Chương 115: Du thuyền - Mặt trời lặn

[Đừng sợ, con của ta.

Lamia khẽ ôm Avery một cái, chiếc đuôi rắn dài ngoằng vỗ về vuốt ve mu bàn tay cô.

Đó là một cái ôm mang đậm mùi tanh của biển, một cái ôm khiến người ta vô cùng nhung nhớ.

Mũi Avery cay xè, nước mắt lại một lần nữa không kìm được mà trào ra.

Nhưng bây giờ không có thời gi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập