Lúc Nam Cung Minh đến, khu vực xung quanh Binh Gia Trọng Đài đã bị người của Nam Cung gia dọn dẹp sạch sẽ. Những kẻ đến nghe ngóng tin tức đều bị chặn lại bên ngoài, phần lớn mật thám không được tận mắt chứng kiến cảnh Chung Ly Từ ra tay chặt đứt cánh tay phải của Thanh Quỳ.
Nhưng trong Binh Gia Trọng Đài có không ít người, tin tức rò rỉ ra ngoài chỉ là chuyện sớm muộn. Chẳng qua phải đợi đến khi Thanh Quỳ về Nam Cung vương phủ, chuyện nàng ta bị đứt tay mới lan truyền khắp bốn con phố.
Trong cung, Thanh Dương Hoàng nghe xong chuyện này, vẻ mặt lạnh nhạt, không nói lời nào.
Thái tử đứng bên dưới lại không nhịn được hỏi: "Hiện giờ tuy chưa nhìn ra Vương gia rốt cuộc có bận tâm đến đứa con gái này hay không, nhưng Chung Ly Từ hắn ta thật sự dám ra tay trước mặt Vương gia sao?"
Thanh Dương Hoàng: "Tại sao con nghĩ hắn không dám?"
Thái tử khựng lại, hơi cúi đầu nói: "Trên mặt nổi thì Sở Cẩm kia bị oan, bằng chứng hành thích Chung Ly Tước đều bị lật ngược, Chung Ly Từ nay chặt đứt một cánh tay của ả, người ngoài nhìn vào sẽ thấy có ý cố tình trút giận."
"Con thật sự nghĩ hắn không biết sự thật ra sao à?" Thanh Dương Hoàng cười lạnh, "Hắn vừa thắng trận khải hoàn, cho dù có làm ra loại chuyện này, thì có ai dám đụng đến hắn?"
Thanh Dương Hoàng hiện tại không có khả năng lập tức trấn áp nếu tộc Chung Ly làm phản, nên tạm thời sẽ không động thủ.
Cùng lắm thì ngày mai trên triều đường mắng mỏ vài câu, đối với Chung Ly Từ mà nói căn bản chẳng hề hấn gì.
"Chung Ly Tước bị thương ở tay, không thể cầm vật nặng nữa, cho dù nó có thiên phú, sau này cũng không thể có được thực lực như phụ thân và huynh trưởng." Thanh Dương Hoàng nhạt giọng, "Cho Quý thủ tịch đến phủ Chung Ly một chuyến, đích thân bắt mạch, để tỏ lòng hỏi han của hoàng thất."
Chung Ly Từ làm đả thương con gái của Nam Cung gia, quan hệ với Nam Cung gia tiếp tục xấu đi, Thanh Dương Hoàng vô cùng hài lòng với cục diện này.
Dừng một chút, Thanh Dương Hoàng lại nói: "Đem ít đồ ban thưởng cho Nam Cung gia, bảo Vương gia vào cung một chuyến, nhưng cũng không vội, cứ để hắn xử lý xong việc nhà đã."
Nội thị cúi đầu vâng lệnh, chậm rãi lui ra.
Lúc này Thanh Dương Hoàng mới quay người, nhìn Thái tử đang đứng dưới bậc thềm cách đó vài bước.
Trước đây ông ta cảm thấy Nam Cung gia ít con gái, có chút đáng tiếc.
Chỉ có một mụn con gái, lại là người tu Bình thuật.
Nay Nam Cung Minh có thêm một đứa con gái, thiên phú tuyệt giai, vốn dĩ là một ứng cử viên thích hợp, lại bị Chung Ly Từ chặt đứt một cánh tay.
Nhưng Nam Cung Tuế với thân phận người tu Bình thuật sau khi đến Thái Ất, ngược lại trở thành đồ đệ của Thánh giả Quỷ Đạo gia, có thể tu hành Cửu Lưu thuật, tuy cảnh giới vẫn còn thấp kém, nhưng hiện tại nhìn lại, lại thích hợp hơn Sở Cẩm đã đứt một tay.
Thanh Dương Hoàng cho rằng, quan hệ giữa ông ta và Nam Cung Minh, cần phải bền chặt hơn một chút mới được.
"Con thấy Nam Cung Tuế thế nào?" Thanh Dương Hoàng hỏi.
Thái tử sửng sốt, tiếp đó không nhịn được lộ vẻ ghét bỏ: "Nó á? Phụ hoàng, nó là một người tu Bình thuật, e là ở chỗ Vương gia cũng không được coi trọng, toàn dựa vào mấy người ca ca chống lưng, nếu không có cái danh Quận chúa của Vương phủ, thì có mà lăn lộn nổi ở Đế đô."
Trong lời lẽ của hắn ta không hề che giấu sự khinh bỉ.
Thái tử quả thực không ưa Nam Cung Tuế, năm xưa khiến Nam Cung Tuế rơi xuống nước là do hắn ta ngạo mạn, sau đó Hàn Bỉnh vì chuyện này, trước mặt Thanh Dương Hoàng đã dập tắt uy phong của hắn ta, Thái tử thù hai anh em bọn họ cả đời.
Thanh Dương Hoàng cố nén cơn giận, bình tĩnh nói: "Nay nó đã đến Thái Ất theo học, không còn là người tu Bình thuật nữa, lại bái Thánh giả Quỷ Đạo gia làm sư phụ, không thể so sánh với trước kia, huống hồ người thừa kế trên danh nghĩa của Nam Cung vương phủ vẫn là nó."
Thái tử ngược lại hiểu được ý của cha mình, sắc mặt hơi đổi, nói: "Phụ hoàng, Nam Cung Tuế ngu ngốc yếu đuối, chuyện tu hành ở Thái Ất cũng khó phân thật giả, cộng thêm tâm tư của Vương gia thâm trầm khó đoán, hiện nay người thừa kế trên danh nghĩa là Nam Cung Tuế, nhưng trên đầu còn có ba vị ca ca thực lực xuất chúng, bây giờ lại thêm một tỷ tỷ thiên phú tuyệt vời, sau này cái họ Nam Cung không biết sẽ đội lên đầu ai."
"Vương gia túc trí đa mưu, bày mưu tính kế trong màn trướng, chắc chắn sẽ không giao tương lai Nam Cung gia cho đứa con có thực lực kém nhất."
Thanh Dương Hoàng lạnh lùng nhìn hắn ta, trong lòng vừa thở dài, lại vừa có vài phần tức giận. Ông ta có lòng nâng đỡ Thái tử, cố gắng làm lơ năng lực của những đứa con khác, đề phòng xảy ra bè phái tranh giành ngai vàng, ai ngờ biểu hiện của Thái tử lại luôn khiến ông ta thất vọng.
Đúng là đồ ngu!
Giả sử hắn thực sự cưới Nam Cung Tuế, thì người thừa kế Nam Cung gia chỉ có thể là Nam Cung Tuế.
Không nhìn ra Nam Cung Tuế ngu ngốc sao? Không biết rằng sự ngu ngốc của Nam Cung Tuế dễ bề thao túng mới là điều tốt nhất đối với hắn sao!
Nếu ngay cả người yếu hơn mình gấp trăm lần cũng không thể khống chế, thì sau này làm sao hắn nắm giữ được cả Thanh Dương rộng lớn, sáu mươi bảy châu quốc Thanh Dương?!
Thanh Dương Hoàng càng nghĩ càng giận, lạnh giọng: "Cút ra ngoài! Về nhà suy nghĩ kỹ lại những lời trẫm nói hôm nay!"
Thái tử cũng nén giận khom người lui xuống.
Tất cả mọi người đều nhìn ra sắc mặt Thái tử trên đường rời khỏi vương cung cực kỳ khó coi.
Phụ hoàng vậy mà lại vì Nam Cung Tuế mà trách mắng hắn!
Bắt ta cưới Nam Cung Tuế? Không thể nào!
Tiếng Kim Đạc vang vọng khắp bốn con phố, mọi người đều biết mưa gió sắp tới.
Xe ngựa của Nam Cung vương phủ đỗ trước cổng Vương phủ trong cơn mưa bão, Huệ phu nhân và Tô Phong đều ra đón, Hàn Bỉnh và Tô Phong cùng đứng sau lưng Huệ phu nhân.
Lần này Hàn phu nhân không về cùng.
Trước cổng Vương phủ một đám đông người, sau khi đám người Nam Cung Minh xuống xe, tổng quản nhanh nhẹn sắp xếp người đi đỡ Sở Cẩm đang đứt tay ngất lịm vào trong, các y sư đã đợi từ lâu với vẻ mặt nghiêm trọng, theo đoàn người đi vào.
Huệ phu nhân nhìn thấy Sở Cẩm đầy máu me thiếu mất một bàn tay cũng giật mình hoảng sợ, tim đập thình thịch.
Bà ta tưởng Sở Cẩm bị nhốt vào Trọng Đài Tam Ngục sẽ nếm chút khổ sở, da thịt chắc chắn sẽ bị thương, nhưng không ngờ Chung Ly Từ lại ra tay chặt đứt một cánh tay của Sở Cẩm.
Cục diện này có một nửa là do con trai bà ta gây ra, Huệ phu nhân cảm thấy da đầu tê dại, chậm rãi quay đầu nhìn nam nhân đi cuối cùng.
Tố phu nhân không thèm liếc mắt nhìn những người khác, bước nhanh theo Sở Cẩm, suốt đường đi hai mắt khóc đến đỏ hoe.
So với sự sốt sắng của Tố phu nhân, Nam Cung Minh tỏ ra thong dong hơn, chỉ là sắc mặt lạnh đi vài phần. Khi ông ta xuống xe, mọi người trước cổng phủ đều cung kính hành lễ.
Huệ phu nhân yếu ớt gọi: "Vương gia."
Nam Cung Minh liếc bà ta một cái: "Hôm nay về à?"
Huệ phu nhân gật đầu, vừa định mở miệng, đã thấy Nam Cung Minh cười hỏi: "Nói chuyện với lão phu nhân thế nào rồi?"
Huệ phu nhân cắn răng, đáp: "Thiếp mang chút quà từ bên ngoài về cho lão nhân gia, lão nhân gia rất thích."
Nam Cung Minh gật đầu, nhạt giọng nói: "Mẫu thân thích là được."
Nói xong đi lướt qua Huệ phu nhân vào trong, lúc đi ngang qua Tô Phong thì khựng lại, khẽ đảo mắt, khóe mắt liếc sang: "Ta ngược lại không biết con cái của Chung Ly gia sao cũng ở đây."
Gọi là con cái Chung Ly gia?
Sắc mặt Huệ phu nhân trắng bệch, không nhịn được cao giọng: "Vương gia!"
Tô Phong hơi cúi đầu, mím môi không nói lời nào.
Nam Cung Minh hỏi Tô Phong: "Lúc tiến cung hồi báo, thân phận của nó con biết hay không biết?"
Tô Phong đáp: "Biết."
Huệ phu nhân lập tức giải thích: "Nó là trung tướng quân bộ, lại là người phụ trách bắt giữ phản quân, nếu lật lọng trước mặt bệ hạ, chẳng phải mang tội khi quân sao, nó trả lời như vậy không có gì sai cả!"
Nam Cung Minh lại hỏi Tô Phong: "Con có biết Chung Ly Từ gọi con đến hỏi han có ý gì không?"
Tô Phong cũng đáp: "Biết."
Huệ phu nhân hung hăng lườm con trai mình một cái, lại giải thích: "Nó thông minh như vậy đương nhiên là biết! Chẳng qua là bất đắc dĩ——"
Hai cha con đều không để ý đến Huệ phu nhân, Nam Cung Minh nhạt giọng nói: "Cút ra ngoài, hôm nay con chỉ có thể chọn một, làm chó cho Chung Ly gia, hay là làm người Nam Cung gia."
Huệ phu nhân trố mắt.
Hàn Bỉnh cũng ngẩng đầu nhìn sang.
Tô Phong nghe vậy đôi mắt khẽ run, cuối cùng lặng lẽ bước ra ngoài, nhưng lại dừng bước trước cổng Vương phủ, đứng trong màn mưa bão.
Nam Cung Minh không ngoảnh lại nhìn hắn lấy một cái, đi thẳng vào trong.
"Vương gia!" Huệ phu nhân vội vàng đuổi theo.
Bà ta rảo bước nhanh, chạy ra khỏi tán ô tỳ nữ đang che, làm ướt sũng cả người. Tỳ nữ cũng sốt ruột, vừa gọi vừa đuổi theo.
Huệ phu nhân đuổi theo đến phát cáu, bèn dừng lại lớn tiếng gọi: "Vương gia! Nếu ngài đuổi nó sang Chung Ly gia, không nhận thân phận của nó, vậy ta cũng sẽ đi cùng nó! Đến lúc đó xem ai mất mặt hơn!"
Tỳ nữ đuổi tới nghe thấy lời này, sợ hãi lập tức quỳ xuống.
Tào Nham lặng lẽ cúi đầu, trên dưới Vương phủ này, e là chỉ có Huệ phu nhân mới dám nói những lời như vậy với Vương gia.
Nam Cung Minh dưới hành lang bật cười, quay đầu nhìn Huệ phu nhân, ánh mắt lạnh nhạt xuyên qua màn mưa, nhìn thấu nỗi lo lắng trong lòng Huệ phu nhân, lạnh giọng nói: "Nếu nàng muốn ta cũng chặt đứt một cánh tay của nó, thì cứ làm vậy đi."
Huệ phu nhân nghe vậy, liền biết ông ta không có ý định chặt tay Tô Phong đền cho Sở Cẩm, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, khí thế cũng yếu đi.
Nam Cung Minh lại nói: "Đã mẫu thân thích quà của nàng, vậy năm nay nàng đến bồi lão nhân gia đi, không được bước ra khỏi Đế đô nửa bước."
Tức là năm nay bà đừng mong đi chơi nữa.
Huệ phu nhân: "…"
Bà ta thế này ngược lại lại thành ra xin tha cho hắn rồi.
Bên ngoài mưa to như trút nước, hạt mưa tát vào mặt cũng thấy đau rát.
Mọi người trước cổng Vương phủ đều đã đi hết, chỉ còn lại một mình Hàn Bỉnh, im lặng nhìn Tô Phong dưới bậc thềm.
Rất lâu sau, Tô Phong từ từ ngẩng đầu, hàng mi dài đen nhánh ướt đẫm nước mưa khẽ run rẩy, ngước mắt nhìn Hàn Bỉnh đang đứng phía trước.
Hai huynh đệ đã lâu không gặp, nay gặp lại, đối phương đều có những sự thay đổi khiến người ta cảm thấy xa lạ.
Trong sự im lặng, Tô Phong lên tiếng trước, hắn nói: "Đại ca, vốn dĩ nhìn thấy huynh trở về, đệ rất vui."
Hàn Bỉnh vẻ mặt bình tĩnh, không đáp lời.
Tô Phong nhìn chằm chằm hắn, hỏi thẳng: "Huynh không phải đã sớm biết sự tồn tại của Sở Cẩm rồi sao?"
Tiếng mưa bão xối xả, xen lẫn tiếng sấm rền vang trên bầu trời, từng nhịp đập vào nơi sâu thẳm nhất trong tim con người.
Cơn giông bão này thanh thế to lớn, đủ để che lấp tiếng nói chuyện của hai người, Tô Phong thi triển Bát Quái Sinh thuật, tạo ra kết giới cách âm, ngoan cố chờ đợi câu trả lời của hắn.
"Phải." Hàn Bỉnh chậm rãi mở miệng, giọng điệu lạnh nhạt hệt như Nam Cung Minh lúc nãy, "Năm muội ấy đi Thái Ất, ta đã biết sự tồn tại của Sở Cẩm."
Tô Phong nghe vậy hai tay siết chặt thành quyền, trầm giọng hỏi: "Sở Cẩm đang làm gì huynh cũng biết?"
Hàn Bỉnh: "Biết."
"Huynh đã sớm biết nàng ta là con của tứ di nương, biết nàng ta được phụ thân nuôi dưỡng tử tế bên ngoài, biết nàng ta ở bên ngoài đã làm những gì!" Tô Phong không nhịn được cao giọng, "Nhưng bao nhiêu năm qua, huynh lại không hề hé răng nửa lời!"
Đôi mắt Hàn Bỉnh trong trẻo, cũng nhìn chằm chằm hắn: "Nói ra thì thay đổi được gì?"
"Nàng ta là con của Tố phu nhân, cũng là con của phụ thân, sớm muộn gì cũng có một ngày lộ diện trước mọi người, trở về Nam Cung gia."
Nhưng Hàn Bỉnh cũng hiểu rõ, Sở Cẩm thực sự muốn trở về, tuyệt đối không phải trong tình huống như hiện tại.
Tô Phong mang theo chút tức giận hỏi: "Nàng ta có về hay không ta không quan tâm! Rõ ràng biết mà lại không nói gì, đại ca, chẳng lẽ huynh quên tứ di nương những năm qua đối xử với Tuế Tuế như thế nào rồi sao? Huynh cũng thấy rồi đấy, bà ta vừa nãy lại đối xử với Sở Cẩm thế nào!"
Hàn Bỉnh im lặng một thoáng, không lập tức phản hồi.
Một lát sau, Tô Phong lại hỏi: "Thịnh Phi có biết không?"
Hàn Bỉnh nói: "Đệ ấy cái gì cũng không biết."
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập