Ban đầu Tạ Diễn Chiêu vốn định dùng cách đơn giản nhất để giải quyết.
Với thủ đoạn của hắn, việc khiến nàng ta bị
"bạo bệnh"
mà qua đời chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, lại có thể làm một cách sạch sẽ, không để lại dấu vết.
Nhưng Thẩm phu nhân đã sai người truyền lời đến Đông cung, nói rằng bà có cách tốt hơn.
Thẩm phu nhân làm sao có thể để kẻ làm tổn thương con gái thân yêu của mình chết dễ dàng như vậy?
Đôi khi chết là một cách giải thoát.
Điều bà muốn, là khiến Kỷ Vân Chiên sống không bằng chết, là hủy hoại cả đời nàng ta.
Mấy ngày nay, trong kinh thành, những lời đồn đại về Kỷ Vân Chiên và Lý Khắc đã lan truyền khắp nơi.
Lý Khắc tuy quan chức thấp kém, nhưng cũng coi như là người chính trực.
Ngoài việc coi rượu như mạng sống ra, thì cũng không có khuyết điểm gì lớn.
Kể từ khi chuyện đó xảy ra, hắn đã đích thân đến Kỷ gia cầu hôn, thề thốt rằng sẽ chịu trách nhiệm với Kỷ Vân Chiên đến cùng.
Thẩm phu nhân đương nhiên sẽ không để Kỷ Vân Chiên gả cho Lý Khắc.
Bởi vì bà đã chuẩn bị cho nàng ta một người tốt hơn.
Tại phủ Thẩm gia,
Thẩm Đinh Hòa đang rúc vào lòng mẫu thân, nhìn đống họa đồ trải trên bàn mà không khỏi tặc lưỡi:
“A nương, người tìm đâu ra những người này thế ạ?
Những nam nhân trong tranh, kẻ nào kẻ nấy đều xấu xí thô kệch, người sau xấu hơn người trước.
Có kẻ tuổi còn trẻ đã thê thiếp đầy nhà, tiếng xấu đồn xa, là loại công tử ăn chơi phóng đãng nổi tiếng một vùng.
Kẻ thì con cái đã lớn tướng rồi còn muốn cưới một phòng kế thê trẻ đẹp.
Thậm chí có kẻ diện mạo.
thực sự là thô bỉ không chịu nổi.
Thẩm phu nhân nâng chén trà trên bàn, khẽ nhấp một ngụm, giọng bình thản như đang nói chuyện thời tiết:
“Ở kinh thành này muốn tìm vài kẻ bại hoại, chẳng phải chuyện quá dễ sao?
“Nhưng mà A nương, ” Thẩm Đinh Hòa nghi hoặc nói.
“Kỷ gia cũng là một gia tộc danh giá, Kỷ phu nhân chắc chắn sẽ điều tra rõ lai lịch những người này, Kỷ Vân Chiên sao có thể đồng ý gả?
Nghe vậy, khóe môi Thẩm phu nhân cong lên một nụ cười lạnh lẽo, trong mắt là sự châm biếm không hề che giấu.
“Nàng ta sẽ đồng ý.
“Đến lúc đó, chính Kỷ gia sẽ tự tay đưa nàng ta lên kiệu hoa.
Thẩm phu nhân đưa tay về phía con gái, giọng nói dịu lại vài phần:
“Nguyên nhi, lại đây.
Thẩm Đinh Hòa ngoan ngoãn đặt tay mình vào lòng bàn tay ấm áp của mẫu thân.
“Nguyên nhi, ” Thẩm phu nhân vuốt ve mu bàn tay mịn màng của con gái, khẽ hỏi,
“Con có thấy A nương quá độc ác không?
Gả cho bất kỳ người nào trong số những nam nhân kia, cũng chẳng khác nào đẩy Kỷ Vân Chiên xuống hố lửa vạn kiếp không thể quay đầu.
Thẩm Đinh Hòa lập tức lắc đầu:
“Đương nhiên là không.
Nàng ta còn muốn giết con, con còn mềm lòng với nàng ta làm gì?
Con chỉ mong nàng ta sống thảm hơn một chút.
Nàng thuận thế tựa đầu lên vai Thẩm phu nhân, giọng nói mềm mại làm nũng:
“Có A nương ở đây… thật tốt.
Bất kể nàng gặp phải chuyện gì, A nương luôn có thể âm thầm giúp nàng giải quyết mọi thứ, chắn hết mọi tổn thương phía sau lưng nàng.
Thẩm phu nhân ôm lấy con gái, ánh mắt đầy nuông chiều nhưng cũng vô cùng kiên định:
“Con gái của ta đương nhiên phải sống một đời thuận lợi, không lo không nghĩ.
Nguyên nhi là bảo bối trong tim bà.
Ai dám động đến nàng dù chỉ một ngón tay, người đó nhất định phải trả giá đắt nhất.
Thẩm phu nhân nắm tay con gái, giọng nói trở nên nghiêm nghị mà chân thành:
“Nguyên nhi, hôn kỳ sắp đến rồi.
Sau khi con vào cung cũng không cần phải sợ.
Hãy nhớ, A nương và phụ thân con, luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của con.
Thẩm Đinh Hòa gật đầu, hốc mắt hơi nóng lên:
“Nhi nữ biết rồi.
Con chỉ mong có thể ở bên A nương cả đời, mãi mãi không rời xa.
Gia đình chính là chỗ dựa lớn nhất của nàng.
Nàng luôn cảm thấy, có lẽ kiếp trước mình đã chịu quá nhiều khổ cực, nên ông trời mới bù đắp gấp bội ở kiếp này.
Để nàng đầu thai vào một gia đình phú quý song toàn như vậy, có những người thân yêu thương và ủng hộ nàng vô điều kiện, còn có một vị hôn phu yêu nàng đến tận xương tủy.
Ngay từ khi sinh ra, nàng gần như đã đứng ở đỉnh cao của vương triều này – là đệ nhất quý nữ kinh thành, không ai sánh bằng.
Tại Kỷ gia.
Kỷ Vân Chiên hất tay lên, cùng với một tràng tiếng vỡ loảng xoảng, tất cả đồ đạc trên bàn đều bị nàng ta quét mạnh xuống đất.
Nàng ta gào lên:
“Ta không gả!
Ta có chết cũng không gả!
“A nương, người rõ ràng biết hắn là loại người gì, vậy mà còn muốn đẩy con xuống hố lửa!
Thà rằng bây giờ giết con cho xong, còn hơn bắt con gả cho loại người đó!
Kỷ phu nhân bịt miệng, nước mắt đã chảy thành dòng.
Bà bước tới muốn kéo con gái lại, nhưng bị Kỷ Vân Chiên mạnh tay hất ra.
“Kỷ nhi, con nghe lời đi, đây… cũng là chuyện không còn cách nào khác.
Giọng bà nghẹn ngào, mang theo sự cầu xin tuyệt vọng:
“Nếu con không gả, phụ thân con sẽ bị cách chức!
Con cũng biết tình cảnh nhà ta bây giờ ra sao.
Mấy năm nay con cháu trong nhà không ai nên thân, tất cả đều nhờ tổ phụ con chống đỡ thể diện.
“Cha con làm quan tứ phẩm này đã là hy vọng lớn nhất của cả nhà rồi!
Nếu ông ấy ngã xuống, Kỷ gia chúng ta.
Kỷ gia chúng ta thực sự sụp đổ mất!
Kỷ Vân Chiên cười thảm một tiếng, nước mắt cũng theo đó rơi xuống:
“Sụp đổ sao?
“Chỉ vì cái mũ quan của ông ta, mà phải hy sinh cả đời của con sao?
“Tất cả đều là do Thẩm gia ép!
Tất cả là tại con tiện nhân Thẩm Đinh Hòa kia!
Nàng đột ngột cao giọng, trong mắt cháy lên ngọn lửa oán độc.
“A nương!
Người nhìn Thẩm gia mà xem!
Mẫu thân của Thẩm Đinh Hòa vì nàng ta có thể bất chấp tất cả, còn người thì sao?
Người chỉ biết ép con!
Ép con phải gả đi!
“Chát!
Một tiếng tát giòn vang lên trong phòng.
Kỷ phu nhân tức đến run cả người, chỉ vào Kỷ Vân Chiên, lồng ngực phập phồng dữ dội:
“Con còn có mặt mũi mà nói!
Nếu không phải do con làm ra chuyện độc ác với Thẩm Đinh Hòa, thì sao Thẩm gia lại dùng chuyện này để uy hiếp chúng ta?
“Đại họa tày trời do chính con gây ra, chẳng lẽ còn muốn cả nhà phải cùng con gánh chịu sao?
Kỷ Vân Chiên vừa khóc vừa hét:
“Thái tử!
Con phải đi tìm Thái tử!
Con sẽ nói cho ngài biết Thẩm Đinh Hòa độc ác thế nào.
Tổ phụ từng dạy dỗ điện hạ, ngài ấy sẽ không bỏ mặc con…”
Kỷ phu nhân cười lạnh một tiếng:
“Thái tử ư?
“Sai lầm năm đó của phụ thân con chỉ có tâm phúc của Thái tử là Thành Duật biết.
Con thử dùng đầu óc mà nghĩ xem, là ai đã đem chuyện đó nói cho Thẩm gia.
Bà hít sâu một hơi, để lại cho con gái một câu cuối cùng:
“Con chọc ai không chọc, lại chọc đúng Thẩm Đinh Hòa.
“Kỷ nhi, đi đến bước này đều là con tự làm tự chịu.
“Thu dọn đi.
Ba ngày sau xuất giá.
Nói xong, bà ta quay người rời đi, không hề ngoái đầu lại, bỏ lại Kỷ Vân Chiên một mình trong căn phòng bừa bộn.
Kỷ Vân Chiên bị cái tát ấy đánh lệch đầu sang một bên, gò má nóng rát đau nhói.
Nàng ta loạng choạng lùi lại vài bước, rồi vô lực ngồi sụp xuống nền đất lạnh lẽo.
Nước mắt hòa cùng tủi nhục và phẫn nộ cuồn cuộn lăn xuống gò má.
Tại sao?
Tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này?
Nàng ta siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến đau nhói nhưng vẫn không thể xoa dịu hận ý cuồn cuộn trong lòng.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi… chỉ thiếu đúng một chút nữa thôi.
Chỉ cần… chỉ cần lúc đó tay nàng nâng cao hơn một chút, dùng sức đập mạnh xuống, Thẩm Đinh Hòa nhất định đã chết rồi.
Vô số sự hối hận và oán độc đan xen vào nhau, gần như muốn nuốt chửng nàng ta.
Thấm thoát đã hai tháng trôi qua.
Ngày đại hôn, cả kinh thành rực rỡ trong không khí vui mừng.
Trời còn chưa sáng, đại lộ Chu Tước trước Tử Thần cung đã được trang hoàng như chốn tiên cảnh.
Các cung nhân thức trắng đêm trải thảm đỏ, từ cổng cung kéo dài suốt mười dặm, thẳng đến Định Sơn vương phủ.
Trên các lầu gác dọc hai bên đường treo đầy lụa nhiều màu sắc thêu chữ “Hỷ”, cùng những chiếc đèn lồng cung đình rực rỡ.
Gió khẽ thổi qua, ngọc bội khẽ leng keng, tựa như đang ngân lên một khúc ca thịnh thế.
Giờ lành đã đến, chín tiếng lễ pháo vang dội tận mây xanh.
Thái tử Tạ Diễn Chiêu mặc long bào nghi lễ thêu mười hai chương văn, thắt đai ngọc bên hông, đầu đội dực thiện quan* nạm đầy Đông châu.
Dung mạo như ngọc, đôi mắt sáng tựa sao trời.
*Dực thiện quan:
là loại mũ thường phục (xung thiên quan)
quan trọng, phổ biến thời Minh (Trung Quốc)
, Hậu Lê, Nguyễn (Việt Nam)
và các nước đồng văn như Triều Tiên, Lưu Cầu.
Mũ có thân tròn, đặc trưng với hai cánh phía sau (giống tai thỏ)
, tượng trưng cho sự hiền lương, giỏi giang.
Bản dịch được thực hiện bởi team Bạch Dương:
https:
//www.
facebook.
com/share/g/1HVDT3aj Ka/?
mibextid=ww XIfr
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập