Chương 2: Số Phận Những Kẻ Yếu (2)

Câu nói của Diệp Trần vừa thốt ra khiến Diệp Phong từ vẻ trầm ổn ban đầu dần chuyển sang ngơ ngác.

‘Chứng minh với phụ thân sao!

’.

“Huynh biết không, kể từ lúc huynh bộc lộ tài năng.

Đệ đã bị phụ thân lạnh nhạt vì đệ không bằng huynh, thiên phú đệ thấp kém, đệ nghĩ chỉ cần cố gắng làm ông ấy vui, ông ấy sẽ yêu thương đệ như trước…”.

“Dừng…” – Diệp Phong ngắt lời cậu.

“ Vậy tất cả mọi chuyện là do huynh và phụ thân, nên đệ mới cố gắng như vậy!

”.

Diệp Trần mắt nghiêm lại hơn bao giờ hết, nhìn ánh mắt, Diệp Phong đã hiểu ra ý của cậu.

“Thế à!

Vậy thì càng đơn giản hơn, huynh sẽ nói chuyện với phụ thân về việc này…”.

“Không…Huynh vẫn không hiểu…Huynh nói với phụ thân chỉ khiến ông ấy ghẻ lạnh đệ hơn thôi, đệ không cần huynh giúp!

” – Miệng cậu hét to như thể muốn nhiều người nghe thấy hơn.

“Chậc…Huynh nói lại một lần nữa, đây là quyết định của đại ca và phụ thân, đệ không có quyền xen vào cũng như từ chối”.

Nói rồi, Diệp Phong quay người, không rõ nét mặt, biểu cảm hắn như nào, hắn chỉ lặng lẽ bước đi hướng về phía Nội viện, vừa đi vừa nói vọng lại.

“3 tháng sau nếu trong kì sát hạch cuối năm, đệ không thể thắng, thì đệ nên trở về Diệp gia đi…”.

Nhìn hình bóng đại ca càng xa càng khuất dần, Diệp Trần càng không thể chấp nhận, mắt cậu nổi tơ máu, uất ức lan tràn khiến cơ thể từ đầu đến chân không ngừng run rẩy.

Đến cuối cùng ngay cả ca cậu cũng muốn cậu xéo khỏi học viện, tâm cậu lúc này thật rối loạn cộng thêm sự u ám của sắc chiều càng khiến cậu chết tâm hơn.

Trong đầu cậu liên tục xuất hiện những lời nói khinh bỉ, chế giễu đến cùng cực.

‘Phế vật…Không chút thiên phú…Hãy trở lại Diệp gia đi, đệ không đủ khả năng.

hahahaha….

’.

Bức tường “tinh thần” cuối cùng của cậu cũng đã vỡ tan, cậu quỳ gục xuống, hai mắt không ngừng rơi những giọt lệ của nam nhi, lệ cho sự uất ức, cô độc, cho sự tủi nhục, cực khổ mà cậu đã phải chịu để rồi chẳng nhận lại gì.

Cậu biết rằng ba tháng là không đủ để cậu làm được, không, cho dù là một năm cũng chả làm được, cậu đã mất dấu con đường tiến đến tu vi tiếp theo.

Có lẽ mọi người nói đúng, cậu không có thiên phú, không thể trở thành “Cường Giả”.

Bất chợt, chiếc ngọc bội Diệp Trần đeo bên thắt lưng chợt rơi xuống đất.

Cạchhhhhhhhh….

Tiếng cạch thật dài như thể mẹ cậu cũng tán đồng cùng mọi người.

'Mẹ…cả mẹ cũng…' cậu không thể không nghĩ vậy bởi vì đây là di vật mẹ cậu để lại cho cậu.

Tuyệt Vọng nối tiếp Tuyệt Vọng.

Cậu định nhặt lại chiếc ngọc bội thì một ánh sáng chợt lóe lên, ánh sáng mạnh mẽ khiến cậu không thể không che mắt:

“Chuyện gì vậy!

Ánh sáng chợt vụt tắt dần kèm theo đó là một luồng khí tức tím nhạt kỳ lạ liền từ chiếc ngọc bội xâm nhập hẳn vào nghi tâm cậu, mắt cậu trắng dã, muốn kêu cứu nhưng miệng không thể nói và xung quanh cũng không có ai có thể tới giúp – Cả khu ký túc đều đi ăn tối, không còn một bóng người – Quang cảnh lạnh lẽo, im lặng đến rợn, cậu ngất đi và rơi vào một giấc mơ kì lạ:

Trong mơ.

Khi cậu mở mắt là khoảng không gian vô định và tràn ngập những làn khói tím đen đặc quánh.

“Đây là đâu?

– Diệp Trần nghi hoặc, mơ hồ thốt ra.

“Đây sao!

Đây là thế giới nội tâm của ngươi…”- Giọng nói bí ẩn vang lên.

“Ai vậy!

‘thế giới nội tâm của mình’”- Nét mặt cậu hốt hoảng, sống lưng hơi lạnh.

“Ta nói rồi đây là thế giới nội tâm của ngươi, khi ta thoát khỏi phong ấn vô tình rơi vào đây!

”.

Nghe vậy, Diệp Trần cậu liền trở nên mơ hồ và nghi hoặc hơn.

“Phong ấn…rơi vào…sao?

Thấy Diệp Trần như vậy, kẻ bí ẩn liền nói tiếp.

“ Trước khi ta chết, một phần thần thức của ta đã thoát ra và nhập vào một chiếc ngọc bội, ta không biết chủ nhân của nó là ai, nhưng ta đã sống, và lúc nãy có vẻ nội tâm của ngươi không ổn định, nên đã một phần nào đó làm ta thức tỉnh”.

“Gì chứ…Thần thức…Nhập vào…Thức tỉnh!

”- Cậu bàng hoàng lẩm bẩm.

Sau đó giọng cậu liền cất lên.

“Vậy hiện giờ, ta đang ở trong thế giới nội tâm của chính ta và ta đang nói chuyện với một kẻ đã ẩn mình trong ngọc bội di vật của mẫu thân ta suốt thời gian qua…hahaha…thật…quả thật…”.

Mắt Diệp Trần dần nhòe đi, tim như thắt lại, cậu tưởng rằng ngọc bội là bùa hộ mệnh, ai ngờ là một miếng ngọc “nguy hiểm”.

“Vậy ngươi muốn đoạt xá ta sao…” – Cậu hỏi.

“Đoạt xá…Nếu đoạt xá đơn thuần thì ta đã làm một cách đơn giản rồi, ta muốn làm một giao dịch với ngươi!

”.

“Giao dịch?

– Nét mặt Diệp Trần bất ngờ, mắt cậu mở to, chân mày dãn ra.

“Đúng!

Giao dịch!

Ta vẫn sẽ đoạt xá ngươi…nhưng…Ta sẽ giúp ngươi một việc” – Giọng nói của kẻ thần bí vẫn phát ra sau màn sương mù tím đen.

“Một việc…”.

– Diệp Trần nét mặt tò mò, mắt hơi hiếu kì.

“Ta sẽ dùng cơ thể này của ngươi, giúp nó trở nên hùng mạnh, trở thành “Cường Giả””.

Lời nói vừa thốt ra khiến Diệp Trần cậu lộ vẻ mặt ngưng trọng – “Giúp ta, .

Cường Giả” – Hai chữ “Cường Giả” như là chìa khóa nội tâm của cậu, cậu không thể không dao động khi nghe đến.

“Nhưng ta, sẽ chết khi ngươi đoạt xá đúng không?

Giọng nói thần bí im lặng một lúc rồi nói.

“Trên ý nghĩa thì ngươi thực sự sẽ chết nếu để thần thức ta đoạt xá, nhưng đừng lo lắng, ta sẽ dùng bí pháp chừa lại một ít thần thức của ngươi để ngươi có thể cảm nhận được hành trình mình trở nên mạnh hơn”.

Lời vừa nói ra Diệp Trần cậu liền trầm tư.

‘Chết sao, nếu mình không đáp ứng hắn thì cũng sẽ bị hắn đoạt xá, thậm chí không chừa lại một chút thần thức nào…’.

Cậu dần dần buông bỏ, có lẽ cậu đã thật sự chấp nhận cái được gọi là “chết” nhưng không chết hoàn toàn.

“Được, ta chấp nhận…”.

Kẻ thần bí bất ngờ.

“Ngươi lại chấp nhận dễ dàng như vậy mà không chút phản kháng nào sao”.

“Phản kháng…chẳng phải vô ích sao, mặc dù ta không thấy ngươi nhưng ta nghĩ nếu thần thức ngươi đã hóa hình thậm chí có thể nói chuyện như vậy, ta đã không phải đối thủ rồi, vả lại:

Diệp Trần dần ngồi xuống, chân dãn về phía trước, tay chống sau lưng, người hơi ngả về sau, mặt ngửa lên, mắt nhắm, giọng trầm ổn vang lên.

“Ta đã không còn muốn sống nữa”.

Kẻ bí ẩn bất ngờ.

“.

.."

hắn trầm mặc.

“Nghe nực cười phải không, có ai lại không muốn sống như ta chứ!

”- lúc này tinh thần cậu nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

“Được rồi, làm đi, giải thoát cho ta khỏi số phận nghiệt ngã này”.

Kẻ thần bí trầm ngâm như đang nghĩ về một điều gì đó “.

” một lúc sau liền thốt lên.

“Được”.

Một tia sáng xanh nhạt từ trong làn sương tím đen liền lóe lên và lớn dần ra biến thành một quả cầu xanh, sau đó nó dần di chuyển đến phía Diệp Trần, bắt đầu nuốt trọn, thôn phệ cậu, chân rồi tay cậu dần bị quả cầu thôn phệ, trước lúc cậu hoàn toàn tan biến, Diệp Trần liền hỏi một câu.

“Này…ta sắp chết rồi…hãy cho ta biết ngươi là ai đi”.

Kẻ thần bí không chối từ, hắn đáp.

“Được, ta chính là .

”.

Khuôn mặt Diệp Trần liền tỏ vẻ thản thốt như thể không tin nổi vào những gì mình nghe được:

“Ngài là…” – Chưa kịp nói thì cậu đã tan biến, bị quả cầu thần thức nuốt trọn không thương tiếc.

Lúc này bên ngoài cơ thể cậu cũng có chút động tĩnh, cơ thể hơi co giật nhẹ, đột nhiên, mắt Diệp Trần liền mở ra, nhưng ánh mắt này không phải của cậu, mà là của thần thức kia, một ánh mắt đầy sức mạnh, sát phạt, thậm chí có chút “vô cảm”.

Hắn dần cử động tay chân như thể lâu ngày chưa được trải nghiệm cảm giác này, khi hắn chưa kịp làm quen với cỗ thân thể mới thì từ xa, một giọng nói khản đặc, hơi ồm vọng đến:

“Trần đại huynh”.

Diệp Trần (đoạt xá)

liền ngước mắt lên nhìn, hình bóng trông thật quen thuộc.

‘Này, ai đây…ta vừa mới thức giấc…trong quen quá

[Lục lọi trong mảnh kí ức của Diệp Trần]

, hửm, hắn tên là A Hoàng à!

Thân hình từ xa chạy đến, A Hoàng mặc dù không có thiên phú tu luyện nhưng sức ăn lại kinh người, thân hình béo mập có chút thừa cân, mặt mũm mĩm không giống người tu tiên chút nào.

Có lẽ bởi vì lúc nhỏ cha mẹ mất sớm bị bỏ đói nên giờ mới ăn để bù lại.

Khi A Hoàng chạy tới thì Diệp Trần liền (diễn)

“Oh…A Hoàng à, đệ tới đây làm gì”.

Giọng A Hoàng vang lên.

“Đệ tới để mang thức ăn tối đến cho huynh đây, chẳng phải lúc sáng Trần ca bị tên Bắc Huyền chết tiệt kia đánh ngất, bất tỉnh tới giờ bỏ qua cả bữa trưa mà, nên đệ mới mang thức ăn tới cho huynh”.

Nói rồi A Hoàng liền lấy từ trong ngực áo ra một bọc giấy gói khá to, chắc hẳn khá nhiều đồ ăn thơm ngon, hắn từ từ mở ra, nhưng đập vào mắt là đồ ăn đều bị cắn mất một nửa.

“Tèn Ten”.

– A Hoàng nét mặt ngây ngô.

“Gì đây!

Thức ăn thừa à!

”- Diệp Trần nói.

A Hoàng lắp bắp đáp lại:

“Không, tại…tại…đệ lúc về đói quá nên…nên cắn vài miếng!

” – ngượng ngùng nói.

Diệp Trần nhìn đồ ăn rồi nhìn A Hoàng, hắn thầm nghĩ.

‘Cái tên chết tiệt, hạ đẳng này, vậy mà, hắn dám lấy đồ ăn hắn cắn rồi đưa cho ta, ta…ta muốn giết hắn.

Vừa dứt suy nghĩ thì đột nhiên một luồng điện chạy quanh cơ thể khiến hắn bất ngờ, giọng nói vang lên ngay sau.

(Giọng nói trong đầu Diệp Trần)

‘Không được, đó là bạn của vãn bối, mong ngài đừng hại đệ ấy!

’.

‘Nhưng hắn để ta ăn đồ ăn thừa của hắn, ngươi nghĩ kẻ như ta phải ăn đồ ăn thừa kẻ khác để lại’.

‘Xin ngài!

Mong ngài đừng hại đệ ấy!

’.

Nghe giọng nói có vẻ thành khẩn, Diệp Trần (đoạt xá)

liền hạ hỏa.

‘Được, lần này ta chịu nhục vậy’.

‘Mong ngài…Hãy bảo vệ đệ ấy…Cảm ơn’- Diệp Trần giọng trầm nhẹ.

‘Ngươi…’.

Giọng nói Diệp Trần (chủ cũ thân thể)

liền vụt tắt trong đầu.

‘Chậc, bảo vệ tên béo này sao' – Vừa nghĩ vừa nhìn về phía A Hoàng.

Trước mặt Diệp Trần, A Hoàng vẫn hồn nhiên đưa bánh trước mặt hắn.

“Ta no rồi, không ăn…” – Khuôn mặt hơi khó chịu, giọng nói như muốn xua đuổi.

“Sao lại no chứ, Trần ca hôn mê làm gì mà no được, này ăn đi đệ đút cho….

” – A Hoàng vẫn ngây ngô cất chất giọng ồm.

Nghe vậy Diệp Trần liền trong lòng trở nên kinh tởm, mắt trở nên dè bỉu hơi pha chút khinh bỉ, tay liên tục xua.

“Không…Đừng, ta no rồi, ta không cần ngươi đút, không…Tránh ra, tên mập địt chết tiệt”.

“Trần ca đừng ngại, đệ làm được…”.

“Không….

”.

Còn Tiếp.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập