Lý Hàn Vũ âm thầm đánh giá hai người trước mắt, hướng về hai người khiêm tốn đặt ra câu hỏi :
“ Ta là Thái tử Lý Hàn Long, chẳng hay hai vị là ?
Ta cũng chưa từng nghe qua Nguyệt Ảnh Tông, cũng chưa từng tiếp xúc, chẳng hay vì sao hai vị lại muốn thu nhận ta cùng Tam muội?
“Ta là Chấn Dương, còn đây là Tông chủ Nguyệt Ảnh Tông Nguyễn An Vân.
Chúng ta đi ngang qua đây, nhận thấy hai ngươi có tư chất tốt lại có duyên với chúng ta, nên mới có ý muốn thu hai ngươi làm đồ đệ.
Ở đây chúng ta không cưỡng cầu, quyền quyết định là ở hai ngươi.
Ngưng một chút hắn lại nói :
“Tuy nhiên ta có thể nói một điều, phải hay không ngươi nữa đêm thường thấy trong người khô nóng khó chịu, dù cho có dùng cách nào cũng không dịu đi thậm chí còn khiến cho tu vi thụt lùi?
Còn tam công chúa đây, có phải khi tới giữa trưa luôn thấy tay chân ngứa rang, mỗi khi tu luyện kinh mạch luôn ẩn ẩn đau đớn, tu vị chậm chạp không tăng lên?
Chấn Dương hướng phía Thái tử cùng Tam công chúa nói ra lý do.
Nữa phần trước chỉ là lý do thoái thác vớ vẫn, dù sao có duyên hay không cũng không ai chứng minh được.
Còn vế sau thì là sự thật, với tu vi Đại Thừa cảnh, hắn thừa sức nhìn ra tình trạng hiện tại của hai người trước mặt.
Nghe được lời nói từ Chấn Dương, Thái tử Lý Hàn Vũ sững sờ.
Thật sự hắn gặp phải tình trạng khô nóng trong người mỗi khi tới nữa đêm, lại vì thế mà tu vi tụt lùi.
Phải biết hắn trời sinh Băng linh căn, là linh căn hiếm thấy trong tu tiên giới.
Hắn tu luyện là Trung cấp công pháp Băng Hàn Thiên Công tiến thêm một bước là Huyền Băng Thiên Đế Công thuộc hàng công pháp Cao cấp của Hoàng tộc Lý gia.
Trước hắn đã có tộc nhân tu luyện qua công pháp này, nhưng chỉ có mỗi hắn là gặp phải tình trạng xấu như thế này.
Hằng đêm khô nóng khó yên, khiến hắn chưa từng có một giấc ngủ ngon.
Ban ngày nổ lực tu luyện, ban đêm tu vi lại dần dần mất đi khiến hắn không thể không nổ lực gấp đôi.
Hắn đã từng thử tu luyện lúc nữa đêm, hắn đã hi vọng việc tu luyện có thể làm dịu đi sự khô nóng đang dày vò trong cơ thể.
Nhưng hắn sai rồi, hắn càng tu luyện, cơ thể càng khô nóng, tu vi mất đi càng nhanh hơn.
Không còn cách nào hắn đành phải bó tay chịu trói mặc kệ tu vi mất đi.
Ban đầu thì không sao, tu vi chỉ mất đi chút ít, nhưng càng về sau tu vi càng mất càng nhiều, như thể nước trong ấm bị đun sôi bay hơi mà không thể ngăn lại.
Vì thế tu vi của hắn ngày một đình trệ, nữa bước khó đi.
Dù hắn đã tìm các trưởng bối, hay Vua cha kết quả đều là công cốc.
Còn đối với Tam công chúa, lời Chấn Dương nói làm nàng ngây ngẩn cả ra.
Bí mật này, nàng chưa từng nói cho ai biết, chỉ giữ kín trong lòng.
Từ khi nàng bắt đầu tu luyện tới nay tu vi một mực tăng tiến cực kỳ chậm chạp, chậm tới mức làm người giận sôi.
Dù cho nàng cắn răng chịu đựng đau đớn của kinh mạch mà liều mạng tu luyện.
Dù bản thân nàng là Song thuộc tính linh căn cũng không thể nào chậm chạp tới thế.
Trong tu tiên giới, linh căn được phân chia thành hai nhóm rõ rệt.
Nhóm thứ nhất là linh căn cơ bản, bao gồm Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ năm thuộc tính phổ biến nhất, chiếm tuyệt đại đa số trong giới tu sĩ.
Những linh căn này có thể xuất hiện dưới dạng đơn linh căn, song linh căn, tam linh căn, tứ linh căn, cho đến ngũ linh căn.
Số thuộc tính càng nhiều, linh khí hấp thu càng tạp, tốc độ tu luyện càng chậm.
Ngược lại, linh căn càng ít thuộc tính, tốc độ tu luyện càng nhanh.
Tuy nhiên có ưu sẽ có khuyết, có khuyết sẽ có ưu, linh căn tạp thì độ linh hoạt trong vận dụng lại càng cao.
Nhóm thứ hai là linh căn hiếm, gồm Băng, Lôi, Phong, Quang, Ám – những đạo khí dị biệt, không thuộc ngũ hành, tồn tại độc lập, thường sinh ra từ biến dị thể chất hoặc đột biến tự nhiên, cực kỳ hiếm gặp.
Đặc biệt là một người chỉ có thể sở hữu duy nhất một linh căn hiếm.
Nếu đã mang linh căn hiếm, tuyệt nhiên không thể đồng thời sở hữu bất kỳ linh căn cơ bản nào, và cũng không thể có thêm linh căn dị hệ khác.
Đương nhiên đi kèm với sự hiếm có của nó, chính là tốc độ tu luyện vượt trội cùng đặt tính nghịch thiên của chúng.
Cũng chính vì biết rõ tốc độ tu luyện của từng loại linh căn, mà Tam công chúa trong mắt những tộc nhân Hoàng tộc khác chính là loại phế vật mà ai cũng muốn tránh xa.
Là người sở hữu Song linh căn, mà tốc độ tu luyện lại chậm hơn cả Ngũ linh căn, đầu nhập bao nhiêu tài nguyên cũng như muối bỏ bể, là công dã tràng.
Cũng bởi vì Tam công chúa tu luyện chậm chạp như thế nên đám thần tử phía dưới rất dị nghị, luôn muốn đẩy nàng hòa thân.
Miệng chúng luôn là Tam công chúa tu luyện không có thiên phú, chi bằng hòa thân đảm bảo an toàn của đất nước.
“ Làm … làm sao ngài biết được, chuyện này … Phụ Hoàng là người nói sao?
” Lý Hàn Vũ mặt đầy bất ngờ, hai mày nhíu lại.
Câu hỏi này cũng là điều mà Lý Linh muốn hỏi.
“ Có mắt là nhìn ra mà?
” Chấn Dương vờ như hàm hồ không biết mà hỏi, sau lại vờ làu bầu trong miệng.
“ Hay là ta đánh giá Hoàng Thất cao quá rồi …”
Dù là câu nói sau, âm thanh có chút nhỏ, nhưng thật sự cũng không nhỏ với người tu tiên, tầm Luyện Khí tầng ba là có thể nghe rõ từng chữ.
Ở nơi này lại không có ai dưới Luyện Khí tầng ba, kém nhất cũng là Tam Công chúa Lý Linh với tu vi Luyện Khí tầng năm.
Ai cũng nghe được lời của hắn nói, ai cũng hiểu điều hắn nói, cũng vì lời hắn nói mà quay cuồng trời đất đảo điên.
Hắn đang nói gì nha?
Hắn bảo có mắt là nhìn ra?
Là hắn đã đánh giá cao Hoàng Thất?
Ông trời của ta ạ, hắn có biết vì hai vẫn đề này mà Lý Minh Đế đã cầu không biết bao nhiêu người, tìm không biết bao nhiêu cách.
Cả Hoàng Thất họ Lý đảo lộn không biết bao nhiêu bận.
Bây giờ trong miệng hắn, liền là vấn đề nhìn cái là ra?
Lý Minh Đế không hề để tâm tới lời Thái tử nói, vội hỏi Chấn Dương:
“ Hai vị nói như thế, là con ta có thể cứu sao?
“Có thể” Chấn Dương hời hợt trả lời.
“Thật sự có thể” Lý Minh Đế gấp rút nói.
Phải biết vì chuyện của Thái tử Lý Hàn Vũ mà ông ta đã trằn trọc rất nhiều, ăn không ngon ngủ không yên.
Lại thêm cái chết của mẹ Lý Hàn Vũ càng khiến Lý Minh Đế để ý tới trưởng tử của mình nhiều hơn.
Dù thể nào cũng là đứa trẻ mà ông thương nhất, ông ta vẫn là muốn dành nhiều thứ tốt hơn cho nó, chỉ có điều ông ta cũng không phải chỉ có một mình Lý Hàn Vũ, ông ta có nhiều con.
Nên dù thế nào, thương nhiều hay ít, ông ta vẫn sẽ đối xử với chúng công bằng.
Cũng vì phải duy trì công bằng, nên Lý Minh Đế rất khó khăn trong việc hỗ trợ Trưởng tử điều trị thân thể.
Nay nghe được, có người có thể trị hết cho con trai mình, Lý Minh Đế trở nên gấp cũng không lạ.
“Vậy … Thái tử, con thấy thế nào?
Lý Minh Đế quay sang hỏi con trai của mình, trong mắt mang theo tia chờ mong.
Ông ta biết Trưởng tử của mình chưa từng muốn ngồi ngôi vị Thái tử này, cũng chưa từng muốn tranh đoạt với ai.
Dù rằng Lý Minh Đế có thể để Lý Hàn Vũ sống như một hoàng tử bình thường nhưng là không thể.
Là con của vua dù nó không muốn tranh đoạt đi chăng nữa thì thân phận Trưởng tử đã định sẵn nó sẽ nằm trong cuộc tranh đoạt ngôi vua này.
Dù Lý Minh Đế muốn bảo vệ cũng không thể nào bảo vệ mãi được.
Thế nên Lý Minh Đế hy vọng đứa con trai này mau chóng rời khỏi Hoàng Cung, có một sư phụ mạnh mẽ như người trước mắt chính là chỗ dựa an toàn nhất.
Còn về Tam Công chúa, đối với Lý Minh Đế mà nói đây là một cô con gái mặc dù không có thiên phú tu luyện nhưng ngoan hiền, hiểu chuyện.
Dù không nổi trội nhưng mọi nỗ lực và cố gắng của nàng, Lý Minh Đế đều nhìn thấy hết.
Nhưng mà cũng thật tiếc cho nàng.
Mệnh của nàng lại sinh ra trong gia tộc đế vương, nơi mà nỗ lực hay cố gắng không phải là tất cả, thứ quan trọng nhất là lợi ích, lợi ích và lợi ích.
Với một công chúa không có thiên phú tu luyện thì chú định vận mệnh của nàng là hòa thân, là quân cờ để củng cố nền móng Hoàng Thất, là bước đệm tạm hòa cho nước nhà.
Lý Minh Đế chưa từng muốn như thế.
Công chúa thì sao?
Không phải cũng chỉ là nhi nữ nhỏ bé của trẫm?
Tại sao hòa bình của một quốc gia lại đặt hết lên người một cô gái nhỏ bé?
Từ khi còn là một Hoàng tử, Lý Minh Đế đã ghét cay ghét đắng việc đàn áp nữ giới cũng như những tư tưởng tệ hại ấy.
Ông ta muốn thay đổi chúng nên ông ta đã tranh đấu để ngồi lên ngai vàng.
Và rồi ông cũng chẳng biết phải làm thế nào …
Không hòa thân thì chiến tranh nổ ra, vậy ai là người gánh chịu?
Dân chúng chịu khổ.
Không cũng cố quyền lực ai sẽ nghe ông nói?
Khi đấy ai sẽ còn khổ hơn nữa?
Chẳng phải cũng là dân chúng sao?
Hoàng Cung trở nên thối nát ông biết.
Hoàng thất ai tốt ai xấu ông rõ.
Bởi vì thế ông ta cũng chỉ muốn hai đứa con này của mình không bị kéo xuống hố sâu tội lỗi, không muốn chúng phải vì tranh giành quyền lực mà phải chết.
Còn những kẻ còn lại, ông ta mong chúng chết sớm còn không kịp.
Lý Hàn Vũ nhìn cha mình, lại nhìn về phía hai người trước mắt, trong lòng có chút đắng đo.
Dựa vào thân phận và tư chất của bản thân hắn ta hoàn toàn có thể gia nhập vào hầu hết các tông môn trong phạm vi lãnh thổ, nhưng hắn không tham gia chính vì thái độ cao cao tại thượng của đám tu tiên giả trong các tông môn.
Chúng tự cho mình là đúng tự xem mình là bề trên của người khác.
Trong mắt chúng những người khác chỉ là sâu kiến.
Thà rằng bản lãnh của chúng cũng cao như cái thái độ của chúng thì Lý Hàn Vũ cũng không phản cảm tới thế.
Đám tu tiên giả trong các tông môn, ngoài việc cậy mạnh lấn yếu ra thì chẳng làm nên trò gì cả.
Yêu thú kéo đàn tấn công thành trì, quốc gia an nguy dân chúng sống chết, đám tu tiên giả đó ngoài làm vẻ đạo mạo, vờ vịt giúp bên này một chút bên kia một chút, trông như bận lắm, nhưng thực chất lại chẳng giúp gì.
Thế mà khi nguy hiểm giải trừ chúng liền nhảy ra nhận công về mình.
Nghĩ nghĩ một lúc, Lý Hàn Vũ quay sang Lý Linh hỏi:
“Tam muội, muội có ý kiến gì không?
Lý Linh nghe nói tới mình, khẽ ngẩng đầu, ánh mắt trầm buồn có nét suy tư nhưng rồi cũng chỉ biết nói ra một câu nhỏ bé:
“Muội không biết nữa …”
Lý Hàn Vũ thấy thế cũng không hỏi gì thêm nữa.
Hắn biết Tam muội hiện tại gần như đã buông xuôi mọi thứ rồi.
“Vậy …” Lý Hàn Vũ hơi do dự, lại nhìn Lý Linh một chút rồi nói với hai người Chấn Dương.
“Có thể … trả lời ta một câu hỏi được chứ?
“Được, Thái tử cứ việc hỏi.
” Chấn Dương có chút giật mình.
Cái này hình như không có trong kịch bản ban đầu nha.
Cơ mà lỡ rồi, đâm lao phải theo lao thôi.
“Trong mắt các vị phàm nhân là gì, người tu tiên là gì?
Lý Hàn Vũ nhìn về phía Chấn Dương đưa ra câu hỏi.
Chấn Dương trầm mặc một lát, ánh mắt nhìn xa, tựa như đang nhìn không phải Lý Hàn Vũ, mà là vô số sinh linh phía sau hắn.
“Trong mắt ta, dân thường là những sinh mạng yếu đuối.
Họ không có thực lực để có nhiều lựa chọn, nhưng vẫn gắng gượng giữ lấy một đời người cho trọn.
“Còn người tu hành… cũng giống phàm nhân cũng chỉ là sinh mạng, chẳng qua có thêm chút sức mạnh, thêm vài con đường để chọn.
“Nhưng có được lực lượng để lựa chọn mà quên mất mình cũng từng yếu đuối, từng sợ hãi, từng phải cúi đầu trước sinh tử thì tu hành không phải để cầu đạo, mà là để học cách chà đạp người khác cho dễ hơn.
“Có tài mà không có đức là người vô dụng, có đức mà không có tài thì việc gì cũng khó thành.
Tu hành mà không giữ đạo làm người, vậy dù đứng cao đến đâu, cũng chỉ là phàm phu đội lốt tiên nhân.
“Một người tu tiên còn nhớ đến sự yếu đuối của phàm nhân, người đó… mới thật sự đáng được gọi là người tu tiên.
Lý Hàn Vũ nghe câu trả lời của Chấn Dương thì trong lòng chấn động.
Hắn thật sự không ngờ… lại có người tu tiên nói ra những lời như vậy.
Từ trước đến nay, hắn đã từng gặp không ít tu sĩ.
Hắn cũng từng mang theo nghi hoặc trong lòng mà hỏi họ cùng một câu “Trong mắt các vị phàm nhân là gì, người tu tiên là gì?
Đối với câu hỏi đó kẻ thì cười nhạt xem dân thường như cỏ rác, kẻ thì ngẩng đầu tự xưng cao quý hơn hết thảy, cứ như được một chút linh lực là lập tức tách mình khỏi thế gian hồng trần.
Những lời ấy nhiều đến mức Lý Hàn Vũ đã quen, quen tới mức chính hắn cũng cho rằng như thế mới là đúng.
Thế nhưng hôm nay… Chấn Dương lại cho hắn một câu trả lời khác hẳn.
Một góc nhìn mà hắn chưa từng nghe, chưa từng nghĩ tới.
Không phải kiêu ngạo.
Không phải coi thường.
Không phải đứng trên cao nhìn xuống.
Mà là một tu sĩ… nhìn phàm nhân như nhìn chính mình thuở ban đầu.
Trong khoảnh khắc ấy, Lý Hàn Vũ lại có cảm giác như gió núi thoảng qua, cuốn đi lớp bụi bặm trong tâm.
Giữa trời đất bao la, người tu tiên mạnh mẽ đến đâu… rốt cuộc cũng chỉ là sinh linh đang đi trên con đường của chính mình.
Chênh lệch chẳng nằm ở tu vi, mà nằm ở tấm lòng.
Suy nghĩ một lúc, Lý Hàn Vũ đưa ra quyết định của bản thân.
“Ta đã hiểu, đa ta ngài đã cho ta câu trả lời.
Ta bằng lòng bái sư học đạo.
Còn xin Sư Tôn dạy dỗ.
Lý Hàn Vũ cẩn thận hướng về Chấn Dương mà nói.
Lại cung kính chuẩn bị bái sư thì bị Chấn Dương ngăn lại.
“Nơi này không thích hợp bái sư, với lại người ngươi cần bái sư không phải là ta.
Tóm lại là bái sư tạm đợi một đoạn thời gian.
Về tới nơi đó rồi bái sư cũng không muộn”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập