Chương 118: Ta có đầu óc.

Ngu Tuế đem chuyện Cố Càn tìm mảnh vỡ Phù Đồ Tháp nói cho Mai Lương Ngọc biết, cũng tiết lộ nguyên nhân thực sự nàng đến Thái Ất là phụng mệnh của Nam Cung Minh, vừa để cứu Cố Càn, vừa để giúp tìm mảnh vỡ Phù Đồ Tháp.

Mai Lương Ngọc nghe xong trái lại chẳng thấy kinh ngạc chút nào. Muốn giải trừ thệ ước không chiến của sáu nước, Nam Cung Minh làm loại chuyện này là không thể hợp lý hơn.

Nhưng hắn lại đặt ra cùng một câu hỏi với Ngu Tuế: Tin tức về mảnh vỡ Phù Đồ Tháp ở Thái Ất là do ai tiết lộ ra ngoài?

"Muội đoán là do các Thánh giả tiết lộ ra. Các Thánh giả Thái Ất đều đến từ sáu nước, nhưng trong số các Thánh giả đã biết hiện nay, không có vị nào đến từ nước Yến." Ngu Tuế sau khi giãn khoảng cách với Mai Lương Ngọc liền phân tích, "Đã là con người thì sẽ có tư tâm, sáu nước cũng chẳng phải quan hệ yêu thương đùm bọc gì nhau, mỗi người đều có lý tưởng gia quốc riêng. Biết đâu trong số bao nhiêu Thánh giả ở Thái Ất này, cũng có người muốn giải trừ thệ ước không chiến của sáu nước."

Mai Lương Ngọc cũng ngồi thẳng dậy, trầm tư nói: "Huynh nghe Sư tôn nói qua, số lượng Thánh giả Thái Ất là không đổi, cố định là hai mươi bốn vị, nhưng muốn trở thành Thánh giả cai quản Thái Ất thì không hề dễ dàng."

"Không phải cứ đạt đến cảnh giới Thánh giả là có thể trở thành một trong những chủ tể cai quản Thái Ất, mà phải là người được Thái Ất lựa chọn mới được." Mai Lương Ngọc nói, "Hai mươi bốn vị Thánh giả là do 'Địa hạch chi lực' của Thái Ất chọn ra."

Hắn một lần nữa điểm lên bức chữ vẽ phát sáng trên mặt bàn, Khí Ngũ hành ngưng tụ nơi đầu ngón tay rơi trên vùng biển phía Nam đại lục, điểm vào vị trí của Thái Ất.

Đôi nhãn cầu đen láy của Ngu Tuế không chớp cái nào nhìn chằm chằm vào sự biến hóa trên bản đồ. Trong vùng biển có từng biểu tượng hòn đảo, chiếm gần một nửa vùng biển phía Nam.

Các hòn đảo từ dày đặc đến rải rác. Ngu Tuế nhìn thấy những thứ màu nâu đen như những cành cây khô, từ vùng biển trên bản đồ vươn ra bốn phương tám hướng. Chúng nâng đỡ những hòn đảo giữa biển khơi, tựa như hình thái của cây sinh mệnh mọc sâu dưới đáy biển.

Mai Lương Ngọc chỉ vào những cành cây khô màu nâu đen nâng đỡ các hòn đảo đó nói: "Nó chính là 'Địa hạch chi lực', sinh mệnh lực mà các hòn đảo hấp thụ đều đến từ nó, cũng chính nó đã tạo ra Thái Ất."

"Nhưng Địa hạch chi lực cũng chỉ chọn những người ở cảnh giới Thánh giả làm chủ tể Thái Ất. Những Thánh giả được Địa hạch chi lực chọn trúng, trong phạm vi của Thái Ất sức mạnh sẽ tăng lên gấp bội, vả lại không thể bị trọng thương đến chết, sở hữu sự ban phúc vô địch."

Thông tin này quả thực rất mới mẻ, Ngu Tuế ghé sát mặt bàn nhìn nhìn: "Vậy các Thánh giả Thái Ất hiện nay đều sở hữu thân thể bất tử sao?"

Mai Lương Ngọc nói: "Sư tôn nói, việc sở hữu Địa hạch chi lực là có thời hạn. Một khi hết thời gian, nó sẽ đá người đó ra khỏi nhóm hai mươi bốn người, thay người mới vào."

Ngu Tuế tò mò hỏi: "Sư huynh, huynh có biết Sư tôn trở thành Thánh giả chủ tể Thái Ất bao lâu rồi không?"

Mai Lương Ngọc khẽ lắc đầu: "Không rõ, nhưng huynh đoán Người là người tại vị lâu nhất trong số hai mươi bốn người hiện nay."

Hắn trầm tư suy luận: "Bà nội Tư Đồ đã sống hơn một trăm hai mươi tuổi rồi, lúc bà ấy còn nhỏ, Sư tôn đã là một trong hai mươi bốn Thánh giả Thái Ất rồi."

"Lúc đó Sư tôn cũng giống như bây giờ sao?" Ngu Tuế giơ tay làm thủ thế, ý chỉ hình thái tồn tại.

Mai Lương Ngọc nhún vai: "Huynh không hỏi, nhưng có khả năng là vậy."

"Sư tôn là tu luyện đến cực hạn của Quỷ Đạo gia, nhục thân tiêu biến, giữ lại ý thức, nên mới có thể tồn tại lâu như vậy. Vậy bà nội Tư Đồ làm sao mà sống được lâu thế?" Ngu Tuế thắc mắc.

"Một trong những dị năng kỳ thuật của Cơ quan gia, Yển thuật." Mai Lương Ngọc đưa ngón tay điểm vào vị trí Cơ Quan đảo, hiện ra biểu tượng gia huy của nhà Tư Đồ, "Cơ quan thuật mà nhà Tư Đồ giỏi nhất không phải là quân công hay mộc giáp, mà là Yển thuật cải tạo cơ thể con người."

"Bà nội Tư Đồ đã dùng Yển thuật lên chính cơ thể mình, thay đổi tay chân, xương thịt, nội tạng. Coi như là một cách cưỡng ép kéo dài mạng sống, nhưng thực lực bản thân và ý chí cầu sinh cũng phải cực kỳ mạnh mẽ mới được. Cũng không biết thứ gì đã chống đỡ để bà ấy sống đến tận bây giờ."

Ngu Tuế một tay chống đầu nhìn Mai Lương Ngọc, dường như rất hứng thú với loại kỳ thuật dị năng này: "Cũng là người nhân tạo sao?"

Mai Lương Ngọc gõ gõ vào đầu mình, đạm giọng nói: "Chỗ này không giống, không phải con người thực thụ."

"Có thể có cách mà, não bộ cũng có thể cải tạo." Ngu Tuế trái lại nảy sinh hứng thú, còn giơ tay làm thủ thế với Mai Lương Ngọc, nhìn hắn qua khoảng trống giữa hai bàn tay khép lại, "Yển thuật nhà Tư Đồ, không lẽ có thể dựa theo dáng vẻ của Sư huynh mà tạo ra thêm một Sư huynh bằng gỗ sao?"

Mai Lương Ngọc lại thấy suy nghĩ của nàng có chút nguy hiểm, liếc mắt nhìn sang: "Muội muốn à?"

Ngu Tuế thản nhiên quay đầu nhìn lại bản đồ trên bàn: "Sư huynh, huynh có thể hỏi Sư tôn xem Người nghĩ thế nào về Phù Đồ Tháp không?"

Mai Lương Ngọc nói: "Được."

Ngu Tuế lặng lẽ đợi một lát, không nhịn được lại nhìn về phía hắn: "Sao huynh không hỏi muội tại sao?"

Mai Lương Ngọc nói: "Muội nghi ngờ cha muội và Sư tôn hợp tác là vì mảnh vỡ Phù Đồ Tháp."

Thần tình Ngu Tuế không đổi, Mai Lương Ngọc cũng đang nhìn nàng, đôi mày trầm tĩnh, đạm giọng nói: "Hoặc nói cách khác, muội nghi ngờ Sư tôn là người Thanh Dương."

Nghe đến câu cuối cùng, Ngu Tuế mới khẽ mở to mắt.

Nhìn Mai Lương Ngọc, nghe ra được suy đoán sâu thẳm trong lòng mình, Ngu Tuế trong lòng có một cảm giác kỳ diệu, dường như suy nghĩ và cảm nhận của cả hai đều đồng bộ trong một khoảnh khắc nào đó.

Đến mức lúc này khiến nàng nhớ lại lần đầu tiên cùng Mai Lương Ngọc ngồi xe ngựa quay về Thái Ất, sư huynh cố ý im lặng không nói lời nào, nhưng lại khiến nàng cảm thấy thoải mái dễ chịu.

Trên đời này thật khó tìm được người tâm đầu ý hợp đến vậy.

Bàn tay Mai Lương Ngọc gác trên lưng ghế không thu về, vẫn đang nghịch lọn tóc quấn quanh đầu ngón tay.

Ngu Tuế khẽ chớp mắt một cái: "Nhưng đó chỉ là suy đoán của muội thôi."

Mai Lương Ngọc nói: "Huynh sẽ đi hỏi. Còn về chuyện trộm mảnh vỡ, muội có nắm chắc không?"

Ngu Tuế vẻ mặt thật thà nói: "Cố Càn sẽ đi trộm, sau đó muội lại trộm từ chỗ huynh ấy."

Mai Lương Ngọc nghe mà bật cười: "Thật thông minh."

Ngu Tuế nói: "Ngoại trừ mảnh vỡ ở Đảo Huyền Nguyệt Động đó, còn thiếu hai mảnh cuối cùng. Nếu thực sự là tin tức do hai mươi bốn Thánh giả truyền ra, thì sắp tới sẽ có người nói cho Cố Càn biết hai mảnh còn lại ở đâu."

Mai Lương Ngọc lại nghĩ đến dòng nước ngân hà biến mất ở Đảo Huyền Nguyệt Động, khẽ nheo mắt lại. Nhưng chuyện đó chắc là không liên quan gì đến mảnh vỡ Phù Đồ Tháp, nên hắn cũng không nói ra.

Hắn thấp giọng hỏi: "Thứ Cao Thiên Hạo muốn lấy là mảnh vỡ Phù Đồ Tháp, vì trên mảnh vỡ có Thiên tự văn, hắn cho rằng trong Thiên tự văn ẩn chứa phương pháp bóc tách Dị hỏa sao?"

"Cao Thiên Hạo đã nói như vậy, nhưng cụ thể phải thao tác thế nào thì phải lấy được mảnh vỡ mới biết được." Ngu Tuế nói, "Cao Thiên Hạo nếu đã quen biết Sư huynh, có lẽ huynh cũng có thể nhớ ra được điều gì đó."

Mai Lương Ngọc kỳ quái nhìn Ngu Tuế, hỏi: "Cao Thiên Hạo nói với muội à?"

Ngu Tuế gãi gãi đầu, đem chuyện Diệt thế giả sẽ có cộng cảm cái chết kể cho hắn nghe, và bổ sung thêm: "Lần này Thái Ất và sáu nước chắc hẳn cũng đã biết chuyện này từ chỗ Vu Hiền."

Mai Lương Ngọc lúc này mới hiểu tại sao lần trước trong Binh Giáp Trận – Long Trung Ngư, nàng lại biểu hiện đau đớn đến vậy. Vết bỏng do Kim lôi để lại tuy cũng đau đớn, nhưng sư muội chỉ trông có vẻ yếu đuối chứ không phải hạng người thực sự nhõng nhẽo, không đến mức vì Kim lôi mà đau đớn đến rơi lệ.

Trong chữ vẽ không ghi lại Vu Hiền đã chết như thế nào, hoặc là người ta căn bản không quan tâm hắn chết dưới loại thuật Cửu Lưu nào.

Mai Lương Ngọc hỏi Ngu Tuế: "Là cái gì?"

Ngu Tuế hiểu hắn đang chỉ cái gì, không hề giấu giếm đáp: "Tài Quyết thuật của Pháp gia, Lăng Trì."

Nói xong nàng mỉm cười với Mai Lương Ngọc: "Lần trước Sư huynh bị thương ở ngoại thành, đôi bàn tay chính là bị Tài Quyết thuật – Lăng Trì hủy hoại. Muội chỉ nhìn thôi đã thấy đau rồi, Sư huynh huynh cũng quá giỏi nhịn, bị thương thành dạng đó mà không hề rên một tiếng."

Nhưng trên đời này không phải ai cũng giỏi nhịn như Mai Lương Ngọc.

Uy lực Tài Quyết thuật mà Cố Càn thi triển, so với uy lực đến từ cảnh giới Thánh giả là hoàn toàn khác biệt.

Mai Lương Ngọc nhìn Ngu Tuế đang mỉm cười với mình, nhưng không dám manh động, chỉ trầm mặc nhìn nàng. Sự thương xót hay xót xa, vào lúc này bất kể diễn đạt bằng cách nào, đối với Ngu Tuế mà nói đều có vẻ phù phiếm hoặc không quan trọng.

Mà những gì hắn có thể làm, chỉ đơn thuần với thân phận sư huynh là không đủ.

Cuối cùng Mai Lương Ngọc chỉ khẽ rũ mi mắt, bàn tay rộng lớn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của nàng, một sự vuốt ve dịu dàng không lời.

Hai người bàn bạc về chuyện Phù Đồ Tháp rất lâu, mãi đến tận trưa, mới vì Ngu Tuế phải đi dự thính mà tách ra.

Ngu Tuế về phòng thay đồ, Mai Lương Ngọc đợi ở bên ngoài, trả lời tin nhắn trong Thính Phong xích.

Hình Xuân mấy ngày không thấy hắn đâu, lúc này đang điên cuồng gửi truyền văn hỏi: "Ăn cơm chưa?"

Mai Lương Ngọc ngẩng đầu nhìn cánh cửa phòng đang đóng chặt, trả lời: "Ăn."

Hình Xuân đại hỷ, giải quyết xong vấn đề ăn uống, mới tiếp tục hí hoáy với tinh bàn của mình.

Ngu Tuế thay một bộ váy màu xanh chàm, có lẽ sợ Mai Lương Ngọc đợi lâu nên chỉ buộc tóc đơn giản, dùng một cây kim thoa lá vàng tua rua cắm chéo vào mái tóc đen để cố định.

Trên đường Mai Lương Ngọc đưa nàng đến Đạo gia hỏi: "Lại đi nghe mấy lớp nhập môn sao?"

"Có hướng suy nghĩ mới ạ." Ngu Tuế đến Đạo gia không nhiều lần, ánh mắt hiếu kỳ nhìn ngó xung quanh, miệng giải thích, "Muội muốn quan sát kỹ hơn xu hướng của Khí Ngũ hành khi sử dụng thuật Cửu Lưu, loại chuyện này chỉ có ở lớp nhập môn, các Giáo tập mới diễn thị chi tiết."

Mai Lương Ngọc nói: "Vậy chẳng lẽ không nên đi nghe lớp của Quỷ Đạo gia sao?"

Ngu Tuế đối diện với Mai Lương Ngọc, đi lùi về phía sau, vẫy vẫy tay với hắn: "Xem các gia khác cũng có thể học hỏi được chút gì đó mà. Sư huynh không cần tiễn nữa đâu, phía trước chính là tập đường rồi."

Mai Lương Ngọc dừng bước, nói: "Nhìn phía trước mà đi."

Ngu Tuế lúc này mới quay người, một mình bước vào tập đường nghe giảng.

Trước khi Giáo tập đến, Ngu Tuế đem những thông tin có được hôm nay sắp xếp lại, gửi hết cho Tiết Mộc Thạch.

Tiết Mộc Thạch biết tin Thái Ất và sáu nước sắp thông cáo thiên hạ, bắt Diệt thế giả chủ động đến Thủy Chu, không khỏi nhìn đến ngẩn người, hồi lâu không phản ứng lại được.

Một lúc sau, Tiết Mộc Thạch đưa tay gãi đầu, thầm nghĩ, ai mà dám đi chứ.

Mai Lương Ngọc buổi trưa tranh thủ đi ăn cơm với Hình Xuân. Hắn đến Trai đường đóng gói đồ ăn, mang đến Quan Tinh đài của Âm Dương gia.

Quan Tinh đài là một trong những kiến trúc có diện tích lớn nhất của Âm Dương gia, cũng là kiến trúc cao nhất.

Một dòng ngân hà thẳng tắp ngăn cách hai con đường trái phải, hai bên đều là những nền đài hình tròn dày dặn, vô số nền đài tròn vừa độc lập vừa kết nối với nhau.

Nhìn từ xa thì nền đài nhỏ, lại gần mới biết, cứ như đang ở giữa vũ trụ vậy.

Trong mỗi nền đài tròn đều có một chiếc tinh tượng nghi khổng lồ. Khi quỹ đạo của nghi khí xoay chuyển phát ra những âm thanh trầm đục chậm rãi. Hình Xuân vốn đang xoay quanh tinh tượng nghi, thấy Mai Lương Ngọc ở đằng xa liền dừng lại vẫy tay với hắn.

Mai Lương Ngọc đạp trên con đường tinh hà lúc sáng lúc tối trên mặt đất đi tới, đặt hộp thức ăn lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, ngẩng đầu nhìn tinh đồ mà tinh tượng nghi chiếu lên màn đêm trên cao.

Hình Xuân ngồi xuống mở hộp thức ăn, bắt đầu ăn như hổ đói.

Mai Lương Ngọc liếc xéo hắn một cái: "Chưa ăn cơm à?"

Hình Xuân tranh thủ giơ một ngón tay ra hiệu: "Cả ngày chưa ăn!"

"Chết đói sao được." Mai Lương Ngọc nhìn tinh đồ trên màn đêm, "Quan tinh của ngươi hiện giờ được mấy vòng rồi?"

Hình Xuân không thèm ngẩng đầu đáp: "Khống chế trong vòng bảy mươi hai vòng, có chút hy vọng."

"Có cần bảo Niên Thu Nhạn bấm cho một quẻ không?" Mai Lương Ngọc tựa lưng vào ghế phía sau, "Ta trái lại muốn biết thứ này hắn có bấm ra được không."

Hình Xuân phồng má, ngừng nhai, cảm thán nói: "Ngươi đừng có dọa ta, ngộ nhỡ hắn bấm ra được thật thì sao, ngay cả tinh hải đồ của người khác có mấy vòng mà cũng bấm ra được, nếu không phải tại chỗ phi thăng thành Thánh giả, thì ta phải mắng một câu thiên đạo bất công mất."

Mai Lương Ngọc sờ sờ cằm: "Cũng đúng."

"Ngươi hai ngày nay không thấy bóng dáng đâu, đi đâu chơi bời rồi?" Hình Xuân hỏi, "Ngoại thành à?"

"Đỉnh Tuyệt Vân." Mai Lương Ngọc nói.

Hình Xuân hỏi: "Thử thách Thập nhị Thiên Thang lộ à? Lên được mấy bậc?"

Mai Lương Ngọc đáp: "Mười một."

Hình Xuân cười một tiếng: "Ta thấy cũng thường thôi."

Mai Lương Ngọc nhớ lại trong thành đêm mưa đó, nữ tử áo tím đã thi triển thuật Cửu Lưu của Âm Dương gia. Hắn gõ ngón tay xuống mặt bàn, nhìn về phía Hình Xuân hỏi: "Ngươi có biết Thiên Cơ thuật thủy hỏa tương dung của Âm Dương gia gồm những loại nào không?"

Hình Xuân nhìn hắn một cái, liền nói: "Nhiều lắm, ngươi tìm cái gì, có cái nào cụ thể hơn không?"

"Để ta viết các tinh vị tương ứng ra cho ngươi xem." Mai Lương Ngọc nhìn quanh bàn một lượt, không thấy giấy bút, nhíu mày nhìn lại Hình Xuân, "Ngươi xem tinh hải đồ sao không mang theo giấy bút?"

Hình Xuân bị hỏi đến mức vô cùng ngạc nhiên: "Mang giấy bút làm gì, ta có đầu óc mà."

Mọi thuật Cửu Lưu của Âm Dương gia đều có thể dựa vào các tinh tú trên trời để đối ứng thông tin và vị trí liên quan.

Mỗi một đệ tử Âm Dương gia đều có tinh hải đồ của riêng mình, trong đó ghi lại xu hướng Khí Ngũ hành của hắn, cũng ghi lại quy luật tăng trưởng và suy yếu của sức mạnh.

Nhìn thấu tinh hải đồ của đệ tử Âm Dương gia, tương đương với việc nắm giữ quy luật vận hành sức mạnh của người đó.

Bởi vì Âm Dương gia tin vào sức mạnh của các tinh tú trên trời, sự vận hành của các tinh tú có quy luật để noi theo, vì vậy sức mạnh của họ cũng có quy luật vận hành khó mà nhận ra được.

Mai Lương Ngọc lấy giấy bút từ trong hộp cơ quan của mình ra. Hình Xuân bưng bát cơm, thò đầu nhìn, trước khi hắn đặt bút liền nói: "Bắc Thủy, Nam Hỏa, ngươi phải tìm sức mạnh tương ứng từ Huyền Vũ thất tú và Chu Tước thất tú."

Đợi Mai Lương Ngọc điểm ra vị trí của mười bốn tinh tú xong, Hình Xuân lại giơ tay chỉ chỉ vào tinh tượng nghi phía trước: "Đừng viết nữa, viết xong còn phải dùng thuật Họa Linh của Danh gia để nó động đậy, phiền phức lắm, nhìn thẳng vào cái này này."

Mai Lương Ngọc đặt bút xuống, mặt không cảm xúc nhìn Hình Xuân đi điều chỉnh tinh tượng nghi, xóa bỏ toàn bộ các ngôi sao khác trên màn đêm đen kịt, chỉ để lại sơ đồ mười bốn tinh tú của Huyền Vũ và Chu Tước.

Chu Tước thất tú chiếm năm mươi chín ngôi sao. Khi Mai Lương Ngọc đang quan sát từng ngôi một, Thính Phong xích bỗng rung lên ong ong. Hôm nay là cuối tháng, có thể thu phát truyền âm.

Niên Thu Nhạn gửi yêu cầu truyền âm cho hắn, Mai Lương Ngọc nhấn nhận, nghe thấy giọng nói có chút bất lực của đối phương: "Mai Mai, ở cổng học viện có một đứa bé, đang đi khắp nơi hỏi người ta để tìm ngươi đấy, có muốn ra xem thử không."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập