Chương 196: Thủy sinh vạn vật (2/2)

Thạch Nguyệt Trân lắc đầu: "Chỉ thấy trong sách thôi."

Mai Lương Ngọc lại nói: "Ta nhớ đây là sức mạnh huyết mạch độc quyền của tộc họ Hàn thuộc Pháp gia, mà nàng ta lại là người họ Tuân ở Nam Tĩnh."

Hai người đối mắt nhìn nhau, Mai Lương Ngọc nhướng mày: "Ngươi chắc chắn chứ?"

Thạch Nguyệt Trân cười đáp: "Không chắc chắn, thời gian quá ngắn."

Mai Lương Ngọc trầm tư rồi nói: "Cái suy đoán này trái lại không nên để người khác biết."

Thạch Nguyệt Trân gật đầu.

Ngu Tuế thông qua Ngũ Hành quang hạch biết được cuộc đối thoại liền chớp chớp mắt.

Nàng thấy Cố Càn bế Tuân Chi Nhã đi tới lối cầu thang, vừa khéo lúc này cũng có người bước vào y quán. Cố Càn nhìn thấy người vừa vào, thần sắc trong nháy mắt biến đổi, sát ý lộ rõ.

"Hê." Thanh niên bước vào y quán y phục chỉnh tề, diện mạo tuấn tú, mái tóc đen buộc cao, tết thành một bím tóc dài vắt trên vai, một bên cổ lộ ra ngoài cổ áo có khắc những ký tự chú văn màu đen.

Đầu ngón tay thon dài của thanh niên móc một sợi chỉ đỏ xoay tròn, trên sợi chỉ treo một miếng kim ngọc, trên ngọc khắc cổ văn chữ "Tuân" (荀).

Đệ tử hạng Giáp của Pháp gia, Hạ Phi Trần.

"May mà các ngươi chưa đi xa, đồ trả lại cho ngươi này."

Hạ Phi Trần mặt đầy vẻ giễu cợt nhìn Cố Càn, ném miếng kim ngọc trong tay về phía hắn.

Trong phòng khám Lý Kim Sương nghe thấy giọng nói này liền nhíu mày.

Cố Càn vung tay bắt lấy.

Tuân Chi Nhã đang vùi đầu trong lòng hắn nghe tiếng, run rẩy ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn về phía Hạ Phi Trần đang đứng ở cửa y quán.

Hạ Phi Trần đảo mắt, cũng nhìn về phía Tuân Chi Nhã đang vô cùng yếu ớt, đạm mạc nói: "Đã thua rồi, sau này đừng có dựa vào thân phận Thánh nữ mà ra lệnh cho ta, ta không phải cái thằng nhóc nhà họ Lý kia đâu. Ở Thái Ất, ngươi phải đánh thắng được ta trước đã, còn ở Nam Tĩnh…"

Hắn nhìn Tuân Chi Nhã từ trên xuống dưới, thần tình khinh miệt: "Trước tiên ngươi hãy lo mà đảm bảo mình có thể lên ngôi vương đi, rồi hãy bàn chuyện quân thần với ta."

Ngu Tuế tựa bên cửa, nghiêng người nhìn Lý Kim Sương, không lời hỏi han: Thằng nhóc nhà họ Lý, là nói ngươi sao?

Lý Kim Sương hiểu ý nàng, thần sắc trầm mặc gật đầu.

"Hạ Phi Trần." Cố Càn hạ thấp giọng, lời nói tràn đầy ý niệm cảnh cáo. Tuân Chi Nhã lại siết chặt năm ngón tay túm lấy áo hắn, gồng mình lấy sức nhìn về phía Hạ Phi Trần, đôi mắt vốn luôn thanh lãnh lúc này tràn đầy vẻ quật cường: "Hôm nay là ta thua, ta sẽ ghi nhớ lời ngươi nói."

"Ghi nhớ cho kỹ vào." Hạ Phi Trần giễu cợt, "Tuyệt đối đừng có quên đấy."

Cố Càn ngay khi hắn định xoay người rời đi, rốt cuộc không nhịn được mà ra tay, hai quân cờ đen trắng bay vọt ra, lao về phía Hạ Phi Trần.

Hạ Phi Trần cảnh giác quay đầu, đốt khí hộ thể, phẩy tay bóp nát hai quân cờ. Ngay khoảnh khắc sau, những phong nhận vô hình phủ thiên cái địa ập tới.

Pháp gia Tài Quyết thuật – Lăng Trì.

Hạ Phi Trần nhíu mày, đồng thời thi triển Tài Quyết thuật – Lăng Trì, hai luồng sức mạnh tài quyết va chạm, khí lãng quét ngang, phong nhận xâu xé lẫn nhau tiêu diệt Khí Ngũ hành của đối phương, cũng làm rách nát không ít rèm che phòng khám.

Ngu Tuế giơ tay vạch ra một chú tự, chặn đứng luồng khí lãng từ bên ngoài tràn vào.

Cố Càn chằm chằm nhìn Hạ Phi Trần: "Chư pháp, Phá."

Hạ Phi Trần tâm thần rúng động, lấy Cố Càn làm trung tâm, trong phạm vi khống chế của Thiên Quan, mọi loại Cửu Lưu thuật đều bị xóa bỏ. Tài Quyết thuật của Hạ Phi Trần biến mất, phong nhận trong chớp mắt phá vỡ khí hộ thể của hắn, đánh lui hắn văng vào tường.

Chú tự của Ngu Tuế cũng bị xóa bỏ, phong nhận xé nát rèm che, nàng vừa ngẩng đầu lên, liền đụng ngay gương mặt kinh ngạc của Quý Mông đối diện.

Tay và mặt Hạ Phi Trần bị phong nhận chém cho da thịt lật ngược, máu tươi bắn tung tóe. Hắn va mạnh vào tường khẽ hừ một tiếng, vừa ngẩng mắt lên, liền thấy Thạch Nguyệt Trân và Mai Lương Ngọc đang đứng phía trên cầu thang.

Thạch Nguyệt Trân đôi tay mềm mại múa may, ngân châm với tốc độ mắt thường khó lòng bắt kịp bay vọt ra, chuẩn xác găm vào cổ của Cố Càn và Hạ Phi Trần, khiến cả hai đồng thời khựng lại, không thể cử động.

Tài Quyết thuật theo đó cũng tan biến.

Thạch Nguyệt Trân đứng ở vị trí vô cùng khéo léo, vừa vặn nằm ngoài phạm vi Thiên Quan của Cố Càn.

Sắc mặt Cố Càn có vài phần khó coi, Hạ Phi Trần cũng chẳng khá hơn là bao, chân mày nhíu chặt, mồ hôi đầy đầu.

Giọng nói của Thạch Nguyệt Trân không nóng không lạnh: "Đây không phải là nơi để các người tư đấu."

Mai Lương Ngọc với tâm thái xem kịch thong thả đi xuống lầu, tới trước cửa phòng khám nơi Ngu Tuế đang ở. Cố Càn dùng dư quang cảnh giác dõi theo từng cử động của Mai Lương Ngọc để đề phòng hắn thừa cơ đột kích, nhưng lại bất ngờ nhìn thấy Ngu Tuế bước ra từ trong phòng khám.

Cố Càn nhìn đến mức sững sờ.

Trong đôi đồng tử đen kịt phản chiếu màn Mai Lương Ngọc và Ngu Tuế đứng cạnh nhau, Cố Càn tâm hỏa bùng phát, vận khí cưỡng ép phá giải Cửu Châm Tỏa Khí của Y gia.

"Chuyện gì thế?" Giữa sự tĩnh lặng ngắn ngủi, bên ngoài truyền tới tiếng thắc mắc của Hình Xuân.

Hắn xách hộp thức ăn, cùng Niên Thu Nhạn bước vào y quán, kinh ngạc nhìn đám người ở tầng một.

Niên Thu Nhạn vốn đang xem Thính Phong xích bất động thanh sắc quét mắt nhìn đám người phía trước, ánh mắt dừng lại trên người Ngu Tuế một lát.

Hắn thầm nghĩ người này không trả lời truyền văn, hóa ra là đang ở y quán xem kịch.

Dưới chân Hình Xuân chính là Hạ Phi Trần đang bị thương do Lăng Trì, hắn sau khi nhận ra liền giật nảy mình, vội vàng lùi lại hai bước: "Có kẻ giết người trong y quán sao?"

"Thạch sư tỷ, không phải…" Quý Mông hoàn hồn định giải thích với Thạch Nguyệt Trân.

Cố Càn cưỡng ép phá giải Tỏa Khí, ngân châm nơi cổ biến mất. Hắn vừa mới tiến lên một bước, liền nghe Ngu Tuế nói: "Cố ca ca, đừng có đánh nhau trong y quán mà."

Niên Thu Nhạn ngẩng đầu liếc nhìn Cố Càn một cái.

Bước chân Cố Càn khựng lại, nén luồng khí đang sôi trào trong lòng xuống, khẽ nhếch môi: "Tuế Tuế, sao muội lại ở đây?"

"Muội…" Ngu Tuế chưa kịp nói xong, đã bị Mai Lương Ngọc ngắt lời.

"Ngươi trái lại đừng có trong lòng ôm một người, mà ngoài miệng lại nhớ nhung một người khác."

Ngu Tuế nhìn về phía Tuân Chi Nhã, Tuân Chi Nhã nghe lời Mai Lương Ngọc nói, cũng khẽ động đậy đầu, đối mắt với Ngu Tuế.

Màn này lọt vào mắt những người khác chỉ thấy càng thêm vi diệu.

Cố Càn lạnh lùng nhìn về phía Mai Lương Ngọc: "Ta nói chuyện với Tuế Tuế, đến lượt ngươi…"

Niên Thu Nhạn ôn tồn ngắt lời hắn: "Ta thấy giáo tập Pháp gia đang đi về phía này rồi đấy, không định nhanh chóng thu dọn tàn cuộc sao?"

Hình Xuân đổi từ xách hộp thức ăn sang ôm vào lòng, quay đầu hỏi Mai Lương Ngọc: "Đánh ai cơ?"

"Bọn ta đi trước đây, đêm nay không thể để giáo tập bắt được, nếu không các người đều không yên thân đâu." Quý Mông nghe mà đầu to ra, vừa khuyên vừa lôi Cố Càn đi ra ngoài.

Cố Càn trong lòng vẫn còn nghẹn cục tức, nhưng nhìn Tuân Chi Nhã yếu ớt trong lòng, lại buộc phải rời đi trước.

Niên Thu Nhạn tiễn hai người dùng Ngự Phong thuật đi xa, rũ mắt lướt qua tin nhắn Ngu Tuế vừa mới trả lời trên Thính Phong xích: "Để hắn đi."

Nam Cung Tuế căn bản không có thời gian gửi truyền văn, cũng không thấy nàng cầm Thính Phong xích trên tay.

Vậy tin nhắn đó được gửi đi bằng cách nào?

Niên Thu Nhạn lưng đối diện với những người trong phòng, cái lạnh xông thẳng lên đỉnh đầu, cư nhiên có một khoảnh khắc không dám quay đầu lại nhìn Ngu Tuế. Bên tai nghe giọng nói mềm mại của Ngu Tuế gọi Sư huynh, hắn chỉ cảm thấy trong lời nói đó cũng ẩn chứa vô số sát ý không thể nhìn thấy.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập