Chương 110: Thiếu niên thành hôn, mười năm biệt ly. (2/2)

Ngu Tuế lúc đẩy cửa vào hỏi: "Chúng ta hợp tác với nhà nào?"

Râu Đen đáp: "Là nhà Tư Đồ."

Căn phòng trong biệt viện này được bài trí giống như một công xưởng, bên trong có đài đúc sắt, đài chạm khắc đá, trên tường treo đầy các loại công cụ, trên bàn cũng bày sẵn năm loại gỗ cơ quan mà Râu Đen vừa nhắc tới.

Ngu Tuế đi tới trước bàn, cúi đầu đánh giá số gỗ cơ quan trên bàn, chậm chạp hỏi: "Sao không thấy Thần mộc của Phương Kỹ gia?"

Râu Đen tuy không phải người của Cơ quan gia, nhưng làm ăn ở đây đã lâu nên cũng hiểu biết đôi chút, hắn tiến lên giải thích: "Các loại gỗ mà Cơ quan gia dùng để chế tạo đều bẩm sinh mang theo Khí Ngũ hành. Thần mộc của Phương Kỹ gia cũng có thể dùng để chế tạo cơ quan, nhưng số lượng quá ít ỏi, vả lại Khí Ngũ hành bên trong rất khó kiểm soát, nếu tiêu hao lượng lớn có khả năng sẽ dẫn đến tuyệt chủng."

Ngu Tuế bước về phía bức tường treo công cụ ở góc phòng, rút ra những thứ cần thiết, rồi quay lại bàn, chọn một thanh gỗ Phù Tang hơi có sắc đỏ thẫm bắt đầu ra tay cắt gọt.

"Hãy kể cho ta nghe toàn bộ động thái của Cố Càn ở Thái Ất trong hai năm qua đi." Ngu Tuế nói.

Râu Đen cũng là kẻ biết điều, lấy Thính Phong xích ra tìm một số bản ghi chép, đem toàn bộ những tin tức mình biết trong hai năm qua kể hết cho Ngu Tuế nghe.

Ngu Tuế trọng điểm lắng nghe những tin tức mà Nam Cung Minh truyền cho Cố Càn, và những tin tức Cố Càn truyền ra bên ngoài.

Tin tức của Râu Đen kể một hai ngày cũng không hết, Ngu Tuế tối đó không về học viện mà ở lại biệt viện.

Mai Lương Ngọc bận xong việc quay về Thánh đường Quỷ Đạo, phát hiện Ngu Tuế không có ở đó, cả ngày hôm nay cũng không thấy bóng dáng nàng đâu, bèn hỏi nàng đang ở đâu.

Ngu Tuế lúc này đang mải mê chạm khắc mật văn kết nối với Thính Phong xích trên một mặt gỗ rộng và phẳng. Thoáng thấy tin nhắn nhấp nháy trên Thính Phong xích, nàng giơ tay lau mồ hôi mỏng trên trán, dừng tay trả lời truyền văn.

Ngón tay chạm vào khung chữ, nhưng lại không biết nên viết gì.

Ngu Tuế thẫn thờ nhìn vào giao diện truyền văn, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn mặt thước. Đang lúc do dự, nhận ra có người tiến lại gần, nàng mới cất Thính Phong xích đi.

Râu Đen ở bên ngoài nói: "Quận chúa, tôi mang từ nhà bếp lên ít dưa quả giải khát, người cũng nghỉ ngơi một lát đi."

Lúc này đã là buổi tối, thạch đăng trong viện cũng theo bóng tối dần buông mà thắp sáng.

Ngu Tuế mở cửa đi ra, ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ dưới hiên nhà.

Râu Đen đặt đĩa quả mang theo lên bàn, lại hỏi có cần chuẩn bị ít nước sạch không.

Ngu Tuế gật đầu, hắn liền rời đi lấy nước.

Đợi đến khi Râu Đen bưng nước đặt lên bàn, Ngu Tuế đang bóc một quả quýt, nàng ngước mắt nhìn Râu Đen, đột nhiên hỏi: "Ngươi có thường xuyên liên lạc với phu nhân không?"

Râu Đen bị hỏi đến ngẩn người, liên tục gật đầu: "Tuy cách xa, nhưng vì nhu cầu làm ăn, Vân xe Phi long của Thái Ất thực ra thường xuyên chạy ra bên ngoài, những lúc đó có thể gửi thư từ ra ngoài."

Ngu Tuế lại hỏi: "Khoảng bao lâu một lần?"

Râu Đen đứng ngoài hiên, vẻ mặt thật thà nói: "Lúc không bận thì mỗi tháng một lần, lúc bận thì không chừng."

Ngu Tuế bóc lớp xơ quýt trên múi quả, nghiêng đầu nhìn hắn: "Hai người thành thân bao lâu rồi?"

Râu Đen nghe hỏi thì mỉm cười: "Năm nay là năm thứ hai mươi ba rồi ạ."

Ngu Tuế vẫn nhìn hắn, Râu Đen tiếp tục đáp: "Cũng là năm thứ mười xa cách nàng ấy."

Lời nói mang theo vài phần tiếc nuối.

"Mười năm?" Ngu Tuế kinh ngạc nói, "Hai người chưa từng gặp nhau lần nào sao?"

Râu Đen lắc đầu, trong lòng thoáng chút do dự, thấy Ngu Tuế chỉ có ý tán gẫu bình thường, mới tiếp tục nói: "Thái Ất đâu phải ai muốn vào cũng được đâu ạ. Chuyện trên thương trường đôi khi cũng nảy sinh tranh chấp, dẫn đến nhiều rắc rối, nàng ấy ở Thanh Dương sống những ngày tốt lành, còn hơn là phải lặn lội đường xa đến Thái Ất chịu khổ."

"Chỉ có Vân xe Phi long đưa đón đệ tử học viện thì đãi ngộ bên trong mới tốt, còn nếu là xe chở hàng hóa thì sẽ không có ngăn phòng cho người ở nghỉ ngơi, toàn bộ đều là hàng hóa thôi."

Ngu Tuế nhét múi quýt trong tay vào miệng, lời nói có chút không rõ ràng: "Vậy ngươi còn nhớ phu nhân trông thế nào không?"

"Đương nhiên là nhớ chứ ạ." Râu Đen vội vàng nói, "Đây là chuyện vạn lần không thể quên."

Ngu Tuế thấy hắn bị dọa cho cuống lên, liền "phì" một tiếng cười nói: "Đừng hoảng, đừng hoảng, ta sẽ không nói xấu ngươi trước mặt phu nhân đâu."

Râu Đen gãi mũi nói: "Năm đó nếu không nhờ thê tử của tôi không rời không bỏ, thì cũng không có tôi ngày hôm nay. Làm việc cho nhà Nam Cung là vinh hạnh của tôi, nhưng trong lòng tôi cũng mong có một ngày được trở về Thanh Dương đoàn tụ với gia đình."

Trên đời này vẫn tồn tại những người có tình.

Thiếu niên thành hôn, mười năm biệt ly.

Nếu không phải thực lòng yêu thích, có lẽ đã sớm từ bỏ rồi. Một người hòa ly tái giá, một người tìm niềm vui mới.

Ngu Tuế nghe Râu Đen kể chuyện hai vợ chồng quen biết và thấu hiểu nhau, vô tri vô giác đã ăn hết sạch đĩa hoa quả. Lúc đứng dậy rửa tay, nàng mỉm cười nói: "Hai người quả thực tình phu thê sâu nặng, chắc hẳn sau này nếu phu nhân gặp phải nguy cơ, ngươi cũng có thể vì bà ấy mà đánh đổi tất cả."

Râu Đen nghe mà trong lòng chấn động, vẻ nhu hòa trong mắt khi nhắc đến vợ trong phút chốc thu lại, mồ hôi lạnh sau lưng túa ra, phản ứng đầu tiên trong đầu là Quận chúa muốn nắm thóp tính mạng của phu nhân.

Ngu Tuế lại quay đầu nhìn hắn, tươi cười rạng rỡ nói: "Ta lại làm với ngươi một cuộc giao dịch nữa, sau này bất kể xảy ra chuyện gì, người bảo vệ gia đình ngươi sẽ chỉ có ta."

Râu Đen nghiêm mặt nói: "Thuộc hạ đã hiểu."

"Ngươi đi nghỉ đi, ta cũng phải tiếp tục bận việc đây." Ngu Tuế đứng dậy vào phòng.

Râu Đen tiễn nàng vào phòng đóng cửa rồi mới rời đi.

Trên đường đi hắn nhớ lại lời Ngu Tuế nói, giơ tay lau mồ hôi mỏng, nhanh chóng bình tĩnh lại.

Cuộc đời hắn đã đưa ra không ít lựa chọn gian nan, đi sai một bước sẽ là vạn kiếp bất phục. Ngay cả trên thương trường cũng thường xuyên có những biến cố bắt hắn phải chọn một trong hai.

Râu Đen tin vào phán đoán của mình, vì hắn vận may tốt, luôn chọn đúng bên có thể thắng.

Ngu Tuế quay lại trong phòng, mở cửa sổ cho thoáng khí. Bên ngoài biệt viện có thuật sĩ nhà Nam Cung canh giữ, không cần lo lắng có người lẻn vào.

Thanh gỗ Phù Tang dài được nàng cắt thành nhiều phần, mỗi phần đều vuông vức, mỏng như tờ giấy, rồi lại chạm khắc lên đó những mật văn mà người thường khó lòng hiểu được.

Ký tự chú văn dày đặc chiếm trọn mọi không gian trên gỗ Phù Tang, thứ Ngu Tuế muốn viết vẫn còn nhiều.

Nàng liếc nhìn chiếc Thính Phong xích đặt trên bàn, mặt thước tự động sáng lên, khung chữ chuyển động, gõ ra một dòng chữ trả lời Mai Lương Ngọc: "Muội đang ở ngoại thành."

Sức mạnh của Thiên Mục, phối hợp với ý thức tầng thứ hai có thể tách rời quan sát của Dị hỏa, khiến Ngu Tuế từ sớm đã có thể điều khiển Thính Phong xích mà không cần dùng tay.

Mai Lương Ngọc hỏi: "Khi nào thì đi?"

Ngu Tuế: "Ban ngày ạ."

Mai Lương Ngọc: "Một mình sao?"

Ngu Tuế: "Vâng ạ."

Mai Lương Ngọc nhìn mà chậc lưỡi một tiếng, thật khiến người ta không yên tâm chút nào.

Hắn ngồi dậy từ chiếc ghế nằm trong Thánh đường Quỷ Đạo, hỏi Ngu Tuế: "Khi nào thì về?"

Hắn trái lại không hỏi nàng ra ngoại thành làm gì.

"Ngày mai ạ." Ngu Tuế nghĩ một lát, lại bổ sung thêm, "Buổi sáng."

Đến lúc đó, chắc là nàng đã làm xong thứ mình cần rồi.

Mai Lương Ngọc không mấy yên tâm về khả năng bảo vệ của thuật sĩ nhà Nam Cung, bèn hỏi: "Có cần huynh đi đón muội không?"

Một lát sau, nhận được câu trả lời của Ngu Tuế: "Được ạ."

Mai Lương Ngọc đứng dậy, chào Sư tôn một tiếng rồi đi ra ngoại thành.

Ngu Tuế không đặt Ngũ Hành quang hạch lên người Mai Lương Ngọc. Sau khi từ Cơ Quan đảo trở về, Ngu Tuế đã giám sát Thính Phong xích của hắn, không chỉ truyền văn, truyền âm, mà còn có cả định vị.

Thấy Mai Lương Ngọc sau khi nhận tin nhắn liền bắt đầu di chuyển, Ngu Tuế cứ ngỡ sư huynh định qua đây ngay, nàng vốn có chút khổ sở vì lúc này không muốn gặp hắn.

Nhưng Mai Lương Ngọc không hề tìm Ngu Tuế để gặp mặt.

Mai Lương Ngọc biết Ngu Tuế đang ở tửu lầu nào, hắn cũng không vào, chỉ đợi ở gần đó, tương đương với việc đến sớm để đợi trời sáng đón người.

Hắn biết Ngu Tuế hiện giờ đang bận việc, nên cũng không đến làm phiền, thậm chí không hỏi, dù sao mỗi lần sư muội ra ngoại thành đều không đơn thuần là để hóng gió vui chơi.

Ngu Tuế sau khi nhận ra điểm này, động tác trong tay khựng lại, ánh mắt lặng lẽ nhìn chằm chằm vào những ký hiệu mật văn trên mặt gỗ đen đỏ.

Bên ngoài thổi vào một luồng gió lạnh, khiến Ngu Tuế ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Gió đêm đã nổi lên, thế là nàng đứng dậy mở toang cả cửa phòng, để mặc gió mát lùa vào trong phòng.

Gió tuy lạnh, nhưng lòng lại nóng hổi.

Ngu Tuế cúi đầu nhìn vị trí chấm đỏ trên Thính Phong xích.

Nàng vốn luôn là người có nắm chắc sự việc thì thong dong ứng phó, không nắm chắc thì mới đi liều, đi cược.

Nhưng Mai Lương Ngọc luôn nằm ngoài dự tính của nàng khi nàng tưởng mình đã nắm chắc, và cũng nằm ngoài dự tính khi nàng không nắm chắc.

Ngu Tuế quay lại trước bàn, tiếp tục khắc mật văn, đồng thời trả lời truyền văn của Mai Lương Ngọc.

Nàng nói với Mai Lương Ngọc rằng, hôm nay vì nhận được thư của cha ở tận Thanh Dương nên mới đến ngoại thành.

Ngu Tuế: "Cha muội bảo muội gửi lời chào tới Sư tôn, nói năm đó đa tạ có Sư tôn giúp đỡ. Sư huynh, cha muội và Sư tôn có hợp tác gì với nhau sao?"

Nếu Mai Lương Ngọc cũng không biết, thì sự hợp tác giữa hai người họ xác suất cao là xảy ra trước khi sư huynh đến Thái Ất.

"Lần đầu nghe nói đấy." Mai Lương Ngọc cẩn thận nhớ lại một lượt, quả thực chưa từng nghe Sư tôn và Nam Cung Minh ở Thanh Dương có hợp tác gì.

Hắn tuy ở Thái Ất không ra ngoài được, nhưng nhân vật Nam Cung Minh này hắn cũng có nghe qua.

Không chỉ Cao Thiên Hạo kể với hắn, các Giáo tập Danh gia cũng nhắc đến người này, và trong học viện, một bộ phận đệ tử đến từ nước Yến cũng từng đề cập tới.

Một trong ba Diêm La của Danh gia, Mai Lương Ngọc không thể không biết.

Con người Nam Cung Minh này danh tiếng vang xa, tốt xấu lẫn lộn.

Trong nước Thanh Dương đương nhiên là một mảnh ca ngợi, còn năm nước khác bị Nam Cung Minh hãm hại thì hận hắn đến nghiến răng nghiến lợi.

Mỗi nước mỗi người lập trường lợi ích khác nhau, lựa chọn đưa ra cũng khác nhau.

Mai Lương Ngọc không đưa ra bình luận gì về những việc Nam Cung Minh làm trong chiến sự sáu nước, hắn đơn thuần chỉ có ý kiến về những gì Nam Cung Minh làm với tư cách là một người cha đối với con cái.

Hắn đứng trong con hẻm tối cạnh cửa nách tửu lầu, đang cúi đầu trả lời tin nhắn, bỗng nghe thấy vài người mắng nhiếc đi ra từ cửa nách, đều là những con bạc thua sạch tiền trong bài phường.

Mai Lương Ngọc chỉ lãnh đạm liếc nhìn một cái rồi lại nhìn vào Thính Phong xích. Đợi đến khi người cuối cùng đi ra, hắn lại nhíu mày nhìn lại.

Người đàn ông mặc áo vải xám đôi mắt vằn tia máu đỏ rực, móc túi áo phát hiện không còn một xu dính túi, hắn nghiến răng nghiến lợi, bước tới hai bước rồi lại quay đầu trở vào.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập