Chương 6: Viên đá và cái giá

Đã mười ngày từ khi cậu đến thế giới này.

Hai ngày từ khi đọc xong cuốn sách giá 240 Poke.

Phần chữ đã nằm trong đầu.

Thứ còn lại hữu hình là tấm bản đồ in kèm — giấy dày, mép sờn, ghi chú cũ cách đây mười năm.

Một vài khu vực ven biển được đánh dấu phân bố Pokemon.

Một số tuyến thương thuyền.

Vài ký hiệu nhỏ nơi từng ghi nhận xuất hiện đá tiến hóa.

Mỗi lần xem xong, cậu gấp lại rất cẩn thận.

Trong túi còn khoảng bảy trăm Poke.

Số tiền tăng nhờ làm đều mười ngày, trừ tiền ăn và cuốn sách đắt nhất.

Không nhiều.

Nhưng đủ để nghĩ đến bước kế tiếp.

Cậu quay lại tiệm sách thêm vài lần.

Hỏi về lịch sử khu vực.

Hỏi về những sự kiện lớn từng xảy ra.

Người bán chỉ lắc đầu.

“Những thứ đó không in nhiều.

Ở đây người ta nhớ bằng miệng.

Tri thức có giá.

Và không phải thứ gì cũng bán.

Cậu rời tiệm với cảm giác hụt nhẹ.

Bản đồ mười năm trước có thể sai lệch.

Ghi chú về đá tiến hóa chỉ mang tính tham khảo.

Nếu muốn đi xa hơn cảng, cậu cần nhiều hơn vài trang giấy cũ.

Nhưng nhiều hơn nghĩa là tốn tiền.

Cậu chưa quyết.

Ở cảng, đàn Murkrow vẫn lượn như thường.

Trừ con to khỏe.

Nó vẫn đến vào giờ nghỉ, nhận phần cá nhỏ rồi đi.

Không phá rối.

Không kêu nhiều.

Cậu không thân với nó.

Chỉ duy trì một thói quen có kiểm soát.

Rồi một buổi sáng, đàn Murkrow xuất hiện thưa hơn hẳn.

Hơn nửa biến mất.

Trên mái kho chỉ còn vài con.

Hai con có vết thương ở cánh, lông xù lên, bay thấp và chao đảo.

Không ai ở cảng để ý.

Với họ, chim hoang chỉ là nền của bến.

Cậu ngẩng nhìn lâu hơn bình thường.

Giữa trưa, khi vừa mở túi cơm, con Murkrow to khỏe đáp xuống trước mặt.

Nó trông mệt hơn.

Lông xước một bên cổ.

Nhưng mắt vẫn sắc.

Cậu nhìn một nhịp là nhận ra.

Water Stone.

Trong sách có hình.

Nhưng viên này khác.

Màu sâu hơn.

Vân rõ hơn.

Không giống loại bán đại trà.

Nếu là loại thường, giá vài trăm Poke.

Nếu là đá hiếm, có thể vài nghìn.

Thậm chí hơn.

Con Murkrow thả viên đá xuống trước chân cậu.

Không lùi.

Chỉ nhìn.

Cậu không vội cúi nhặt.

Chỉ nhìn lại nó.

“Đổi?

cậu hỏi nhỏ.

Nó kêu khẽ một tiếng, rất ngắn.

Bến cảng vẫn ồn ào như thường.

Không ai chú ý.

Cậu cúi xuống, nhặt viên đá.

Lạnh và nặng trong tay.

Không vết nứt lớn.

Nếu bán đúng chỗ, đây không phải con số nhỏ.

Cậu mở túi cơm, bẻ phần cá lớn hơn mọi khi đặt xuống.

Nó ăn nhanh, nhưng không tham.

Ăn xong, nó lùi lại hai bước.

Không tỏ vẻ đắc thắng.

Không kêu thêm.

Chỉ nhìn cậu một lúc rồi bay lên cột buồm.

Giao dịch kết thúc.

Chỉ hai bên biết.

Chiều hôm đó, khi cậu đang khiêng rương cá qua ván nối tàu, đàn Murkrow còn lại bất ngờ lao xuống.

Không tiếng báo trước.

Một con cào trúng vai.

Một con khác quét qua mặt.

Rương cá lệch khỏi vai, đập xuống mép ván.

Cá trượt ra ngoài.

Tiếng quát vang lên.

Người xung quanh vung gậy đuổi chim.

Nhưng chúng không nhắm vào rương cá.

Chúng nhắm vào cậu.

Móng vuốt quét ngang cổ tay.

Mỏ mổ trúng thái dương.

Cậu giơ tay che mặt, lùi lại, trượt chân khỏi ván và ngã mạnh xuống sàn gỗ.

Một cú đập vào lưng làm cậu nghẹn thở.

Tiếng cánh đập sát tai.

Một móng vuốt kéo rách áo ở vai, để lại đường đau buốt.

Rồi đột ngột, chúng tản ra.

Chỉ còn tiếng người chửi và gậy đập xuống sàn.

“Cậu ổn không?

Cậu nằm yên vài giây mới ngồi dậy được.

Cổ tay rớm máu.

Vai nhức.

Thái dương ong ong.

Con Murkrow to khỏe không xuất hiện giữa đám hỗn loạn.

Nó đậu xa hơn, trên cột buồm ngoài rìa bến, nhìn xuống.

Không lao vào giúp.

Không can thiệp.

Chỉ nhìn.

Cậu hiểu.

Đàn kia biết.

Chúng không biết viên đá ở đâu.

Nhưng chúng biết ai là người gần nó nhất.

Quản lý bước tới, nhìn rương cá đổ và vết thương trên tay cậu.

“Cậu nghỉ vài hôm đi, ” ông ta nói ngắn gọn.

“Ở đây không cần thêm rắc rối.

Không trách.

Không hỏi thêm.

Chỉ loại khỏi công việc tạm thời.

Tối đó, cậu nằm trong phòng trọ, vai được băng tạm bằng vải sạch.

Cổ tay đau mỗi khi cử động.

Bảy trăm Poke trong túi.

Một viên Water Stone giấu sâu dưới đáy túi vải.

Nếu bán, có thể thay đổi kế hoạch.

Có thể rời cảng sớm hơn.

Có thể mua thêm tri thức, thậm chí thuê người dẫn đường.

Nhưng bán ở đâu, cho ai, giá bao nhiêu — cậu chưa biết.

Ngoài cửa sổ, một bóng đen đáp xuống bậu mái.

Con Murkrow to khỏe.

Nó không kêu.

Không xin ăn.

Chỉ đứng đó.

Cậu nhìn nó qua khung cửa hẹp.

“Cái giá đó, ” cậu nói chậm, “không nhỏ.

Nó nghiêng đầu.

Đàn của nó đã tấn công cậu.

Cậu phải nghỉ việc.

Thu nhập tạm ngừng.

Tất cả bắt đầu từ một viên đá mà chỉ hai bên biết.

Nhưng cậu không ném nó đi.

Cũng không đuổi.

Con Murkrow đứng yên thêm một lúc, rồi bay lên, mất vào đêm.

Trong phòng, cậu siết viên Water Stone trong tay.

Lạnh.

Nặng.

Có giá.

Và lần đầu tiên từ khi đến đây, cậu nhận ra — cái giá của một viên đá không nằm ở số Poke có thể đổi được, mà ở số thứ nó kéo theo phía sau.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập