguyệt Thanh ở bên ngoài, nhưng cũng không thu hoạch được gì.

"Thực sự là Minh Nguyệt Thanh sao?" Tiết Mộc Thạch cảm thấy khó tin, "Vị Thánh giả Y gia đó được ví như một vị trích tiên thanh tao thoát tục, nghe đồn hắn luôn ít nói lại thích yên tĩnh, nhưng người đó… nói nhiều mỏ độc, tính tình lại còn khá nóng nảy, nhìn thế nào cũng không giống cùng một người."

Ngu Tuế nói: "Vậy ngươi thấy ta trong lời đồn và ta trên thực tế có giống cùng một người không?"

Tiết Mộc Thạch: "……"

Hiểu rồi.

Lại là một cao thủ ngụy trang.

Ngu Tuế im lặng một lúc rồi khẽ nói: "Có lẽ ta nên nghe lời hắn."

Rời khỏi Thái Ất.

Tiết Mộc Thạch: "Gì cơ?"

"Không có gì." Ngu Tuế đưa tay xoa xoa sống mũi, ngồi dậy khỏi mép giường, liếc nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, xốc lại tinh thần, "Đưa ra điểm yếu của Bích Huyết Kim Điệp, là sẽ có nguy cơ làm bại lộ thân phận của mình, nhưng người đó dường như không hề sợ hãi. Hắn chịu mở miệng chỉ điểm, những lần chết đi sống lại trước kia của ta cũng không hề uổng phí."

Tiết Mộc Thạch lẳng lặng nói: "Có lẽ họ cũng không muốn ngươi chết thêm lần nào nữa."

Ngu Tuế: "Trừ phi ngươi đưa ra một phương pháp liên lạc mà không cần phải chết."

"Những chuyện liên quan đến Minh Nguyệt Thanh tạm gác lại đã, đúng rồi, chuyện bia văn tiết lộ tung tích mảnh vỡ Phù Đồ tháp trước đó bị lộ ra, mọi người đều đang cố gắng giải mã cổ bia văn của Danh gia." Tiết Mộc Thạch nói, "Ta thấy Cố Càn dường như cũng đang bận rộn chuyện này."

Ngu Tuế hờ hững nói: "Cứ để bọn họ bận rộn thay ta đi."

Tiết Mộc Thạch lại nói: "Bên phía Vệ Nhân…"

Ngu Tuế: "Vẫn chưa chết, có thể trở về hay không còn phải xem mạng của hắn."

Tiết Mộc Thạch bỗng thở dài, nói với Ngu Tuế: "Ngươi cứ nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa đi."

Hôm nay trên đường hắn nhìn thấy Ngu Tuế đi cùng những người khác, bề ngoài trông có vẻ như vẫn đang cười nói tự nhiên như bình thường, nhưng hắn lại cảm thấy dường như Ngu Tuế đang rất mất kiên nhẫn, chỉ nói thêm một chữ nữa thôi là sẽ trở nên nguy hiểm.

"Ta đang nghỉ ngơi mà." Ngu Tuế nghiêng đầu, nhìn những chiếc Thính Phong xích trên bàn, mỗi chiếc Thính Phong xích đều đang giám sát trạng thái của các Sơn Linh đang chạy đến Thông Tín viện của lục quốc.

"Trong lúc chờ đợi giải mã cổ bia văn, ta cũng đang suy nghĩ về chuyện chữ Thiên tự, những phù văn chú tự kỳ quái này, quả nhiên vẫn phải nhờ cậy người của Danh gia mới được." Ngu Tuế hỏi Tiết Mộc Thạch, "Ngươi thấy Danh gia có người nào dùng được không?"

Tiết Mộc Thạch suy nghĩ một lúc rồi nói: "Tam ca ngươi không phải là đệ tử Danh gia sao? Ta nhớ hắn cũng rất lợi hại, lần này nghe nói hắn cũng tham gia vào việc giải mã cổ bia văn."

Thịnh Phi?

Ngu Tuế: "Huynh ấy cũng đang giải mã cổ bia văn sao?"

Tiết Mộc Thạch nói: "Ta cũng vừa nghe người ta nói hôm nay, Thịnh Phi dường như rất nghiêm túc. Đệ tử Danh gia có vẻ như đang cá cược về việc giải mã cổ bia văn, xem ai giải mã cổ bia văn trước và tìm thấy mảnh vỡ Phù Đồ tháp."

Ngu Tuế đăm chiêu nói: "Ngày mai ta đi hỏi thử xem sao."

Cái tính khí thất thường quái đản đó của Thịnh Phi, còn khiến người ta ấn tượng sâu sắc hơn cả thiên phú năng lực Cửu Lưu thuật của hắn.

Ngu Tuế suýt chút nữa thì quên mất Thịnh Phi cũng là một thiên tài của Danh gia.

Sáng sớm hôm sau, Ngu Tuế trở lại với vai diễn "cô em gái ngoan ngoãn hiểu chuyện hiền thục chu đáo", mua bữa sáng mang đến cho Thịnh Phi.

Nàng đứng trước cửa phòng gõ cửa, một lúc lâu sau mới có người ra mở.

Người mở cửa là Mục Mạnh Bạch, ngáp ngắn ngáp dài vò mắt, y phục xộc xệch, tóc tai bù xù, quầng thâm đen xì dưới mắt, dưới cằm lún phún râu xanh, thoạt nhìn như đã già đi mấy chục tuổi.

Lúc mở cửa, Mục Mạnh Bạch còn bực dọc càu nhàu: "Ai vậy sáng sớm ra, không phải ăn no rửng mỡ không có việc gì làm chứ…"

Đến khi dụi mắt nhìn rõ người đang đứng ở cửa, những lời định nói nghẹn ứ ở cổ họng, Mục Mạnh Bạch nuốt nước bọt, cơ thể khẽ run lên hệt như gặp ma, giọng run rẩy: "Muội, muội muội."

"Mục sư huynh," Ngu Tuế cười tủm tỉm nhìn hắn, "Muội mang đồ ăn đến cho huynh và tam ca, muội có thể vào không?"

"Có, có thể, không không, không thể, muội muội muội đợi chút! Một lát nữa sẽ xong ngay một lát nữa thôi!" Mục Mạnh Bạch theo bản năng định mời Ngu Tuế vào, nhưng khi vừa nhấc chân liền nhớ ra hình tượng hiện tại của mình, lập tức cảm thấy suy sụp, vội vàng đóng sập cửa lại, phóng như bay về phòng rửa mặt chải đầu.

Mục Mạnh Bạch vừa chạy vào phòng, lại lao ra đá tung cửa phòng đối diện hét lớn: "Muội muội đến rồi!"

Thịnh Phi vừa mới chợp mắt: "……"

Hắn nhíu chặt lông mày, đang chuẩn bị giết chết Mục Mạnh Bạch thì nghe rõ lời hắn nói, có vài phần hồ nghi, bèn khoác áo ngoài đi ra mở cửa xem thử. Phát hiện ra Ngu Tuế thật, lúc này mới tỉnh táo lại vài phần.

Lần trước Mai Lương Ngọc đến đưa đồ ăn sáng, hắn chỉ cảm thấy thằng nhóc đó đến để bỏ độc, lần này thấy Ngu Tuế mang đồ ăn đến, Thịnh Phi chỉ cảm thấy ấm lòng. Mở cửa cho người vào xong, lại hét vọng sang phòng Mục Mạnh Bạch: "Chưa sửa soạn cho gọn gàng sạch sẽ thì đừng có thò mặt ra."

Ngu Tuế vừa bước vào phòng, đã nhìn thấy những tờ giấy dán đầy trên tường, mỗi tờ giấy trắng đều viết chi chít các phù văn ký tự bằng mực đen, có chữ nàng biết, có chữ nàng không biết. Vài bức tường đều dán kín mít, những tờ không thể dán lên tường đều vương vãi trên mặt đất, những tờ giấy trải trên bàn vẫn còn mới tinh, chưa hề dính một vết mực nào.

"Để đó đi." Thịnh Phi tiện tay gạt những tờ giấy trên bàn ra, ra hiệu cho Ngu Tuế đặt hộp thức ăn lên bàn.

Ngu Tuế quay đầu nhìn hắn, phát hiện vẻ mặt Thịnh Phi cũng có chút mệt mỏi, như thể đã mấy ngày mấy đêm không chợp mắt.

"Tam ca, những cái này đều do huynh viết sao?" Ngu Tuế vừa bày đồ ăn ra, vừa dùng ánh mắt ra hiệu về phía những tờ giấy mực kia, "Muội nghe người ta nói huynh đang bận rộn với vụ cá cược của Danh gia, cá xem lúc nào có thể giải mã được cổ bia văn."

"Gần như vậy." Thịnh Phi kéo ghế ngồi xuống, vẻ mặt âm u, "Bận rộn mấy ngày nay, cũng có chút manh mối rồi."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập