Chương 9: Yên bình trước sóng gió

Sau cuộc trò chuyện tại phòng ăn, Vân Minh liền đúc kết ra được rất nhiều vấn đề, nằm trên chiếc giường đệm êm ái, cậu thầm nghĩ.

‘ Phù…Sao lúc mình nói chuyện với họ, mình lại nghĩ ra được nhiều thứ vậy nhỉ?

Rõ ràng lúc trước ở trong phòng mình suy nghĩ rất lâu lại không ra'.

‘ Mà thôi kệ đi, quan trọng là hiện tại mình đã hiểu được nhiều thứ.

Đầu tiên, bí cảnh Xuân Hoa Thu Nguyệt này nâng từ trung cấp lên cao cấp không phải tất cả là do đám Viễn Thú kia.

Thứ hai, Hàm viện trưởng đang có một âm mưu lớn gì đó, ông ấy biết mình, đã cố tình dẫn dụ mình vào cái bẫy nhiệm vụ này, lão Lưu Biện kia nhất định là nghe sai khiến của viện trưởng nên mới nhắc mình!

( Lưu Biện là trưởng lão giảng đường, khác với Biện trưởng lão (Biện Hoành)

Nhiệm Vụ điện.

‘Điều cuối cùng, ba học viện đang có âm mưu gì đó rất mờ ám hoặc bí cảnh này nắm dữ bí ẩn lớn’.

Dứt suy nghĩ, mặt Vân Minh lộ vẻ trầm lại, hắn nói lẩm bẩm.

“ Mình biết mà, làm gì có chuyện trùng hợp mình gặp lại bọn họ theo cách này được, quả nhiên là có sự sắp xếp”.

“ Haizz….

Mệt mỏi, ngài( viện trưởng)

không để ta sống yên ổn được sao, cũng tại cha nữa, chắc lại nói mấy điều không hay về mình cho ông ấy rồi”.

Vân Minh liền mở cửa sổ cạnh giường, nhìn ra phía ngoài trời mây, nắng chiều vàng thơ mộng, cậu bỗng cảm thấy bình lặng trong người.

‘ Thôi đành kệ vậy!

Chắc ông trời không cho mình được yên ổn đây mà’ – Vân Minh nghĩ, nơi khóe môi hơi nở nụ cười nhẹ.

Phòng Hoa Mặc.

“ Tên khốn Vân Minh đó, sao lại trùng hợp như vậy chứ, kẻ Hợp Nhất đó lại là hắn, ta tưởng lần này chỉ có ta và muội ấy!

” – Hoa Mặc vẻ mặt khó chịu, trong lòng bức bối nói nhỏ.

‘Mà sao sư muội đã năm năm không gặp hắn rồi, sao vẫn cảm giác còn thân thiết hơn cả ta’ – Hắn thầm nghĩ.

“Nhưng không sao” – Nói rồi, Hoa Mặc liền đặt nhẹ lưng xuống giường đệm, hắn giơ tay phải lên, năm ngón tay xòe ra che mất con phượng hoàng giấy treo trên trần.

“ Rồi sẽ có một ngày, ta, Hoa Mặc này, sẽ lấy được trái tim của muội!

” – Hắn nắm chặt năm ngón tay lại như thể muốn bắt lấy con phượng hoàng giấy trên trần sau khi nói.

Lúc này, ánh mắt Hoa Mặc quyết tâm hơn bao giờ hết, sự kiêu ngạo của một người đàn ông không cho phép hắn từ bỏ, cho dù hắn thấy nàng ấy thân thiết với kẻ khác, ánh sáng chiều tà qua cửa sổ chiếu lên mặt hắn càng toát thêm sự quyết tâm cháy bỏng.

Tại phòng của Như Nguyệt.

“ Haiz…” – Cô thở dài.

“ Ngay từ lúc trưởng lão Biện ( Biện Hoành)

cố ý để ta thấy cái nhiệm vụ này!

Mình đã thấy có mùi ý đồ trong này rồi”

“Nhưng mình vẫn không hiểu, rốt cuộc họ làm tất cả những chuyện này vì điều gì chứ”.

“Chắc phải đợi đến lúc tới bí cảnh rồi từ từ tìm hiểu mới biết được”.

Nói lẩm bẩm một hồi cô lại cảm thấy hơi đau đầu, cô lấy tay che miệng ngáp nhẹ một cái rồi nghĩ.

‘ Mình đã hơn một ngày không ngủ rồi, nên nghỉ ngơi thôi…’.

Tại phòng của Đông Nhi.

“Hi!

Cuối cùng cũng gặp lại huynh ấy rồi” – Cô lẩm bẩm, nét mặt rạng rỡ rồi nghĩ thầm.

‘ Cũng đã năm năm rồi mình chưa gặp huynh ấy, mà nhìn huynh ấy chẳng khác lúc trước chút nào.

’ (nhớ lại vẻ mặt Vân Minh vẫn thờ ơ không đổi.

Nghĩ rồi, cô lại tiếp tục hoài niệm về lúc nhỏ, cô nhớ cảnh cô cùng Vân Minh chơi trốn tìm.

“ Này Vân Minh ca, chúng ta chơi trốn tìm đi”.

“ Được”.

(Đông Nhi trốn sau gốc cây)

Vân Minh nhanh chóng tìm ra cô.

“ Bắt được muội rồi”.

“ Ah!

Sao huynh tìm thấy muội nhanh vậy”.

Nhớ cảnh cô lúc 7 tuổi bị chó dí chạy cầu cứu Vân Minh.

“Vân Minh ca, cứu…cứu muội với”

Thấy vậy Vân Minh liền cầm một cây gậy lớn ở góc tường đánh đuổi đám cho dữ.

“Cút…”

Cậu ném cây gậy vào đám cho khiến chúng chạy tán loạn.

Đông Nhi trong lúc chạy vấp vào viên đá té ngã xuống.

“Huhuhu….

Vân Minh liền chạy tới đỡ cô dậy.

“ Muội đừng khóc, Vân Minh ta đến cứu muội rồi mà!

Nhớ lúc Chu Đông Nhi cô trốn mẫu thân đi chơi vì không muốn luyện công.

“Vân Minh ca, chúng ta tìm Bạch Trạch ca chơi cùng đi” .

Vân Minh đứng ngoài cửa phụ (cửa sau Chu gia)

đợi cô.

“ Được”.

………….

Nghĩ lại hết một dòng tuổi thơ, má Đông Nhi liền hơi ửng hồng, mắt lấp lánh.

Tại phòng Huyền Lãng.

Hắn đang chăm chú viết một cái gì đó, mặt vui vẻ, vừa viết vừa cười thầm.

Phòng đại trưởng lão Minh Nguyệt.

‘ Không biết bọn trẻ sao rồi!

’.

‘ Nhưng nghĩ đi, nghĩ lại, lúc Hàm viện trưởng giao cho ta nhiệm vụ bảo vệ học viên tham gia bí cảnh, mặt ngài ấy lộ vẻ hơi thần bí’ – Vừa dứt suy nghĩ ông liền nhớ lại khuôn mặt bí ẩn của Hàm viện trưởng.

……….

Tất cả mọi chuyện đang bình thường.

Nhưng, có lẽ mọi người không biết rằng, trước khoảng yên bình là những cơn sóng vô hình sắp ập đến.

Mọi người vì mải mê vào việc riêng nên quên mất cả bữa tối.

Sáng hôm sau.

Vân Minh lờ mờ thức dậy, đầu óc hơi choáng váng.

‘Rõ ràng hôm qua ngủ sớm, mà sao hôm nay dậy đầu đau quá.

’ – Vân Minh lấy tay ôm đầu, đứng dậy đi không quá vững.

‘ Qua trước lúc ngủ mình có xem qua bản đồ nơi địa điểm bí cảnh xuất hiện.

‘Nơi này nằm trong Sơn Khê lâm, cách Vô Vọng lâm tận 40 dặm, không thể nào Viễn Thú chạy từ đó đến Sơn Khê này được.

‘Nếu tính thời gian thì nửa canh giờ nữa là đến rồi.

Vân Minh suy nghĩ thầm trong đầu.

Hắn liền nhẹ nhàng mở cửa phòng ra.

‘Sao nay lại không ai gọi ta ăn sáng nhỉ.

Hắn bước trên hành lang khoang thuyền.

Một lúc sau liền bước xuống tới phòng ăn.

Không một bóng người.

‘Hạ nhân đâu hết rồi?

’ – Vân Minh thầm nghĩ.

‘Hửm, đồ ăn còn nóng’ – Nhìn xuống bàn đồ ăn.

Sau khi nghĩ một lúc hắn liền ra mũi phi thuyền phía trước, vừa bước ra, đập vào mắt hắn là cảnh tượng tấp nập hạ nhân đang kéo buồm, lau dọn, .

‘Ha, lâu rồi mình không đi phi thuyền nên quên mất, buổi sáng và chiều tà, hạ nhân không được xuống khoang thuyền phía dưới.

Đột nhiên từ trên không trung, năm thân ảnh ba nam hai nữ nhẹ nhàng đáp xuống.

“Này Vân Minh ngươi giờ này mới dậy à” – Hoa Mặc lên tiếng.

“Tối qua ngủ ngon quá…” – Cậu thờ ơ đáp lại.

“Mà tình hình các người đi khảo sát thế nào rồi?

– Vân Minh hỏi.

“Bọn ta mới đi khảo sát khu vực xung quanh bí cảnh một vòng, mọi thứ đều ổn, .

” – Như Nguyệt giọng lạnh lùng nói.

“Vậy à.

” – Vân Minh nói khẽ.

“Này Vân Minh ca, huynh ăn sáng chưa, bọn muội có chừa thức ăn cho huynh đó.

” – Đông Nhi lên tiếng giọng nhắc nhở Vân Minh.

“À.

À cái đó ta chưa ăn nữa” – Vân Minh hắn lúng túng đáp lại.

Đúng lúc này Đại trưởng lão lên tiếng cắt ngang cuộc tán gẫu.

“ Chúng ta đến bí cảnh rồi.

Còn Tiếp.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập