Chương 13: Huấn luyện cùng Maito Gai

Suốt nhiều tuần liền, Naruto gần như không có khái niệm gì gọi là “buổi tập nhẹ nhàng”.

Dưới sự hướng dẫn của Maito Gai, mỗi ngày trôi qua đều giống như một cuộc tra tấn thể lực.

Naruto phải chạy đến khi phổi như muốn nổ tung, chống đẩy đến khi hai tay run rẩy không còn cảm giác.

Ngoài ra Naruto cũng phải tập đá, đấm, né, bật nhảy – các hành động lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, cho đến khi mồ hôi trộn lẫn với bụi đất, còn cơ bắp thì gào thét phản đối.

Có những buổi tối, Naruto ngã vật xuống giường, toàn thân đau nhức đến mức chỉ cần cử động một ngón tay cũng thấy nhức buốt.

Có lúc cậu thật sự nghĩ rằng… cơ thể mình đã tới giới hạn.

Nhưng sáng hôm sau, cậu vẫn đứng dậy.

Và rồi, từng chút một, sự thay đổi bắt đầu xuất hiện.

—————————————————-

Ngày hôm nay hơi khác so với những ngày trước, Maito Gai vẫn không mất nhiều thời gian để bắt đầu.

Ngay từ đầu buổi tập, anh đã kéo Naruto ra giữa sân, giơ cao nắm đấm, giọng vang dội như sấm:

“Thể thuật không phải là vung tay vung chân bừa bãi!

“Đó là trọng tâm, là cách dồn lực từ hông, từ vai— rồi giải phóng tất cả trong một khoảnh khắc!

Gai lao tới, quyền trái xuất ra như gió, quyền phải theo sát ngay sau.

Không cần chakra.

Không cần kỹ xảo.

Chỉ là quyền cước thuần túy, nhanh, gọn, chính xác đến mức Naruto phải lùi lại theo bản năng.

“Thấy chưa, Naruto!

” – Gai cười rạng rỡ – “Cơ thể chính là vũ khí tốt nhất!

Naruto nghiến răng, bắt chước từng động tác.

Đấm.

Đá.

Trượt người né đòn.

Ngã xuống.

Rồi đứng dậy.

Mồ hôi chảy ròng ròng, nhưng ánh mắt cậu thì ngày càng sáng.

Không lâu sau, Gai quay sang gọi lớn:

“Lee!

Một thiếu niên mặc bộ đồ xanh giống hệt anh lập tức xuất hiện, đứng thẳng như cây giáo.

“Đây là Rock Lee!

” – Gai tự hào vỗ vai cậu học trò – “Đệ tử ưu tú nhất của ta!

Người đã dâng hiến toàn bộ tuổi trẻ cho thể thuật!

Lee cúi người thật sâu trước Naruto.

“Rất hân hạnh được gặp Naruto-kun!

Tớ mong được cùng cậu rèn luyện con đường thể thuật!

Naruto nhìn Lee… rồi nhìn Gai…Một dự cảm không lành thoáng lóe lên trong đầu.

Quả nhiên, Gai hào hứng rút ra… một bộ đồ xanh bó sát khác.

“Nào, Naruto!

Mặc vào đi!

Trang phục này sẽ giúp tinh thần thể thuật của em bùng cháy!

Naruto đông cứng.

“…Không…Tuyệt đối không.

Gương mặt cậu xạm hẳn lại.

“Thầy Gai, cái này… quá lố bịch rồi.

Gai sững người một giây.

Lee thì tròn mắt như vừa nghe điều gì đó xúc phạm thiêng liêng.

Naruto vội quay đi, cố tránh ánh nhìn nhiệt huyết kia— rồi ánh mắt cậu chợt dừng lại ở đôi bao bắp chân màu cam của Gai.

“…Khoan đã, ” Naruto nheo mắt, cúi xuống nhìn kỹ hơn.

“Sao cái này… trông phồng lên thế?

Cậu đưa tay chạm thử.

Cứng.

Rất cứng.

Gai lập tức cười lớn, hai tay chống nạnh:

“Ha!

Cuối cùng em cũng nhận ra rồi sao, Naruto!

Đây chính là bí quyết thể thuật của ta!

Anh cúi xuống, tháo chốt.

ẦM.

Mặt đất rung nhẹ, khói bụi bay lên.

Naruto trố mắt.

“…Tạ?

“Đúng vậy!

” – Gai giơ cao nắm tay – “Tạ đeo chân!

Giúp tăng sức bền, cải thiện phản xạ và độ linh hoạt!

Lee gật đầu liên tục:

“Đúng đấy Naruto!

Tớ cũng đang sử dụng phiên bản nhẹ hơn của thầy Gai!

Naruto nuốt nước bọt, chậm rãi hỏi:

“…Nặng bao nhiêu?

Gai cười rạng rỡ, ánh nắng như bừng lên phía sau ông:

“Hiện tại— 400kg mỗi bên!

Naruto đứng đơ.

“…Hả?

Ngay trong khoảnh khắc đó, một giọng nói trầm thấp vang lên trong tâm trí cậu.

“400kg…”

Vergil im lặng vài giây.

“…Không tệ.

Naruto giật mình.

“Với cường độ như vậy, nếu cơ thể chịu được, thì sức mạnh bộc phát và sự ổn định sẽ tăng lên rất nhanh.

Thật thú vị, phương pháp rèn thể thuật này… đáng để học.

Naruto hít sâu Cậu nhìn đôi tạ trên tay Gai, rồi nhìn Lee— người đang có ánh mắt rực cháy tuổi trẻ.

Cuối cùng, Naruto siết chặt nắm đấm.

“…Được, em muốn thử đeo tạ!

Gai bật cười sảng khoái, giơ cao ngón cái.

“Tuyệt vời!

Từ hôm nay— ba chúng ta sẽ là nhóm luyện thể thuật!

Lee nắm chặt tay, hét lớn:

“Tuổi trẻ của chúng ta… sẽ bùng cháy!

Naruto nhắm mắt thở dài.

Nhưng khóe môi cậu… lại khẽ nhếch lên.

Và cứ thế, ngày này qua ngày khác, tháng này nối tháng kia—

Naruto luyện tập với tạ nặng khóa chặt nơi bắp chân.

Mỗi bước chạy đều nặng như kéo theo đá tảng.

Mỗi cú bật nhảy khiến chân cậu run lên bần bật.

Có những buổi tập, Naruto vừa hạ chân xuống đã cảm giác như xương cốt kêu răng rắc, cơn đau dội thẳng lên sống lưng, khiến cậu suýt nữa thì khuỵu xuống.

“Chân mình… sắp gãy mất rồi…”

Ý nghĩ ấy không chỉ xuất hiện một lần.

Nhưng mỗi khi cơn đau ập tới, Naruto lại nghiến răng.

Cậu tiếp tục chạy, tiếp tục đá, tiếp tục đứng lên sau mỗi lần ngã.

Gai nhìn thấy tất cả.

Và mỗi lần như vậy, Gai đều bật cười sảng khoái, vỗ tay cái bốp:

“Tuyệt vời lắm, Naruto!

Đó chính là tinh thần của tuổi trẻ!

Không bỏ cuộc dù cơ thể gào thét phản đối!

Lee đứng bên cạnh, hai tay siết chặt thành quyền, ánh mắt sáng rực đến mức gần như bốc cháy.

“Naruto-kun…Cậu thật sự… rất tuyệt vời!

Đây không phải lời khách sáo cũng như không phải an ủi.

Naruto cảm nhận được điều đó.

Lần đầu tiên trong đời, khi mồ hôi chảy ròng ròng, cơ thể đau nhức đến tê dại—cậu lại cảm thấy tim mình ấm lên một cách kỳ lạ.

Không phải vì mạnh hơn ngay lập tức.

Mà vì có người nhìn thấy nỗ lực của cậu.

Naruto cúi đầu thở hắt ra một hơi, rồi lại đứng thẳng lên, tiếp tục bài tập.

Khóe môi cậu khẽ cong lên.

Hóa ra… được công nhận… là cảm giác như thế này.

——————————————————————-

Naruto nằm bẹp xuống bãi cỏ, cả người ướt đẫm mồ hôi.

“Chết mất… chết mất thôi…”

Cậu lật người nhìn lên bầu trời, cảm giác hai cánh tay không còn thuộc về mình nữa.

“Chúng ta mới chạy… có… bao nhiêu vòng vậy…”

Bên cạnh cậu, Rock Lee vẫn đang chống tay hít đất, mồ hôi nhỏ xuống đất từng giọt nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.

“…ba trăm bốn mươi tám…”

Lee vừa nói vừa tiếp tục hít.

“…ba trăm bốn mươi chín…”

Naruto mở to mắt.

“Cậu còn… đếm được à?

Lee ngẩng lên, nụ cười rạng rỡ đến mức gần như chói mắt.

“Tất nhiên!

Đây chính là sức mạnh của Thanh Xuân!

Naruto muốn nói gì đó.

Nhưng trước khi cậu kịp mở miệng—Một giọng nói vang lên như sấm.

“CÁC EM ĐANG LÀM GÌ ĐÓ?

Naruto giật bắn người.

Một bóng xanh lá cây từ đâu đó lao xuống giữa sân tập, đáp đất bằng một cú lộn hoàn hảo.

Maito Gai.

Bộ đồ bó màu xanh lá cây đặc trưng ôm sát cơ thể, mái tóc bát úp cứng như thép, và nụ cười trắng lóa phản chiếu ánh nắng.

Hai ngón tay Gai giơ lên, răng lóe sáng.

“Thanh xuân không cho phép các em nằm nghỉ như vậy!

Naruto rên lên.

“Gai-sensei… em vừa chạy năm mươi vòng…”

Gai mở to mắt.

“Mới năm mươi?

Ông quay sang Lee.

“Lee!

Lee lập tức đứng nghiêm.

“Vâng, thầy Gai!

“Chúng ta chạy bao nhiêu vòng?

Lee hô lớn như quân đội.

“NĂM TRĂM VÒNG!

Naruto ngồi bật dậy.

“Cái gì?

Năm trăm?

Cậu nhìn Lee như nhìn một sinh vật ngoài hành tinh.

“Cậu chạy năm trăm vòng thật á?

Lee gật đầu, ánh mắt nghiêm túc.

“Thanh xuân không bao giờ dối trá.

Naruto cảm thấy mình vừa nghe một câu gì đó rất đáng sợ.

Gai thì khoanh tay, gật gù.

“Rất tốt!

Ông quay sang Naruto.

“Còn em, Naruto!

Naruto nuốt nước bọt.

“…dạ?

Gai giơ ngón cái lên, nụ cười rực rỡ.

“Thầy quyết định rồi!

Naruto có linh cảm cực kỳ xấu.

“Quyết định… gì ạ…”

Gai chỉ thẳng vào cậu.

“Thầy sẽ đích thân huấn luyện em!

Naruto im lặng vài giây.

“…không cần đâu ạ.

Nhưng Gai đã quay lưng, hét lớn:

“THANH XUÂN KHÔNG CHO PHÉP TỪ CHỐI!

Naruto:

".

"—–

Ngày hôm sau, Naruto bắt đầu hiểu thế nào là địa ngục.

“Ba trăm cái hít đất!

Naruto run rẩy.

“…em… mới làm… hai mươi…”

Gai gật đầu nghiêm túc.

“Rất tốt!

Naruto ngẩng lên hy vọng.

“Thật ạ?

“Đúng!

Nhưng nếu không làm đủ ba trăm cái, chúng ta sẽ chạy thêm năm mươi vòng!

Naruto chết lặng.

Lee đứng bên cạnh hô lớn:

“CỐ LÊN NARUTO-KUN!

ĐÓ CHÍNH LÀ THANH XUÂN!

Naruto rất muốn khóc.

Ngày thứ ba.

Naruto đang nằm úp mặt xuống đất, cậu thậm chí không còn sức để kêu than.

“Lee…” cậu thều thào.

“…cậu còn sống không…”

Lee đứng thẳng lưng, mồ hôi chảy như mưa.

“Tất nhiên!

Naruto nhìn cậu như nhìn một con quái vật.

“Cậu là người hay yêu quái vậy…”

Lee đặt tay lên vai Naruto.

“Naruto, hãy nhớ!

Ánh mắt cậu sáng lên.

“Chúng ta không có thiên tài.

Chúng ta chỉ có nỗ lực.

Naruto nhăn mặt.

“…tớ chỉ muốn ngủ…”

Một tuần trôi qua.

Naruto bắt đầu quen với nhịp luyện tập khủng khiếp.

Buổi sáng:

chạy.

Buổi trưa:

hít đất.

Buổi chiều:

đấm đá.

Buổi tối:

chạy tiếp.

Ngày nào cũng vậy.

Một hôm, Naruto đang đấm vào thân cây.

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Bàn tay cậu đỏ lên.

Nhưng cú đấm đã mạnh hơn trước.

Gai đứng phía sau, khoanh tay quan sát, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn bình thường.

“Naruto.

Naruto quay lại.

“Dạ?

Gai bước tới.

“Em có một cơ thể rất tốt.

Naruto ngớ người.

“Thật ạ?

Gai gật đầu.

“Chakra của em rất mạnh.

Nhưng quan trọng hơn… ý chí của em cũng vô cùng cứng cỏi.

Naruto gãi đầu.

“…em chỉ không muốn thua Lee thôi.

Lee lập tức cúi đầu.

“Thật vinh dự!

Naruto hoảng.

“Đừng cúi!

Gai bật cười, rồi anh vỗ vai Naruto.

“Được rồi.

Từ hôm nay, thầy sẽ dạy em võ thuật thật sự.

Naruto mở to mắt.

“Thật sao?

Gai gật đầu.

“Thể thuật không chỉ là sức mạnh.

Anh giơ tay.

“Nó còn là cách sử dụng cơ thể.

Trong chớp mắt—Gai xuất hiện trước mặt Naruto.

Naruto còn chưa kịp phản ứng, thì cậu chỉ cảm thấy một cú chạm nhẹ vào vai.

Naruto mất thăng bằng, ngã lăn ra đất.

“Ể?

Gai cười tươi hớn hở.

“Đó là bước đầu tiên.

Anh chìa tay.

“Đứng dậy.

Naruto đứng lên, Gai đặt hai tay trước ngực.

“Thử tấn công thầy.

Naruto chớp mắt.

“…thật ạ?

“Thật.

Naruto không do dự.

“Vậy thì—!

Cậu lao tới.

Đấm.

Gai nghiêng đầu.

Đá.

Gai lùi nửa bước.

Naruto xoay người tung cú đá ngang.

Nhưng Gai đã đứng phía sau cậu.

Bốp!

Một cú chạm nhẹ vào lưng.

Naruto lại ngã, nằm trên đất, thở hổn hển.

“…không công bằng…”

Gai cười lớn.

“Đó chính là võ thuật!

Anh lại chìa tay.

“Dùng sức mạnh là chưa đủ.

Em phải đọc chuyển động.

Naruto ngồi dậy, ánh mắt sáng lên.

“Vậy… dạy em đi!

Gai nhe răng cười.

“Rất tốt!

Lee!

“Vâng!

“Chúng ta bắt đầu chương trình huấn luyện mới!

Lee giơ nắm đấm lên trời.

“THANH XUÂN BÙNG CHÁY!

Naruto nuốt nước bọt.

“…em có linh cảm xấu…”

Gai vỗ vai cậu.

“Naruto-kun!

Thanh xuân của em…”

Anh giơ ngón cái lên.

“…mới chỉ bắt đầu thôi!

Naruto nhìn bầu trời.

Và lần đầu tiên trong đời—Cậu cảm thấy.

Có lẽ…

Con đường ninja sẽ rất đau khổ.

Nhưng cũng rất thú vị.

————————-

Vergil đứng khoanh tay, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng đang diễn ra bên ngoài thông qua ý thức của Naruto.

Áo choàng xanh khẽ lay động trong cơn gió vô hình của thế giới nội tâm.

Thanh Yamato treo bên hông, chuôi kiếm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Ở phía xa của “khung cảnh ký ức”, hình ảnh Naruto ngoài đời đang cố gắng đứng dậy lần nữa.

Cậu bé run rẩy, tay và chân đều như không còn sức lực dưới cường độ luyện tập kinh khủng, chưa kể đến sức nặng của những thanh tạ.

Nhưng Naruto vẫn đứng dậy.

Vergil nhìn cảnh đó một lúc lâu, khóe môi anh khẽ nhúc nhích.

Một điều gần như chưa từng xảy ra.

Vergil… đang cố nén cười.

Không phải cười thành tiếng—Vergil không phải kiểu người như vậy.

Nhưng biểu cảm lạnh lùng thường trực trên khuôn mặt anh đã hơi biến đổi.

Một nét nhếch môi rất nhỏ, như thể anh vừa nhìn thấy thứ gì đó… thú vị.

Ánh mắt anh chuyển sang Maito Gai – người đàn ông đang hô to:

“LEE!

NARUTO!

THÊM NĂM MƯƠI CÁI HÍT ĐẤT NỮA!

Naruto ở ngoài sân tập lập tức gào lên:

“THẦY MUỐN GIẾT EM À?

Lee thì hét:

“ĐÓ CHÍNH LÀ THANH XUÂN!

Vergil im lặng vài giây, rồi anh khẽ lắc đầu.

“Thật điên rồ.

Giọng anh trầm, thấp, và gần như chỉ là một hơi thở, nhưng ánh mắt lại không hề có sự khinh thường.

Ngược lại, có một tia tán thưởng rất hiếm hoi.

Anh quan sát cách Gai huấn luyện:

ép cơ thể đến giới hạn, phá vỡ sự lười biếng, buộc ý chí phải kéo thân thể đi tiếp dù đã kiệt sức.

Một phương pháp thô bạo.

Nhưng hiệu quả.

Vergil nhớ lại những năm tháng của chính mình.

Những trận chiến sinh tử, những lần phải đứng dậy khi cơ thể đã gãy vụn.

Sức mạnh… chưa bao giờ đến từ sự thoải mái.

Ánh mắt anh lại quay về Naruto.

Cậu bé đang run rẩy làm cái hít đất thứ hai mươi tám.

“…hai mươi tám…”

“…hai mươi chín…”

Cả người Naruto run lên như sắp sụp đổ.

Vergil nhìn chăm chú.

Khóe miệng anh nhếch lên thêm một chút.

“Ý chí của thằng nhóc này… không tệ.

Anh khẽ nghiêng đầu, mái tóc bạc rơi xuống trán.

Ngoài kia, Gai đang hét:

“NẾU KHÔNG LÀM ĐỦ BA TRĂM CÁI, CHÚNG TA CHẠY THÊM MỘT TRĂM VÒNG!

Naruto gần như chết lặng.

“…em ghét thanh xuân…”

Lee lập tức phản bác:

“NARUTO-KUN!

ĐỪNG NÓI VẬY!

Vergil thở ra một hơi nhẹ.

Rồi anh khẽ lẩm bẩm, chỉ đủ để chính mình nghe thấy.

“Nếu thằng bé vượt qua được giai đoạn này…nó sẽ thay đổi.

Anh nhìn Naruto đang cố gắng đứng dậy lần nữa.

“…không chỉ là sức bền…mà là nền tảng, căn cơ.

Vergil chậm rãi đặt tay lên chuôi Yamato, giọng anh trầm thấp hơn nữa.

“Một cơ thể đủ mạnh để chịu được sức mạnh thật sự.

Anh nhắm mắt một thoáng, là một suy nghĩ thoáng qua.

Có lẽ…

Phương pháp của gã mặc đồ xanh kia… không tệ.

Khi Vergil mở mắt lại, biểu cảm đã trở về như cũ—lạnh lẽo, bình tĩnh.

Nhưng ánh nhìn khi dõi theo Naruto…đã có thêm một chút kỳ vọng.

Ngoài sân tập, Naruto vừa ngã sấp xuống đất lần nữa.

Gai cúi xuống, nụ cười sáng rực.

“Đứng dậy đi, Naruto!

Lee giơ nắm đấm lên trời.

“THANH XUÂN KHÔNG CHO PHÉP BỎ CUỘC!

Naruto rên rỉ.

“…tôi… sẽ… báo… thù…”

Trong tâm trí cậu, Vergil khẽ nói.

“Đứng dậy.

Naruto bên ngoài không nghe rõ lời nói.

Nhưng không hiểu vì sao—Cậu lại gượng dậy thêm một lần nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập