Chương 5: Lệnh Bài và Hệ Thống Tiên Môn

Lý Hàn Vũ ngơ ngác nhìn vào Lệnh bài trên tay.

Nơi giao diện kia vẫn đang hiển thị rõ ràng danh tính và tu vi của hắn.

Đây là gì?

Pháp khí sao?

Lý Hàn Vũ thật sự không biết nên nói gì cho phải.

Hắn từng là thái tử cũng có lệnh bài nhưng nó không phải như thế này.

Thậm chí hắn cũng đã đi qua nhiều tông môn, nhưng cũng không có tông môn nào mà lệnh bài lại làm được những thứ này cả.

Hắn ngơ ngác nhìn về phía Sư tôn miệng muốn nói lại không biết phải mở miệng thế nào.

Thấy thế, An Vân tiếp tục nói:

“ Không cần phải bất ngờ, Nguyệt Ảnh Tông không giống những tông môn khác, còn nhiều điều các ngươi cần làm quen.

Bây giờ hãy thử chạm vào giao diện đó đi.

Nghe thấy Sư tôn phân phó, Lý Hàn Vũ lại tập trung vào giao diện trước mắt.

Trong suy nghĩ có chút nghi ngờ, nhưng vẫn làm theo.

Khẽ chạm vào giao diện, Lý Hàn Vũ nhìn thấy ngay những ô nhỏ khác nhau.

bên dưới mỗi ô nhỏ là tên đi kèm.

“ Thấy giao diện mới rồi chứ?

Trong đó có một cái tên là Hướng Dẫn và Quy Tắc, dành thời gian đọc hết, nếu có câu hỏi thì tới tìm vi sư.

Giờ thì đi thôi, cũng nên phân cho hai ngươi nơi ở rồi.

Nói rồi, An Vân không chờ đợi mà tiếp tục tiến về phía Ký túc xá của đệ tử.

Phía sau, Lý Hàn Vũ cùng Lý Linh vội vàng theo sau.

Chấn Dương đi đến cạnh An Vân, truyền âm cho nàng, trong giọng mang theo hiếu kì:

“ Ủa?

Lệnh bài kiểu gì nghe như điện thoại thông minh thế ?

Là nó à?

An Vân nghe thấy, khẽ quay đầu, truyền âm đáp:

“ Anh thấy được giao diện lệnh bài à?

“ Không ấy, nhưng mà dao động linh lực thì cảm nhận được.

Hm… anh nghĩ là có thể mô phỏng lại ấy, thấy nó hơi giống điện thoại “

“ Em tưởng anh thấy chứ.

Anh có thể coi nó như điện thoại thông minh cũng không sai đâu.

Nó có nhiều cái thú dị lắm , xíu nữa em kể cho.

Tới trước Ký túc xá của đệ tử, An Vân phân phó cho Lý Hàn Vũ cùng Lý Linh ở hai khu nam nữ tách biệt nhau.

Xong việc, An Vân cũng không nhiều lời trực tiếp cùng Chấn Dương liền rời đi.

Lý Hàn Vũ tiến vào bên trong tiểu viện nhỏ, nhìn quanh bốn phía.

Chỉ thấy bên trong một tiểu viện vuông vức, bố cục chỉnh tề.

Hai bên trái phải là bốn gian phòng, mỗi bên hai phòng, cửa sổ đối xứng, tiện cho đệ tử cư trú và tu luyện.

Chính giữa sân là một gốc linh thụ lâu năm, tán không quá rộng nhưng sinh cơ ổn định.

Dưới gốc cây có đặt một bộ bàn ghế đá đơn giản.

Khoảng sân trống ở trung tâm đủ rộng để luyện kiếm, vận công, di chuyển linh hoạt.

Tổng thể không cầu kỳ, thiên về thực dụng, dùng để ở lâu dài cũng được xem là tốt.

Lý Hàn Vũ tùy ý chọn một gian phòng làm nơi ở cho mình.

Bên trong gian phòng không gian tương đối rộng rãi.

Lý Hàn Vũ thấy nơi đây được trang bị bàn tròn cùng vài chiếc ghế gỗ, bên trên là một ấm trà cùng một bộ ly sứ sạch sẽ.

Bên tường có một thiết bị kì lạ hình trụ chữ nhật cao, phía trên còn có một vòi nước.

Dường như đây là nơi tiếp khách.

Phía trong có cánh cửa gỗ.

Lý Hàn Vũ tiến vào, mở cánh cửa gỗ ra, bên trong là phòng ngủ.

Có kê một chiếc giường đơn, bên trên có một bộ gối chăn xanh nhạt.

Bên cạnh giường có một bộ bàn ghế đơn, trên mặt bàn có lọ bút đặt gọn.

Bên trong phòng lại có một cánh cửa khác.

Lý Hàn Vũ lại tò mò mở ra.

Bên trong là nhà tắm và nhà vệ sinh tích hợp.

Chỉ thấy một chiếc bồn tắm lớn, hắn nhìn một chút, chiếc bồn này hẳn là có thể chứa hết cả người hắn.

Bên cạnh trên tường có một tấm gương không viền được gắn ngay ngắn.

Tấm gương lớn, có thể nhìn thấy hết toàn bộ vóc người của hắn.

Bên trong góc có một chiếc ghế lớn khá kỳ lạ, bên trong bị khoét rỗng còn có nước.

Hắn không biết nó dùng để làm gì.

Hắn trở lại phòng ngủ, nằm ra chiếc giường được kê sẵn đó.

Cảm giác mềm mại ấm áp truyền tới khiến hắn có chút thả lỏng.

Ngẫm lại, ngày hôm nay có chút khiến hắn khó mà tin được.

Hắn rời khỏi ngôi vị thái tử, bái sư một người mà hắn không rõ là ai, tham gia vào một tông môn mà hắn không biết tới sự tồn tại.

Có chút không quá chân thật.

Nghĩ nghĩ, hắn lại nhớ tới lời của Sư tôn An Vân đã nói trước khi rời đi.

Sư tôn bảo hắn xem Hướng dẫn và Quy tắc trong lệnh bài.

Lấy lệnh bài ra, hắn làm theo những gì đã được dạy trước đó.

Truyền linh lực vào lệnh bài để khởi động.

Lệnh bài nhận được linh lực bắt đầu mở ra giao diện hiển thị.

Đột nhiên giao diện trở nên mờ tối đi, màn hình hiển thị ra mấy chữ.

[ Hướng dẫn dùng lệnh bài ]

Sau đó, ánh sáng tập trung vào một điểm, rồi một dấu mũi tên xuất hiện chỉ vào vùng sáng đó, kèm theo bên dưới mũi tên có thêm một dòng chữ nhỏ.

[ Ấn vào đây để mở giao diện chính ]

Đêm tối, Lạc Sơn tĩnh lặng như chìm vào giấc ngủ.

Ánh trăng sáng đổ xuống, như phủ lên từng tán cây một lớp bạc mỏng.

Trong Lạc Viên của tông chủ, hai bóng người ngồi đối diện, tiếng cười khẽ vang lên, phá tan sự tĩnh mịch của đêm dài.

Là Chấn Dương và An Vân đang xăm xoi màn hình ánh sáng trước mặt.

Nơi giao diện Hệ Thống Tiên Môn của An Vân đang hiển thị.

“Hệ thống tiên môn này hay đấy chứ?

Chấn Dương xoa cằm, ánh mắt mang theo vài phần kinh ngạc lẫn thích thú.

“Tu vi của tông chủ thuận theo sự hưng thịnh của tông môn mà chỉ tăng không giảm.

Đệ tử học gì thì em cũng biết hết.

Đã thế chỉ cần em ở trong tông môn là em vô địch luôn, dữ à!

Chấn Dương sau khi nghe An Vân nói về hệ thống tiên môn của nàng, hắn chỉ có thể tấm tắc khen.

An Vân nghe vậy, khóe môi cong lên, ánh mắt lóe lên chút đắc ý.

Nhưng nụ cười ấy rất nhanh liền nhạt đi, thay vào đó là một tia suy tư khó giấu.

Thật sự Hệ Thống Tiên Môn có nhiều lợi ích nhưng cũng có những điểm yếu.

An Vân thở dài một hơi.

“Nói thì nói thế, chứ em đi ra ngoài phạm vi tông môn cũng có vô địch đâu, đi càng xa tu vi càng giảm xuống, đã thế em còn không tự tu luyện được.

Thà rằng giống anh, tu vi bị hạn chế bởi hệ thống nhưng mà không có bị giảm.

Nói rồi, nàng lại thở dài lần nữa.

Nụ cười khổ xuất hiện trên gương mặt thanh tú.

“Chưa kể quản lý một tông môn đâu có dễ đâu, em còn chưa từng làm nhóm trưởng luôn ấy.

Chấn Dương gãi đầu suy nghĩ một chút nói:

“Không thì … để anh giúp em cũng được.

Cơ mà anh thấy hệ thống của em nó tự động hết rồi mà, em chỉ cần nâng cấp là ổn rồi còn gì ?

“ Chỉ có kiến trúc tự động thôi á.

Mấy thứ như dạy học, tổ chức rèn luyện hay sự kiện là em phải tự quyết định ấy“

“À ra thế.

Thế cũng tốt, em không bị thúc ép làm nhiệm vụ này nọ, thoải mái hơn rồi.

An Vân chán nản nhìn Chấn Dương nói:

“Ài … tiếc là anh không tham gia vào tông môn em được, Nếu không giờ em có ra ngoài cũng không sợ giảm tu vi rồi.

Đột nhiên, An Vân dường như phát hiện ra một thứ thú vị liền hướng về phía Chấn Dương ra hiệu lại gần:

“Ê mà em phát hiện cái này hay lắm.

Anh xem này, em có thể theo dõi toàn bộ hoạt động diễn ra trong tông môn á;

thậm chí từng người luôn.

Hai người lại mò mẫm hệ thống vừa trò chuyện với nhau, lúc thì trầm trồ, lúc thì cười khúc khích.

Trời vừa sáng, sương sớm còn chưa tan, lững lờ trôi giữa các sườn núi, khiến cả không gian như ẩn như hiện

Lý Hàn Vũ lững thững đi ra từ gian phòng của mình.

Đứng trước cửa đánh một cái ngáp thật dài.

Hai mắt hắn thâm quần như gấu trúc.

Đôi mắt truyền đến cảm giác đau nhức mỏi mệt khiến hắn muốn ngủ, nhưng đồng hồ sinh học khiến hắn không thể nào ngủ nổi.

Một đêm, đúng một đêm, hắn đã không ngủ trọn vẹn một đêm, tất cả chỉ để nghiên cứu cho xong cách sử dụng lệnh bài, cùng với đống “Hướng dẫn” và “Quy tắc tông môn” dài đến mức khiến người ta phát điên.

Thật sự rất nhiều, những thứ loạn thất bát tao này khiến hắn không thể không thức xuyên đêm để tìm hiểu.

“Thật là đau hết cả đầu …”

Hắn lẩm bẩm, giọng khàn khàn vì thức khuya.

Lý Hàn Vũ khẽ nheo mắt.

Hắn cúi đầu nhìn lệnh bài trong tay, ngón tay khẽ vuốt qua bề mặt lạnh như ngọc, trong ánh nhìn lộ ra một tia hưng phấn khó giấu.

Thế nhưng thức một đêm này, hoàn toàn đáng giá.

Những thứ kia nếu đặt ở tông môn bình thường, có khi phải mất vài tháng mới có thể hiểu hết.

Vậy mà ở đây, tất cả lại bị nhồi vào một cái lệnh bài nhỏ bé, buộc hắn phải thức trắng một đêm để tiêu hóa.

“Thứ này… thật sự rất diệu dụng.

Thoạt nhìn chỉ như một khối ngọc giản bình thường, nhưng khi dẫn động linh lực, một tầng quang ảnh mờ ảo liền hiện ra trước mắt, như một màn sáng chỉ riêng hắn có thể nhìn thấy.

Bên trong đó, đủ loại chức năng khiến hắn phải mở rộng tầm mắt.

Có thể truyền âm từ xa, không chỉ nghe được, mà còn nhìn thấy đối phương rõ ràng như đang đứng trước mặt.

Có thể ghi lại hình ảnh, lưu giữ lại, thậm chí phát lại bất cứ lúc nào.

Hai công năng này nếu dùng để thu thập tình báo thì còn gì bằng.

Thêm nữa, mọi công trình trong tông môn, từ phòng rèn luyện đến tàng bảo các, đều có thể thông qua lệnh bài mà trực tiếp thanh toán điểm tích lũy chỉ bằng một ý niệm.

Nhanh, tiện, gọn, thật sự không cần phải lo lắng về việc thủ tục các thứ tốn thời gian.

Không chỉ vậy, lệnh bài của mỗi người đều là duy nhất chỉ họ mới sử dụng được, không thể làm giả, không thể sao chép.

Thông tin hiển thị chỉ bản thân người sử dụng mới có thể nhìn thấy.

Như vậy, không phải lo tới việc có người đánh cắp lệnh bài, lại vụng trộm dùng hết điểm tích lũy mà bản thân cực khổ kiếm được.

Nếu muốn, còn có thể chủ động chia sẻ một phần thông tin cho người khác.

Nhưng, thứ khiến Lý Hàn Vũ thực sự chấn động chính là chức năng cuối cùng của lệnh bài này.

Hắn siết nhẹ lệnh bài trong tay, ánh mắt trở nên sâu hơn.

Bất giác trong miệng nhẹ nâng hai chữ:

“Dịch chuyển…”

Chỉ cần nắm giữ lệnh bài, bất kể đang ở đâu, xa đến mức nào đi chăng nữa.

Trừ khi người sở hữu vào những nơi phong bế không gian, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Nếu không phải thế thì chỉ cần một ý niệm, người sở hữu liền có thể quay về tông môn.

Mặc kệ ngươi đang ở nơi nào, xa hay gần cũng không quản.

Cũng chẳng cần ngươi phải biết trận pháp hay gì khác.

Mặc cho ngươi có lạc phương hướng cũng không cần để ý.

Tâm động liền có thể trở về Tông môn.

Đây không phải là bùa bảo mệnh sao?

Càng đáng sợ hơn nữa, lệnh bài này còn gắn liền với sinh mệnh của người sỡ hữu.

Chỉ cần người sở hữu còn sống, lệnh bài này vẫn sẽ hoạt động.

Nếu người chết, lệnh bài này sẽ không còn tác dụng.

Thông qua đó, Tông môn có thể xác định tình huống của người sở hữu.

Nếu cần thiết, phát tín hiệu cầu cứu, Tông môn sẽ căn cứ vào đó mà cứu người.

Lý Hàn Vũ hít sâu một hơi.

Một cái lệnh bài nho nhỏ, đã có thể làm tới mức này.

Liệu những thứ khác sẽ còn tới mức nào nữa đây?

“Đúng rồi, ta phải tìm tam muội, cùng muội ấy đi vấn an Sư tôn.

Lý Hàn Vũ chợt nhớ ra chuyện này, liền quay người trở lại phòng.

Hắn tranh thủ tắm rửa qua loa một phen, thay bộ y phục sạch sẽ, lúc này mới vội vàng đi tìm Lý Linh.

Vừa bước sang khu ký túc xá nữ, hắn đã bắt gặp Lý Linh đang từ bên trong đi ra.

Chỉ liếc mắt một cái, Lý Hàn Vũ đã hiểu.

Đôi mắt thâm quầng, thần sắc mệt mỏi, rõ ràng nàng cũng giống hắn, đã trải qua một đêm không ngủ.

Xem ra, không chỉ mình hắn bị đống quy tắc kia hành hạ.

Hai người nhìn nhau, trong thoáng chốc đều có chút dở khóc dở cười.

Lý Hàn Vũ ho nhẹ một tiếng, bước lên nói:

“Ta định đi vấn an Sư tôn, ngươi có muốn đi cùng không?

Lý Linh khẽ gật đầu, không nói nhiều, chỉ đáp ngắn gọn:

“Ừ.

Hai người sóng vai mà đi.

Hướng về phía Lạc Viên của Tông chủ mà đi.

Đang đi được nửa đường, hai người chợt thấy phía trước có một thân ảnh đang chậm rãi bước tới.

Là Chấn Dương.

Hắn chậm rãi tiến tới, lớp sương mù bao phủ xung quanh hắn lung lay trong gió.

Lý Hàn Vũ và Lý Linh đồng thời dừng lại, khẽ cúi người hành lễ:

“Đại nhân.

Dù trước đó Chấn Dương đã từng giới thiệu qua thân phận của mình, nhưng hai người vẫn không dám tùy tiện gọi thẳng tên.

Trong vô thức, họ vẫn giữ một khoảng cách kính trọng nhất định.

Dù sao Chấn Dương là một Đại thừa tu tiên giả, hắt xì một cái cũng đủ cho hai cái Luyện khí kỳ này bay màu.

Chấn Dương khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua hai người, dừng lại một thoáng nơi quầng thâm dưới mắt, khóe môi như có như không cong lên.

“Xem ra… đêm qua hai ngươi không ngủ.

Giọng hắn bình thản, không mang ý trách cứ, ngược lại còn có chút ý cười nhàn nhạt.

Hắn không để hai người kịp đáp lời, tiếp tục nói:

“Sư tôn các ngươi vẫn còn đang nghỉ ngơi, không cần quấy rầy nàng.

Ngừng một nhịp, hắn đưa tay ra hiệu về phía lệnh bài trên người họ:

“Cứ theo hướng dẫn trong lệnh bài mà tu hành, làm quen với tông môn.

Ánh mắt hắn trở nên nghiêm lại đôi phần:

“Hôm nay ta sẽ ở đây giám sát các ngươi.

Rồi lại khẽ khoát tay, giọng nói trở nên tùy ý hơn:

“Không cần bận tâm đến ta.

Các ngươi cứ làm những gì cần làm là được.

Nói xong, hắn đứng sang một bên, tựa như thật sự không có ý can thiệp.

Bên ngoài thì là thế, nhưng trong lòng Chấn Dương thì đang nhịn cười muốn nội thương.

Phải biết những gì đêm qua hai tên đệ tử của An Vân làm gì, hắn và nàng đều nhất thanh nhị sở đâu.

Cũng là vì hai con hàng này mà hắn cùng An Vân cười muốn tắt thở.

Hai con hàng này thế nhưng là thành công đem An Vân thức trắng một đêm.

Mãi tới gần sáng An Vân mới có thể an ổn mơ một giấc đây.

Thấy Chấn Dương ra hiệu tùy ý, Lý Linh hướng về Lý Hàn Vũ ánh mắt mang theo hỏi ý.

Lý Hàn Vũ cũng không nhiều lời, khẽ gật đầu đáp lại Lý Linh.

Rồi hắn lại quay sang Chấn Dương cúi người trong lời nói mang theo kính trọng:

“Vâng, thưa Đại nhân, chúng ta xin phép.

Lý Linh cũng cúi người lễ phép hướng về phía Chân Dương.

Rồi lui ra bên cạnh Lý Hàn Vũ.

Hai anh em họ Lý này đi ra một đoạn không xa, liền dừng lại.

Lý Hàn Vũ liền lấy lệnh bài trong nhẫn trữ vật ra.

Hắn thành thạo đem lệnh bài kích hoạt lên, hướng về Lý Linh mà nói:

“Đêm qua hẳn là muội cũng đã xem hướng dẫn rồi nhỉ?

Lý Linh gật đầu, đáp:

“Muội xem rồi, thật sự là quá dài đi.

Nhưng hướng dẫn trong lệnh bài có vấn đề gì sao?

Lý Hàn Vũ lắc đầu nói:

Vấn đề thì không, chỉ là trong hướng dẫn ngày đầu có viết, đệ tử mới gia nhập nên đến Tàng Thư Các để nhận Công Pháp nhập môn.

Ta định đi xem thử.

Muội có muốn đi cùng không?

Lý Linh suy xét một chút cũng giật đầu đồng ý.

Hai người mở ra công năng bản đồ trên lệnh bài.

Theo chỉ dẫn hướng về Tàng Thư Các mà đi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập