Buổi sáng ở Học viện Ninja ồn ào như mọi ngày.
Tiếng trẻ con nói chuyện, tiếng ghế kéo trên sàn gỗ, tiếng bút gõ lách cách trên bàn.
Lớp học gần như đầy đủ, chỉ còn vài chỗ trống khi giáo viên vẫn chưa bước vào.
Naruto đẩy cửa bước vào lớp, và như mọi lần thì không ai chú ý.
Thật ra, nếu nhìn lướt qua, cậu vẫn giống hệt như trước:
mái tóc vàng rối bù, áo khoác dài màu cam quen thuộc, dáng vẻ hơi bừa bộn.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn một chút—
Có thứ gì đó đã thay đổi.
Bước chân của Naruto giờ vững hơn.
Không còn kiểu chạy loạng choạng, hấp tấp như trước.
Mỗi bước đặt xuống sàn gỗ đều chắc chắn, nhịp thở ổn định, lưng thẳng hơn một chút.
Một thay đổi rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như không ai nhận ra.
Naruto đi tới bàn của mình, đặt cặp xuống ghế.
Shikamaru ngồi ở bàn phía sau liếc qua, chợt nheo mắt.
“…kỳ lạ.
Naruto quay lại.
“Hả?
Shikamaru chống cằm.
“Không có gì.
“Chắc mình tưởng tượng.
” Shikamaru lẩm bẩm.
Naruto gãi đầu.
“Cậu lúc nào cũng nói mấy chuyện khó hiểu.
Shikamaru không trả lời, nhưng ánh mắt vẫn lướt qua Naruto thêm một lần nữa.
Có gì đó… nặng nề.
Không phải cảm giác đáng sợ.
Mà giống như—Naruto đang mang theo thứ gì đó trên người.
Nhưng nhìn kỹ lại, Shikamaru chẳng thấy gì cả.
Chuông lớp vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Shikamaru.
Iruka bước vào.
“Được rồi, trật tự!
Cả lớp lập tức im lặng.
Iruka đặt cuốn sổ xuống bàn, nhìn xung quanh một lượt rồi cười nói:
“Hôm nay chúng ta sẽ có bài kiểm tra thể lực định kỳ.
Cả lớp lập tức xôn xao.
“Kéo xà!
“Chạy bền!
“Nhảy xa!
Tiếng bàn tán nổi lên khắp nơi.
Kiba cười lớn.
“Ha!
Cuối cùng cũng có thứ thú vị!
Choji thì thở dài.
“Inoichi-sama nói hôm qua ăn quá nhiều sẽ chạy không nổi…”
Iruka giơ tay.
“Im lặng.
Sau đó anh mở sổ.
“Các em sẽ thi theo từng nội dung:
chạy bền, chống đẩy, kéo xà và đối luyện cơ bản.
Iruka ngẩng đầu nhìn cả lớp một chút.
“Chuẩn bị ra sân.
Sân tập của học viện nhanh chóng đầy học sinh.
Nắng buổi sáng chiếu xuống bãi cát rộng.
Iruka đứng ở giữa, trên tay cầm đồng hồ bấm giờ.
“Đầu tiên:
chạy bền.
Học sinh xếp hàng.
Naruto đứng gần cuối.
Bên cạnh cậu, Kiba khởi động cổ tay.
“Đừng tụt lại phía sau đấy, Naruto.
Naruto nhăn mặt.
“Cậu lo cho bản thân đi.
Kiba cười khẩy.
Tiếng còi vang lên.
“BẮT ĐẦU!
Cả nhóm lao đi.
Bụi cát bay lên mù mịt.
Những học sinh chạy đầu nhanh chóng tách ra.
Kiba, Sasuke, vài người khác dẫn đầu.
Naruto chạy ở giữa nhóm, không quá nhanh nhưng cũng không quá chậm.
Bước chân rất đều, ổn định và nhịp nhàng.
Iruka đứng bên cạnh sân cố gắng quan sát kỹ màn thể hiện của các học sinh rồi lại cắm cúi ghi chép.
Một lúc sau, Iruka nhíu mày.
“…Naruto?
Cậu bé tóc vàng vẫn chạy.
Nhịp thở vẫn đều, không có dấu hiệu mệt mỏi quá mức.
Iruka lật sổ.
"Trước đây… thằng bé thường tụt xuống cuối nhóm.
.."
Iruka đăm chiêu suy nghĩ.
Shikamaru chạy phía sau Naruto, mắt nheo lại.
“…lạ thật.
Naruto quay đầu.
“Cậu lại nói gì đấy?
Shikamaru lắc đầu thở dài.
“…phiền phức.
Phần kiểm tra tiếp theo:
chống đẩy.
Học sinh xếp thành hàng.
Iruka hô.
“Bắt đầu!
Bộp.
Cả nhóm chống tay xuống nền cát.
Sau vài chục cái, vài người bắt đầu thở dốc.
Chỉ có Naruto vẫn làm.
"Một!"
"Hai!"
"Ba!
"Iruka nhìn sổ, rồi lại nhìn Naruto, rồi lại nhìn sổ.
“…?
Kiba bên cạnh bắt đầu tay chân run lẩy bẩy.
“Khốn kiếp… sao hôm nay người mình nặng thế…”
Naruto liếc sang.
“…cậu thấy nặng à?
Kiba nghiến răng.
“Cậu không thấy à?
Naruto chớp mắt.
“…không hẳn.
Shikamaru ở phía sau dừng lại, nhíu mày nhìn Naruto.
Lần này ánh mắt rõ ràng hơn.
"Người cậu ta lún xuống.
Không phải tưởng tượng.
Mỗi lần Naruto-kun chống tay xuống, cát dưới lòng bàn tay lún sâu hơn bình thường.
"Shikamaru thì thào.
"Trọng lượng…chẳng lẽ.
Bài kiểm tra cuối cùng:
kéo xà.
Naruto nhảy lên thanh xà.
Một.
Hai.
Ba.
Mười.
Hai mươi.
Iruka dừng bút.
“…Naruto.
Cậu bé vẫn tiếp tục.
Ba mươi.
Ba mươi mốt.
Ba mươi hai.
Iruka khẽ ho một tiếng.
“Được rồi, em xuống đi.
Naruto buông tay, đáp xuống đất.
Bịch!
Một tiếng trầm rất nhỏ vang lên khi chân chạm đất.
Không ai chú ý.
Ngoại trừ Shikamaru.
Cậu nhìn xuống cổ tay Naruto.
Ống tay áo dài của Naruto hơi phồng lên, và khi Naruto cử động, có thứ gì đó chuyển động bên trong.
Shikamaru nheo mắt.
“Hử?
Shikamaru chỉ vào tay cậu.
“Cậu đang đeo gì vậy?
Naruto giật mình.
“Cái gì cơ?
Cậu vội kéo tay áo xuống.
“Không có gì!
Shikamaru nhìn cậu vài giây, rồi nhún vai.
“…không có gì.
Không ai trong lớp biết, không ai nhận ra, dưới lớp áo khoác dài của Naruto—
Ở cổ tay.
Ở bắp tay.
Ở bắp chân.
Ở đùi.
Là những bọc tạ nặng khủng khiếp.
Mỗi chiếc được buộc bằng dây vải đặc biệt.
Tổng trọng lượng—Gần một trăm cân.
Đây là một yêu cầu duy nhất của Maito Gai.
“Em phải đeo chúng mọi lúc!
Nếu tháo ra trước khi cơ thể quen được—”
Gai đã cười rực rỡ.
“THANH XUÂN CỦA EM SẼ KHÔNG BAO GIỜ NỞ RỘ!
Buổi kiểm tra vẫn tiếp tục.
Sau phần thể lực, Iruka cho cả lớp nghỉ một lát rồi dẫn mọi người sang bãi đất phía bên kia sân tập.
Ở đó, một hàng hình nhân gỗ được dựng thẳng tắp, mỗi hình nhân cách chỗ học sinh đứng khoảng năm mươi mét.
Gió nhẹ thổi qua cánh rừng phía sau những mục tiêu gỗ, mang theo mùi đất ẩm và lá cây.
Iruka khoanh tay nói rõ ràng:
“Phần tiếp theo là ném shuriken và kunai.
Anh giơ một chiếc shuriken lên.
“Nhiệm vụ rất đơn giản.
Các em ném nhẫn cụ trúng hình nhân phía trước.
Iruka chỉ vào khoảng cách xa xa.
“Năm mươi mét.
“Xa vậy à?
“Không dễ đâu.
“Chuyện nhỏ!
“Từng người lên theo thứ tự.
Người đầu tiên lên là một học sinh bình thường trong lớp.
Cậu ta hít sâu, ném shuriken.
Vút!
Shuriken bay đi, cắm vào vai hình nhân gỗ.
Iruka gật đầu.
“Được.
Tiếng vỗ tay lác đác vang lên.
Một vài học sinh khác lần lượt thực hiện.
Có người ném trúng, có người lệch một chút.
Không quá xuất sắc, nhưng ít nhất đều chạm được mục tiêu.
Iruka nhìn danh sách.
“Tiếp theo, Akimichi Choji.
Choji đang đứng phía sau… và vẫn đang nhai snack.
Cậu ta giật mình.
Đến em rồi sao?
Choji chậm rãi bước lên, cả lớp nhìn theo.
Choji cầm kunai, nhìn mục tiêu.
Rồi ném.
Kunai bay ra.
được khoảng… mười mét.
rồi rơi xuống đất.
Cạch.
Không khí im lặng một giây.
Rồi—
Cả lớp bật cười.
“Ha ha ha!
“Choji ơi!
“Cậu ném hay thả vậy?
Choji gãi đầu, hơi đỏ mặt.
“…ừm… tay mình đang dính dầu khoai chiên.
Iruka thở dài.
“…thôi em xuống đi.
Tiếp theo, Inuzuka Kiba.
Kiba bước lên với nụ cười tự tin.
Cậu quay sang cả lớp.
“Chuẩn bị ngạc nhiên đi!
Naruto khoanh tay.
“Cậu nói câu đó đáng sợ lắm.
Kiba cầm shuriken, xoay xoay nó trên ngón tay.
“Đây là kỹ thuật đặc biệt của tớ!
Cả lớp nhìn chăm chú.
Kiba hét lớn:
“XEM ĐÂY!
Cậu vung tay—Shuriken bay ra.
Bay được…hai mét.
Rồi rơi xuống đất.
Ngay trước mặt Kiba.
Cả lớp đứng chết lặng.
Một giây.
Hai giây.
“HAHAHAHA!
Tiếng cười nổ tung khắp sân.
Naruto ôm bụng cười sặc sụa.
“Cậu… cậu còn không ném xa bằng Choji!
Kiba đỏ bừng mặt.
“Im đi!
Cậu chỉ xuống đất.
“Shuriken này bị lỗi!
Iruka xoa trán.
“…xuống đi.
Iruka hắng giọng vài lần mới khiến cả lớp yên lặng trở lại rồi nhìn xuống danh sách.
“Tiếp theo!
Uchiha Sasuke.
Chỉ một cái tên thôi cũng đủ khiến cả lớp lập tức chú ý.
Sasuke bước ra khỏi hàng.
Cậu không nói gì, cũng không nhìn ai.
Áo đồng phục học viện lay nhẹ theo từng bước chân, gương mặt bình thản đến mức gần như lạnh lùng.
Nhưng phía sau—Một loạt tiếng hò reo lập tức vang lên.
“Ino:
“Sasuke-kun cố lên!
“Sakura:
“Sasuke-kun giỏi nhất!
“Mau cho bọn mình xem đi!
Các nữ sinh trong lớp gần như tụ lại phía trước, ánh mắt sáng rực.
Kiba đứng trong hàng nhìn cảnh đó, mặt méo xệch.
“…lại nữa rồi.
Naruto khoanh tay, khó chịu ra mặt.
“Chỉ là ném shuriken thôi mà.
Kiba hừ mũi.
“Nhưng mà cậu ta là Uchiha.
“…thì sao chứ.
Ở giữa sân.
Sasuke đứng trước vạch ném, khuôn mặt không có chút gì căng thẳng.
Không có một chút do dự, chỉ đơn giản rút ba chiếc shuriken từ túi nhẫn cụ.
Cậu cân chúng trong tay một chút.
Iruka nhìn Sasuke.
“Chuẩn bị.
Sasuke không trả lời, chỉ nhìn mục tiêu.
Năm mươi mét.
Ba hình nhân gỗ.
Một cơn gió nhẹ thổi qua sân.
Sasuke nhắm mắt một thoáng.
Chiếc shuriken đầu tiên rời tay.
Nó bay thẳng, nhanh, và ổn định.
Phập!
Cắm ngay trung tâm hình nhân.
Một tiếng xì xào vang lên, nhưng Sasuke đã ném chiếc thứ hai.
Lần này cắm vào đầu hình nhân.
Chiếc thứ ba rời tay gần như ngay lập tức.
Ba chiếc shuriken, trúng ba mục tiêu.
Tất cả đều trúng.
Cả sân tập im lặng trong một giây.
“OAAAAA!
Tiếng reo của các nữ sinh vang lên như vỡ sân.
“Sasuke-kun tuyệt quá!
“Đúng là Uchiha!
“Tớ biết ngay mà!
Sakura gần như đỏ mặt:
“Sasuke-kun thật giỏi…”
Sasuke không nói gì.
Cậu chỉ bước tới nhặt lại shuriken, rồi quay người đút chúng vào túi nhẫn cụ.
Mọi động tác đều bình thản, không hề tỏ ra tự mãn, cũng không quan tâm đến tiếng hò hét phía sau.
Cậu đi thẳng về vị trí của mình, như thể chuyện vừa rồi… chỉ là điều hiển nhiên.
Naruto đứng nhìn, miệng cậu hơi há ra.
“…xì.
Cậu quay sang Kiba.
“Có gì ghê gớm đâu.
Kiba gật đầu rất mạnh.
“Đúng vậy!
Akamaru trên đầu Kiba cũng
"gâu"
một tiếng đồng tình
Hai người cùng nhìn Sasuke, rồi lại nhìn đám nữ sinh đang hò hét.
“…được hoan nghênh như anh hùng vậy.
“…chỉ vì ném trúng mấy cái bia.
Kiba liếc Naruto.
“Nhưng mà…”
“…cậu ta đẹp trai.
Naruto cứng người.
“…đừng nói nữa.
Kiba thở dài.
“Đúng là bất công.
Iruka lật trang tiếp theo.
“Uzumaki Naruto.
Naruto khựng lại.
“…hả?
Cậu bước ra.
Nhưng lần này—tay cậu hơi run, không phải vì sợ.
Mà vì…Trong chương trình huấn luyện của Gai…không có ném shuriken.
Naruto đứng trước vạch, tay cầm shuriken.
"Chết rồi…Cái này phải ném kiểu gì…?"
Naruto lẩm bẩm.
Cả lớp nhìn cậu, một vài đứa cười.
“Coi chừng ném trúng Iruka-sensei.
“Hay ném trúng chính mình.
Cậu hít sâu.
“NÉM!
Shuriken rời tay.
Nhưng không bay về phía hình nhân.
nó bay ngang, thẳng về phía…Kiba.
“Ể?
Kiba chưa kịp hiểu chuyện.
Shuriken sượt qua trán cậu.
Xoẹt!
Một chỏm tóc nhỏ rơi xuống đất.
Kiba đứng đơ.
Gió thổi qua cái trán giờ có một khoảng trống.
Một giây sau—
“AAAAAA!
Kiba ôm đầu.
“CẬU ĐỊNH ÁM SÁT TỚ HẢ?
Naruto hoảng loạn.
“KHÔNG!
Cả lớp cười lăn.
“Kiba bị cạo tóc rồi!
Kiba chỉ vào Naruto.
“Tớ sẽ trả thù!
“…tớ chỉ ném hơi lệch thôi…”
Trong lúc cả lớp còn cười.
Một tiếng rắc vang lên từ phía rừng sau bãi tập, và Shikamaru đang đứng gần đó hơi giật mình.
“…hử?
Cậu nhìn về phía tiếng động – Tại một thân cây lớn ở mép rừng, có chiếc shuriken đang cắm sâu vào.
Không phải chỉ cắm.
Mà là xuyên gần nửa lưỡi vào thân gỗ.
Khoảng cách…
ít nhất hơn sáu mươi mét.
Cậu nhìn lại Naruto đang cãi nhau với Kiba.
“…tôi không cố ý!
Kiba gào lên:
“CẬU LÀ SÁT THỦ!
Shikamaru quay lại nhìn thân cây, rồi nhìn Naruto.
Một ý nghĩ chậm rãi hình thành.
"Lực ném…không bình thường.
"Shikamaru thở dài.
Nhưng trong mắt Shikamaru—đã xuất hiện một tia tò mò mới.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập