Sau vụ cướp ở cảng, cậu không còn đi ngang qua khu bến tàu mà không nhìn quanh ít nhất hai lần.
Những vết gỗ vỡ đã được thay mới, kho hàng dựng lại tạm bợ, người ta nói về đêm đó như một câu chuyện để thêm gia vị cho bữa ăn.
Nhưng với cậu, nó không phải chuyện kể.
Nó là lời nhắc rằng mình chỉ là một kẻ đứng sai chỗ vào sai thời điểm.
Ở lại thành phố này không còn là lựa chọn khôn ngoan.
Ba ngày liền, cậu đi dọc khu thương cảng của Slateport City, quan sát các đoàn buôn chuẩn bị rời đi.
Cậu không lao vào nói ngay.
Cậu đứng xa, nghe họ trao đổi, nhìn cách họ sắp xếp hàng, đoán xem ai là người quyết định.
Đoàn đầu tiên cậu thử là một nhóm sáu người, xe lớn, Pokemon hộ tống đứng chắn phía sau như lính gác.
“Cháu muốn theo đoàn về phía bắc, ” cậu nói khi tìm được lúc người trưởng đoàn rảnh tay.
Người đàn ông nhai khô một mẩu bánh, nhìn cậu từ đầu đến chân.
“Có Pokemon không?
“Không.
Ông ta nhún vai.
“Vậy thì không.
Không có thêm câu nào.
Đoàn thứ hai lắng nghe lâu hơn.
Một phụ nữ trung niên cầm sổ hỏi:
“Biết tính lời lỗ?
“Biết.
“Giá muối tháng trước?
Cậu trả lời đúng.
Người đàn ông đứng cạnh hỏi chen vào:
“Vụ cướp ở cảng hôm trước, cậu có ở đó không?
Cậu không nói dối.
“Có.
Ba người trao đổi ánh nhìn.
“Chúng tôi không muốn dính thêm chuyện, ” người phụ nữ khép sổ lại.
“Xin lỗi.
Cậu hiểu.
Đến cuối ngày thứ hai, cậu đã nghe đủ kiểu từ chối.
Có đoàn nói thẳng là không tin người lạ.
Có đoàn cười nhạt khi nghe cậu nói mình từng ghi chép sổ sách.
“Nhóc con, biết viết số không có nghĩa biết buôn bán.
Cậu không cãi.
Cậu bắt đầu nhận ra điều quan trọng:
vấn đề không nằm ở khả năng.
Vấn đề là niềm tin.
Không ai đặt niềm tin vào một kẻ không Pokemon, không người bảo chứng, lại vừa xuất hiện sau một vụ rắc rối lớn.
Chiều ngày thứ ba, khi đang đứng cạnh một kho cá khô sắp dỡ hàng, cậu nhìn thấy một chiếc xe nhỏ hơn đang được buộc dây chuẩn bị rời bến.
Không ồn ào.
Không người hò hét.
Một người đàn ông cao lớn kéo chặt dây thừng quanh thùng gỗ.
Một con Mightyena nằm sát bánh xe, mắt lim dim nhưng tai vẫn dựng.
Breloom đứng cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn người qua lại.
Một phụ nữ đang kiểm tra lại bao muối.
Hai cậu con trai phụ giúp — người lớn khoảng mười sáu tuổi, người nhỏ hơn tầm tám.
Gia đình.
Cậu không biết vì sao mình bước tới.
Có thể vì họ ít người.
Có thể vì họ không quá phô trương.
“Cháu muốn hỏi, ” cậu bắt đầu.
Cậu con trai lớn quay lại trước tiên.
Ánh mắt sắc và thẳng.
“Chúng tôi không mua gì nữa.
“Cháu không bán.
Người đàn ông cao lớn ngẩng đầu.
“Vậy?
“Cháu muốn theo đoàn lên phía bắc.
Chỉ một chuyến.
Không khí lặng xuống vài nhịp.
“Bao nhiêu tuổi?
người đàn ông hỏi.
“Gần bằng anh ấy.
” Cậu nghiêng đầu về phía cậu con trai lớn.
Cậu ta bật cười nhạt.
“Đừng lôi tôi vào.
Người phụ nữ nhìn cậu kỹ hơn.
Không nói gì.
“Chúng tôi không thiếu người, ” người đàn ông đáp.
“Cháu không xin lương ngay.
“Vậy cậu xin gì?
ông hỏi lại, không khó chịu nhưng rõ ràng không kiên nhẫn.
“Một chỗ đi cùng.
Cậu con trai lớn khoanh tay.
“Vì sao phải là chúng tôi?
Câu hỏi đó không có trong những lần từ chối trước.
Cậu ngập ngừng nửa giây.
“Vì các đoàn lớn không cần người như cháu.
Cậu không nói thêm về vụ cảng.
Không nói về lo lắng.
Chỉ giữ giọng bình thường.
Người đàn ông nhìn cậu một lúc.
“Cậu làm được gì?
“Ghi sổ.
So giá.
Tính tồn kho.
Cậu con trai lớn lắc đầu.
“Cha làm mấy việc đó rồi.
Cậu không phản bác.
“Chú bận.
Một thoáng im lặng.
Người đàn ông quay vào xe, lấy ra một cuốn sổ dày.
Ông đặt mạnh xuống thùng gỗ.
“Xem.
Cậu ngồi xuống ngay tại chỗ.
Không đòi ghế.
Không hỏi thêm.
Cậu đọc từng trang.
Gió biển thổi lật mép giấy, mùi muối thấm vào tay áo.
Cậu con trai lớn đứng nhìn, sốt ruột.
“Xong chưa?
Cậu ngẩng lên.
“Tháng trước hao hụt muối tăng.
“Giá muối tăng, ” anh ta đáp ngay.
” Cậu lật trang.
“Giá tăng trước đó một tháng.
Nhưng hao hụt chỉ tăng khi thời gian vận chuyển kéo dài.
Người đàn ông không nói gì, nhưng ánh mắt đã khác.
“Cậu muốn nói gì?
ông hỏi.
“Nếu nghỉ đêm sớm hơn nửa ngày, phần muối dùng sẽ ít hơn.
“Đường đó có cướp, ” cậu con trai lớn chen vào.
“Đường nào cũng có, ” cậu đáp, giọng vẫn đều.
“Nhưng đường kia ít trạm thu phí.
Cậu viết vài con số vào lề trang giấy.
Người phụ nữ bước tới gần hơn.
“Cậu tính kiểu gì?
bà hỏi.
Cậu giải thích ngắn gọn cách ước lượng hao hụt theo thời gian vận chuyển và độ ẩm.
Không dài dòng.
Không khoe khoang.
Người đàn ông cầm lại sổ.
Không khen.
Không chê.
Chiều hôm đó, khi họ giao dịch lô cá cuối cùng trước khi rời Slateport City, một thương lái cố ép giá.
“Cá của anh không tươi bằng lô hôm qua.
“Cá khô, ” người đàn ông đáp ngắn gọn.
“Nhưng vận chuyển lâu, dễ ẩm.
Cậu đứng phía sau, nghe.
Khi thương lái hay nhìn về phía bắc, cậu nghiêng nhẹ người về phía người đàn ông.
“Ông ta vội, ” cậu nói khẽ.
“Nếu không, ông ta đã không đứng đây giờ này.
Người đàn ông nhìn cậu một giây.
Rồi ông nâng giá.
Thương lái do dự.
“Anh cứng quá.
“Không mua thì thôi.
Im lặng kéo dài.
Rồi thương lái thở ra.
“Được.
Giá đó.
Khi giao dịch kết thúc, cậu con trai lớn nhìn cậu lần đầu tiên không phải bằng ánh mắt khó chịu hoàn toàn.
“Cậu đoán à?
anh ta hỏi.
“Vậy sao biết ông ta vội?
“Ông ta nhìn về phía bắc nhiều hơn nhìn hàng.
Anh ta im lặng.
Tối xuống, xe đã buộc xong.
Người đàn ông đứng trước cậu.
“Ta không nuôi kẻ vô dụng.
Cậu gật.
“Nếu theo, tự lo phần ngủ.
Tự mang phần việc.
Không kêu mệt giữa đường.
“Vâng.
“Và nếu gây rắc rối—”
“Cháu sẽ tự rời đi.
Cậu con trai lớn thở ra, như vẫn chưa hài lòng nhưng không phản đối thêm.
Người phụ nữ nhìn cậu.
“Cậu từng dính vào vụ cảng.
Không phải câu hỏi.
“Có ai theo cậu không?
Bà nhìn cậu thêm vài giây, rồi quay đi tiếp tục buộc bao hàng.
Người đàn ông nói:
“Đi được bao xa thì đi.
Không ai hứa giữ cậu lại.
Cậu không đáp bằng lời dài.
Chỉ gật đầu.
Khi xe bắt đầu lăn bánh rời khỏi Slateport City, cậu đi cạnh bánh sau, tay giữ thùng gỗ cho khỏi xê dịch.
Cậu con trai lớn liếc sang.
“Đừng nghĩ một lần nói đúng là đủ.
“Không nghĩ vậy.
“Cha tôi không dễ tin người.
“Tôi biết.
Anh ta khựng lại một nhịp vì cách xưng hô thay đổi.
Nhưng không nói gì thêm.
Con đường phía bắc mở ra trước mặt.
Cậu không quay đầu lại.
Không phải vì không còn gì phía sau.
Mà vì lần đầu tiên trong nhiều ngày, cậu có một hướng đi rõ ràng hơn nỗi bất an của mình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập