Chương 3: Thu đồ, Hệ thống Tông môn mở ra

Chấn Dương cảm giác thời điểm cũng đã tới, tránh cho đêm dài lắm mộng, hắn liền nói:

“Được, hai người còn gì để hỏi không, nếu không còn gì thì có thể từ biệt người nhà đi , sau đó chúng ta sẽ đi ngay.

Nghe thấy lời này, Lý Hàn Vũ nhìn sang Lý Linh, trong ánh mắt mang theo một tia hỏi ý.

Lý Linh vẫn trầm mặc nghĩ một thoáng cũng gật đầu.

Thật sự nàng đã chịu đủ cuộc sống trong Hoàng Cung rồi, nàng muốn thoát đi, cho dù không thể giúp nàng chữa trị tình trạng của bản thân nàng cũng sẵn sàng rời khỏi chốn cung cấm này.

Thấy thế, Chấn Dương lên tiếng nói:

“ Tốt, đã vậy hai người cứ chào tạm biệt gia quyến, hai ta sẽ chờ bên ngoài.

Chuyện đã xong, Chấn Dương lại hướng về Lý Minh Đế nói:

“Bệ hạ, mục đích của chuyến đi này đã đạt tới, ta cũng không quấy rầy các vị lúc này, lời cần nói các vị cứ nói với nhau.

Tại đây ta hướng Bệ hạ ngài đảm bảo tông chủ An Vân sẽ dạy dỗ Thái tử cùng Tam công chúa thật tốt, đảm bảo khi gặp lại ngài sẽ phải lau mắt mà nhìn.

Nói rồi hắn khẽ nâng tay đỡ lấy bàn tay nhỏ nhắn của An Vân hướng thẳng ngoài điện mà đi.

Lúc sau, trong điện chỉ còn năm người là Thái tử Lý Hàn Vũ, Tam công chúa Lý Linh, lục hoàng tử và nhị công chúa , trên long ngai là Lý Minh Đế .

Từ bên trong chính điện Lý Minh Đế quát lên hai tiếng “Không được!

” rõ to, sau đó là một tràn cãi vả.

Hẳn là bên trong có biến cố gì đó, nhưng lúc này Chấn Dương và An Vân cũng không để ý.

Chấn Dương cũng không tin là lão Hoàng đế kia dám lật kèo.

Không lâu sau đó, Lý Hàn Vũ cùng Lý Linh đi ra, hai người lại xin phép được trở về thu thập ít vật dụng cùng trang phục.

Không để Chấn Dương chờ quá lâu hai người liền trở lại.

Ngay lúc này Lý Minh Đế cũng đi ra tiễn hai đứa con của mình.

Đi theo phía sau lão Hoàng đế là Nhị Công chúa mặt mũi hậm hực và Lục Hoàng tử ngơ ngáo.

Mặc kệ hai cái đuôi phía sau, Lý Minh Đế lại dặn dò Thái tử và Tam Công chúa phải chăm chỉ tu luyện, ăn uống đầy đủ các thứ các loại.

Thấy mọi việc ở đây đã xong, Chấn Dương phất tay, một khối lập phương nhỏ xuất hiện trong tay hắn.

Khối lập phương này hơi nhám, mang một màu đen thăm thẳm tựa như mọi màu sắc xung quanh đều sẽ bị nó hút lấy.

Hắn tiện tay vứt nó về phía đất trống.

Vừa rời khỏi tay hắn, trên bề mặt khối lập phương nổi lên từng dòng số không và một đan xen, lập lòe như ánh sao xa xôi.

Những ký tự ấy không ngừng trôi chảy, tựa như một ngôn ngữ cổ xưa.

Chỉ trong một nhịp hô hấp, khối lập phương rung nhẹ.

Các cạnh thẳng tắp bỗng tách rời, hóa thành hàng trăm mảnh cấu trúc hình học lơ lửng giữa không trung.

Chúng xoay tròn theo những quỹ đạo chính xác, vừa tách ra lại vừa tự động ghép nối, như thể đang tuân theo một ý chí vô hình đang sắp xếp từng mảnh ghép nhỏ.

Từng mảnh kim loại đen nhánh dần kéo dài, uốn cong, khóa chặt vào nhau, tạo thành một tổng thể hoàn toàn mới.

Trước mắt hắn, một phi thuyền viễn tưởng chậm rãi thành hình.

Thân thuyền thon dài, mang dáng vẻ của một mũi giáo xuyên không gian, bề mặt phủ kín những đường vân phát sáng màu lam nhạt, giống như mạch máu của một sinh thể sống.

Không hề thấy buồng lái hay cửa ra vào rõ ràng, chỉ có một lõi năng lượng lơ lửng ở trung tâm, tỏa ra ánh sáng ổn định, nhịp nhàng như nhịp tim.

Khi quá trình tái cấu trúc hoàn tất, những con số trên thân thuyền lần lượt ẩn vào lớp vỏ, mọi chuyển động đều dừng lại.

Phi thuyền lặng lẽ trôi giữa không trung.

Nhìn thấy cảnh này, ngoài Chấn Dương cùng An Vân ra, những người khác đều cảm thấy bất ngờ.

Lý Minh Đế là người kinh nghiệm nhiều nhất cũng là kinh động nhất.

Xuyên suốt cuộc đời Hoàng Đế của ông ta, Pháp Khí ông ta cũng đã dùng, Pháp Bảo ông ta cũng đã nhìn qua không ít.

Nhưng ông ta chưa từng thấy thứ gì như trước mắt.

Bất kỳ là Pháp Khí hay Pháp Bảo khi được sử dụng đều sẽ phát tán ra linh lực.

Vậy mà thứ trước mắt ông ta lại không như thế.

Nó không lộ ra bất kỳ khí tức hay linh lực dao động tựa như một tử vật vậy.

Lý Hàn Vũ và Lý Linh thì không giống.

Hai người không có nhiều kinh nghiệm như thế.

Họ chỉ biết trước mắt là một Pháp Khí vừa to lớn lại vững chắc.

Cảm giác nặng nề mà nó mang lại thật sự khiến cho người ta có cảm giác an toàn cùng vững chãi.

Vì thế, hai người ngoài chấn kinh ra phần nhiều là may mắn vì đồng ý bái sư cùng như chờ mong về chặng đường tu luyện trong tương lai.

Trái ngược với họ, Nhị Công chúa kinh ngạc thì kinh ngạc nhưng trong sự kinh ngạc đó là sự ghen ghét chua xót dâng lên trong lòng, khiến cho gương mặt đang hậm hực lại thêm phần vặn vẹo.

Lục Hoàng tử cũng sững sờ tại chỗ.

Bàn tay hắn khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì chấn kinh.

Trước mắt hắn xuất hiện một thứ vô cùng quen thuộc, nhưng lẽ ra tuyệt đối không nên tồn tại ở nơi này.

Chấn Dương mặc kệ đám người này chấn kinh hay không chấn kinh, hắn búng tay một tiếng to rõ.

Phi thuyền không gian tựa như nhận lệnh mà tách ra một vòng tròn rồi dần dần hạ xuống cho tới khi chạm đất.

Vòng tròn đó lúc trên không nhìn thì nhỏ, nhưng khi nó chạm đất thì mới thấy rõ là nó rộng, hẳn là phải chứa được năm sáu người.

“Đi thôi.

Chấn Dương nói xong cũng chẳng buồn ngoái đầu lại, đưa tay đỡ An Vân, cùng nàng bước lên bục tròn.

Thấy vậy, Lý Hàn Vũ và Lý Linh nhìn nhau một cái, rồi cũng lập tức theo sau.

Khi những người còn lại vẫn còn chìm trong chấn kinh chưa kịp hoàn hồn, phi thuyền đã thu hồi bục tròn, thân hạm rung nhẹ một cái, rồi xé gió lao vút đi.

Phi thuyền xé gió lao đi, chỉ trong chớp mắt đã vượt qua mấy dãy núi và sông lớn, rời khỏi phạm vi đô thành phồn hoa của Lạc Thiên Quốc.

Rất nhanh sau đó, cảnh sắc dưới chân bắt đầu đổi khác.

Trước mắt là một vùng núi non trùng điệp, xanh thẳm đến mức khiến người ta có cảm giác như cả thiên địa đều bị nuốt vào một màu lục sẫm.

Núi ở đây cao vút chọc trời, từng dãy nối tiếp nhau, tầng tầng lớp lớp, khe sâu giăng kín, sương mù quanh năm không tan.

Đứng từ trên cao nhìn xuống, toàn bộ khu vực tựa như một con sơn long đang cuộn mình ngủ say, yên tĩnh mà âm u.

Nơi này được gọi là Lạc Sơn.

Tương truyền từ rất lâu trước kia, từng có tu sĩ đại năng lạc đường giữa núi, dù ngự kiếm bay cao vẫn không thể phân biệt phương hướng, cuối cùng linh khí hao hết mà rơi xuống núi sâu, tung tích không rõ.

Lại có người nói, kẻ nào bước vào Lạc Sơn mà tâm niệm không vững, tất sẽ “lạc” — lạc đường, lạc ý, thậm chí lạc cả sinh cơ.

Cây cối trong Lạc Sơn sinh trưởng cực thịnh, cổ mộc che trời, dây leo chằng chịt, yêu thú ẩn hiện giữa rừng sâu.

Ban ngày nhìn vào thì thanh u, tràn đầy sinh cơ;

nhưng khi đêm xuống, sương núi dày đặc, rừng sâu tĩnh lặng đến mức khiến người ta sinh ra cảm giác bị vạn vật dòm ngó.

Dù linh khí không hề cạn kiệt, thậm chí có chỗ còn tương đối nồng đậm, nhưng từ xưa tới nay, chưa từng có thế lực nào dám định cư lâu dài tại Lạc Sơn.

Địa hình hiểm trở chỉ là một phần, quan trọng hơn là nơi đây tựa như có một loại lực lượng vô hình, khiến kẻ ở lâu dần sinh ra cảm giác bất an, tâm thần khó tĩnh, tu luyện dễ sinh tạp niệm.

Bao năm qua, không biết bao nhiêu người từng ôm ý đồ thăm dò bí mật nơi này, cuối cùng lại lặng lẽ biến mất trong rừng sâu mây phủ, không để lại chút dấu vết nào.

Bởi vậy, trong mắt thế nhân, Lạc Sơn là một vùng đất đẹp để nhìn ngắm, nhưng không thích hợp để định cư.

Phi thuyền chậm rãi hạ thấp độ cao, xuyên qua tầng mây dày đặc, bóng núi xanh thẫm dần dần rõ ràng hơn.

Thu hồi phi thuyền, Chấn Dương không để cho Lý Hàn Vũ và Lý Linh kịp ổn định tinh thần.

Hắn phất tay một cái, không gian trước mắt khẽ vặn vẹo, thân ảnh bốn người lập tức biến mất khỏi sườn núi.

Chỉ trong chớp mắt, gió núi đã ập vào mặt.

Lý Hàn Vũ chỉ kịp cảm thấy đầu óc choáng váng, trước mắt tối sầm lại trong nháy mắt, khi định thần thì đã đứng trên đỉnh cao nhất của Lạc Sơn.

Phóng tầm mắt ra xa, núi non chập chùng kéo dài đến tận cuối tầm nhìn, sương mù lững lờ trôi giữa các khe núi, cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa trầm mặc, khiến lòng người không khỏi dâng lên một cảm xúc khó gọi thành lời.

Trái ngược với hai người, Chấn Dương lại chẳng có tâm tư thưởng ngoạn phong cảnh.

Lúc này hắn chỉ muốn hai người này bái An Vân làm sư phụ nhanh nhanh để còn kích hoạt hệ thống.

Hắn vội muốn biết hệ thống của An Vân có thể đạt tới trình độ, quy mô nào.

Ánh mắt hắn lướt qua một vòng, rồi trực tiếp cắt ngang bầu không khí đang dần lắng xuống.

Hắn đánh gãy tâm tình ngắm cảnh của những người khác:

“Được rồi, ngắm cảnh để sau, hai người có thể bái sư rồi.

Nói tới đây, Chấn Dương hơi nghiêng người sang một bên, đưa tay ra hiệu cho hai người nhìn theo.

“Người mà các ngươi cần bái không phải là ta, ” hắn nói tiếp, giọng điệu dứt khoát.

“Mà là An Vân tông chủ.

Theo động tác của hắn, ánh mắt Lý Hàn Vũ và Lý Linh đồng loạt nhìn về phía An Vân.

Nàng đứng đó, dáng người thẳng tắp, y phục lay động nhẹ trong gió núi.

Trên gương mặt là nụ cười nhu hòa, không phô trương khí thế, cũng không có chút áp bức nào, nhưng lại mang theo một loại trầm ổn khó nói thành lời.

Lý Linh nhìn Lý Hàn Vũ một chút, trong ánh mắt mang theo sự nghi ngờ cũng chần chờ.

Nàng vốn nghĩ rằng người mình sẽ bái sư là Chấn Dương, dù khi ở Lạc Thiên Quốc nàng đã nghe Chấn Dương bảo là không phải bái hắn làm sư.

Lúc đó nàng nghĩ rằng hắn nói như vậy là vì nghi ngại Hoàng thất.

Nhưng hiện tại xem ra là không phải thế, hắn thật sự sẽ không thu hai người làm đồ đệ.

Lý Hàn Vũ cũng có chút bất ngờ mà nhìn Lý Linh, cũng thấy được sự ngờ vực của đối phương.

Phải biết từ khi gặp cho tới khi đứng trên đỉnh núi này, tất cả đều là một mình Chấn Dương thể hiện thần thông của bản thân hắn.

Còn về An Vân, cô ấy gần như chẳng làm gì cũng chẳng nói gì cả.

Dù là An Vân chưa thể hiện gì, nhưng Chấn Dương vẫn cho thấy sự tôn trọng, thậm chí hỏi ý và có chút … nhún nhường?

Dù thế nào đi chăng nữa, một người có thể để một Đại Thừa tu tiên giả tôn trọng thì chắn chắn cũng không kém đi đâu được.

Nghĩ nghĩ, Lý Hàn Vũ khẽ gật đầu với Lý Linh:

“Được, tới cũng đã tới rồi, chúng ta bái sư.

Lý Hàn Vũ nói xong liền tiến lên một bước trước, Lý Linh đứng song song bên cạnh.

Hai người chỉnh lại y phục, quay mặt về phía An Vân.

Gió trên đỉnh Lạc Sơn thổi nhẹ, lay động vạt áo, nhưng không hiểu vì sao, vào đúng khoảnh khắc này, âm thanh của núi rừng dường như chậm lại.

Tiếng chim xa dần, sương mù lững lờ trôi, không gian trở nên tĩnh lặng một cách khó nói.

Hai người đồng thời quỳ xuống.

“Đệ tử Lý Hàn Vũ.

“Đệ tử Lý Linh.

Giọng nói vang lên rõ ràng giữa đỉnh núi.

“Hôm nay tại Lạc Sơn, nguyện bái An Vân tiền bối làm sư, từ nay về sau tôn sư trọng đạo, không trái lời dạy, không phản sư môn.

Nếu có một ngày làm điều thất đức, xin chịu thiên địa trừng phạt.

Dứt lời, hai người dập đầu, trán chạm đất.

Một cái, hai cái, rồi ba cái.

An Vân vẫn đứng đó, không vội lên tiếng.

Nàng nhìn hai người đang quỳ trước mặt, ánh mắt bình thản, không dò xét, cũng không mang theo cảm giác cao cao tại thượng.

Một lúc sau, nàng mới khẽ bước lên nửa bước.

“Ta không thu đồ đệ vì danh, ” An Vân nói, giọng không lớn, nhưng lại rõ ràng đến mức không ai có thể bỏ qua.

“Cũng không vì thiên phú, càng không vì xuất thân.

Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lý Hàn Vũ rồi tới Lý Linh.

“Nếu đã nhập môn, thì trong mắt ta, các ngươi chỉ là người của tông môn.

Làm sai, ta sẽ phạt.

Làm đúng, ta sẽ che chở.

Chậm một nhịp, nàng lại nói một cách trịnh trọng lại nhẹ nhàng:

“Ta nhận các ngươi.

Một luồng linh lực nhu hòa tỏa ra, không mạnh, cũng không mang theo áp lực, chỉ như một cơn gió xuân nhẹ nhàng lướt qua.

Lý Hàn Vũ và Lý Linh chỉ cảm thấy trong khoảnh khắc đó, tâm thần bỗng nhiên tĩnh lại, những tạp niệm nảy sinh đã bị ép xuống đáy lòng.

Lời vừa dứt, gió trên đỉnh Lạc Sơn bỗng chậm lại trong một sát na.

Mây mù quanh núi như bị một bàn tay vô hình giữ lại, đứng yên giữa không trung, rồi rất nhanh khôi phục như thường, tựa hồ chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cùng lúc đó, trong thức hải của An Vân, một thanh âm lạnh lẽo mà rõ ràng vang lên.

[Điều kiện đã thỏa mãn]

[Số lượng đệ tử:

2]

[Danh phận sư đồ được xác lập]

[Hệ thống Tiên Môn đã mở khóa]

An Vân khẽ khựng lại trong khoảnh khắc cực ngắn, ánh mắt thoáng dao động, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

Từ đầu tới cuối, nét mặt nàng vẫn nhu hòa như cũ, không để lộ ra nửa phần khác thường.

Chỉ có Chấn Dương đứng bên cạnh là cảm nhận được rõ ràng.

Trong chớp mắt vừa rồi, khí tức quanh An Vân đã khác.

Không phải mạnh hơn, cũng không phải sắc bén hơn, mà là… được xác lập.

Giống như một vị trí vốn mơ hồ trong thiên địa, nay cuối cùng cũng có danh có phận, được ghi nhận một cách chính thức.

Khóe môi Chấn Dương nhếch lên rất nhẹ.

“Được rồi, ” hắn nói, giọng trở lại bình thường, “từ giờ trở đi, các ngươi gọi nàng là sư tôn.

Lý Hàn Vũ và Lý Linh đồng thời ngẩng đầu, cúi lạy thêm một lần nữa.

“Sư tôn.

Hai tiếng vang lên, rõ ràng và trang trọng.

Khoảnh khắc ấy, An Vân cảm nhận rất rõ ràng một thứ gì đó đã khẽ đặt lên vai mình.

Không nặng nề, cũng không áp bức, mà giống như một trách nhiệm vừa được xác lập, lặng lẽ mà kiên định.

Nàng khẽ hít một hơi sâu, tâm thần chậm rãi lắng xuống.

Trong nháy mắt khép mắt lại, toàn bộ thế giới bên ngoài như bị đẩy ra xa.

Trong thức hải, giao diện của Hệ thống Tiên Môn hoàn toàn mở ra trước mắt nàng.

Không phải là những ký hiệu huyền ảo rối rắm, mà là một bố cục quen thuộc đến kỳ lạ, giống hệt một trò chơi xây dựng.

Từng khu vực được phân chia rõ ràng, từng kiến trúc đều hiển thị ở trạng thái chưa triển khai.

Ở rìa ngoài bản đồ, một vị trí được đánh dấu nổi bật.

[Cổng Tiên Môn (chưa dựng)

An Vân mở mắt.

Nàng nâng tay lên, phất nhẹ về phía trước.

Ngay tại lối vào sườn núi, linh khí đột ngột hội tụ.

Mặt đất tách ra, hai trụ đá cao lớn chậm rãi nhô lên, phía trên không chạm mái, chỉ treo một tấm biển đá mộc mạc.

Trên đó, từng nét chữ dần hiện rõ, không hào quang chói mắt, nhưng vững vàng đến lạ.

Nguyệt Ảnh Tông.

Không cần hộ trận rườm rà, cũng không cần uy áp bức người.

Chỉ cần đứng đó, cổng đá đã tự nhiên phân định trong ngoài, như một lời tuyên bố lặng lẽ với thiên địa.

Sau cánh cổng ấy, một tông môn bắt đầu có hình có dạng.

Không có tiếng nổ lớn, cũng không có dị tượng long trời lở đất.

Chỉ thấy trên đỉnh Lạc Sơn, linh khí bỗng nhiên tụ lại, mặt đất rung lên rất nhẹ, như thể đang được một bàn tay vô hình sắp xếp lại.

Giữa trung tâm khu vực, Đại Điện Nguyệt Ảnh Tông chậm rãi hiện hình.

Kiến trúc không quá xa hoa, nhưng bố cục ngay ngắn, khí tức trang nghiêm, tự nhiên trở thành trục trung tâm của toàn bộ tông môn.

Ngay phía sau Đại Điện, Tàng Thư Các dựng lên, hình dáng cổ kính, tầng tầng dân cao ẩn trong sương mù, mang theo cảm giác tích lũy lâu đời.

Bên sườn núi, Ký Túc Xá Đệ Tử xuất hiện thành từng dãy gọn gàng, phân khu rõ ràng.

Không xa đó là Phòng Ăn, linh văn ẩn hiện.

Ở khu vực thấp hơn, Phòng Rèn Luyện và Diễn Võ Trường lần lượt thành hình.

Lạc Sơn vẫn xanh, vẫn hiểm trở như cũ.

Chỉ là từ khoảnh khắc này trở đi, nơi đây không còn là một vùng núi không thích hợp định cư nữa.

Một Tiên Môn đã chính thức đặt nền móng trong hiện thực.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập