Nghe Minh Nguyệt đại trưởng lão nói vậy, bọn họ liền nhìn về phía bí cảnh, trước mặt họ, một cảnh tượng hùng vĩ hiện lên, giữa một khu rừng hoang vu, phía xa có một hồ nước khá rộng, trên mặt hồ một cánh cổng làm bằng linh lực trời đất liền hiện lên, cổng liên tục tỏa ra ánh sáng xanh lam pha chút tia chói nhẹ nhàng tản phát ra từ cửa.
“Chúng ta chắc là học viện đầu tiên tới nơi này” – Minh Nguyệt nói.
Phi thuyền bay từ từ hạ xuống bên bờ hồ, tất cả mọi người liền bước xuống.
“Nơi này nhìn đẹp quá!
” – Đông Nhi lên tiếng.
“Đúng thật” – Hoa Mặc nói.
Trước mắt họ, mặt hồ xanh ngọc phảng phất những cơn gió nhẹ và tiếng sóng xào xạc khiến họ trong lòng không khỏi có cảm giác nhẹ nhõm.
Bất chợt, từ trên không lại có thêm hai phi thuyền bay khổng lồ nữa xuất hiện, chúng dần dần đáp xuống hai bên cạnh phi thuyền của Tinh Hà học viện.
Ngay sau đó những phi thuyền nhỏ hơn cũng dần xuất hiện.
Những phi thuyền này liền hạ cánh xung quanh bờ hồ.
Hai phi thuyền lớn, một phi thuyền treo cờ có kí hiệu Luân Bàn cổ xưa, hình tròn như bánh xe, biểu tượng của Tiên Luân học viện, một phi thuyền treo cờ có ký hiệu thái cực bàn , nửa đen nửa trăng xoay chuyển chậm rãi, xung quanh khắc một vài đạo văn cổ, biểu tượng của Thái Nhất học viện.
Từ trên hai phi thuyền, những bóng người dần dần bước xuống.
Các phi thuyền nhỏ khác cũng có nhiều người đang dần bước xuống.
“Hửm…Sao lại có nhiều người vậy?
Chẳng phải chỉ có ba học viện chúng ta hợp tác sao” – Hoa Mặc vẻ mặt bất ngờ lên giọng.
“ Đại trưởng lão!
Chuyện này là sao vậy?
– Đông Nhi nghi hoặc hỏi Minh Nguyệt.
“ Chuyện này….
Ta cũng không rõ!
” – Minh Nguyệt đáp lại Đông Nhi.
‘Không rõ sao!
’ – Cả bọn 5 người liền bất ngờ.
“ Các ngươi là người của Tinh Hà sao?
– Một giọng nam bất ngờ vang lên.
Hắn mặc bộ trang phục xám trắng đặc trưng, trước ngực áo có thêu luân bàn cổ.
Mặt nam thanh niên ngũ quan sáng sủa.
“Ngươi là ai” – Hoa Mặc cất giọng thay mặt cả đám hỏi người thanh niên.
“Ha…Ta là ai ngươi có tư cách biết sao!
Ta chỉ hỏi các ngươi có phải người của Tinh Hà không?
– Nam thanh niên giọng khinh thường nói.
“Ngươi….
” – Hoa Mặc tỏ vẻ tức giận, tay nắm chặt thành quyền như muốn động thủ.
“Này, đệ bình tĩnh đi” – Như Nguyệt bất ngờ giơ tay cản Hoa Mặc sau đó cô liền nói tiếp.
“Đúng, bọn ta chính là người của học viện Tinh Hà”
“Ô!
Ngươi thật xinh đẹp” – Nam thanh niên nhìn chằm vào Như Nguyệt giọng hơi chút tà nói.
Đột nhiên, một thân ảnh với bàn tay nắm chặt thành quyền tiến gần đến nam thanh niên, thân ảnh liền tặng một quyền yêu thương khiến mặt hắn méo xệch, ngũ quan móp méo, hắn bay văng đi vài trượng, vừa bay hắn vừa hét lên đau đớn.
“Ah, Ah, Ah…”
Thân ảnh vừa ra quyền là Huyền Lãng.
“Này, ngươi làm trò gì vậy hả!
” – Như Nguyệt hỏi Huyền Lãng.
Nghe cô hỏi, hắn liền gãi đầu thờ ơ đáp.
“Ta nhìn hắn thấy ghét quá!
Tên nam thanh niên vừa bị đánh đứng lên loạng choạng, mặt méo mồm vêu lên, nói lắp bắp khó nghe.
“Ngươi…Ngươi…là.
là tên…khốn…nào!
“Ngươi vừa nói gì cơ?
– Huyền Lãng giả điếc không nghe thấy.
“Ngươi…Ngươi…là…tên…khốn…nào?
“Hahaha….
Mồm ngươi vêu lên rồi nói khó nghe quá” – Hoa Mặc đứng xem bất ngờ bật cười nói.
“Ngươi…” – Nam thanh niên tức giận, hắn mặc kệ thương tích ở mặt, liền nắm tay thành quyền phi như bay tới chỗ Hoa Mặc đang đứng muốn đánh hắn.
Hoa Mặc thấy vậy, hắn liền lộ vẻ mặt khinh bỉ, quyền của đối phương vừa bay tới chuẩn bị chạm vào mặt hắn thì hắn liền nghiêng người nhẹ nhàng né tránh, sau đó liền gạt chân khiến hắn ngã lăn quay ra đất mông chổng lên trông rất buồn cười.
Thấy hắn như vậy Đông Nhi, Như Nguyệt, Huyền Lãng, Vân Minh liền che miệng cười thầm.
Không thể chấp nhận sự nhục nhã này, nam thanh niên liền sôi máu, định bụng sử dụng công pháp.
“Ta…Ta sẽ giết chết ngươi!
Tay thanh niên bất ngờ xuất hiện những đốm lửa nhỏ, mắt hắn sáng lên.
Hoa Mặc nhìn thấy hắn sử dụng chân nguyên để thi triển công pháp nên hắn cũng sử dụng chân nguyên để thi triển công pháp đáp trả lại.
“Ta thành toàn cho ngươi chết trước!
” Hoa Mặc dáng vẻ cao ngạo, giọng nói khinh thường.
“Dừng lại!
” – Một giọng nói lạ khác bất ngờ vang lên.
Như Nguyệt, Hoa Mặc, Đông Nhi, Huyền Lãng nhìn lên liền bất ngờ.
“Ẩn Hoàng ngươi cũng tham gia nhiệm vụ này sao!
” – Huyền Lãng lên tiếng, nét mặt ngạc nhiên.
“Sư huynh cứu ta” – Nam thanh niên bị Hoa Mặc đánh lên tiếng cầu cứu Ẩn Hoàng.
“ Tên như ngươi đi được, sao ta không thể” – Ẩn Hoàng đáp lại Huyền Lãng.
Lúc này Vân Minh vẫn hơi ngơ ngác.
‘ Tên Ẩn Hoàng này…nghe có chút quen, mà mình không nhớ đã gặp hắn ở đâu rồi’ – Vân Minh thầm nghĩ.
“ Minh Nguyệt trưởng lão, tên Ẩn Hoàng này là ai thế?
– Nghĩ không thông hắn liền quay sang hỏi Minh Nguyệt.
Nghe Vân Minh hỏi, Minh Nguyệt liền đáp.
“ Ẩn Hoàng sao, cậu ta là đệ tử mạnh Top hai của nội viện Tiên Luân học viện”
‘ Top hai Tiên Luân, Ẩn Hoàng…’ – Nghĩ ngắt quãng.
Một lúc sau hắn liền nhớ ra một điều gì đó.
‘Ẩn Hoàng, Tiên Luân học viện, chẳng phải là cái tên thiếu gia của Ẩn gia trong thập đại gia tộc sao, hắn còn là thiếu chủ của Tiên Luân viện nữa’ – Cậu suy nghĩ trong đầu.
‘Hồi trước, nếu mình nhớ không nhầm, các học viên nội viện có nhắc đến hắn và Huyền Lãng từng giao thủ, hai bên đánh nhau rất quyết liệt, thậm chí Huyền Lãng còn phải thi triển ra con át chủ bài Huyền Vũ Trấn Thiên Thuẫn, nhưng kết quả vẫn thất bại trước tên Ẩn Hoàng này.
’ – Vân Minh tiếp tục nhớ lại những mảnh ký ức rời rạc.
‘Vả lại hồi nhỏ mình cũng từng gặp hắn mấy lần ở các bữa tiệc rồi…’ – Cậu tiếp tục nghĩ, trong tâm như sóng biển dâng trào vì đã nhớ ra Ẩn Hoàng là ai.
Dứt suy nghĩ, Vân Minh liền nhìn về phía Huyền Lãng và Ẩn Hoàng đang đấu khẩu.
“Lần trước do ta sơ xuất nên mới để ngươi thắng ta nửa chiêu, lần này nếu đánh lại, ta tuyệt đối sẽ không thua ngươi đâu” – Huyền Lãng dõng dạc nói.
“ Ha…ta thấy ngươi chẳng tiến bộ chút nào, lần trước ta còn chưa ra hết sức đâu” – Ẩn Hoàng nhếch mép cười, giọng mỉa mai.
“Ngươi…” – Huyền Lãng tức giận siết chặt tay.
Thấy Huyền Lãng vậy, Ẩn Hoàng hắn chẳng thèm quan tâm, mắt hắn liền đảo sang chỗ Hoa Mặc và tên nam thanh niên đang nằm.
“ Nhà ngươi mau thả hắn ra!
” – Hắn giọng hơi nghiêm lại.
“ Ngươi là cái thá gì mà khiến ta phải thả hắn ra” – Hoa Mặc cao ngạo lên tiếng, giọng khiêu khích.
Lúc này, Ẩn Hoàng ngũ quan sắc bén, tóc búi dài, thân bận trang phục xám trắng của nội viện Tiên Luân bắt đầu hơi tức giận, mắt hắn nổi đầy sát khí, cả người tỏa ra uy áp kinh người.
“Ngươi dám khinh thường ta”
Uy áp của Ẩn Hoàng ngày càng mạnh mẽ hơn, tỏa ra ngày một lớn hơn khiến Hoa Mặc có chút run rẩy, thậm chí những người đứng từ xa hóng chuyện cũng cảm thấy có chút run trước uy áp kinh khủng này.
‘ Ta…ta…sao cơ thể ta không thể kiểm soát thế này’ – Hoa Mặc dù vẻ ngoài bình tĩnh nhưng bên trong cậu có chút e dè nghĩ.
Huyền Lãng, Như Nguyệt, Đông Nhi cũng bất ngờ nghĩ khi cảm nhận được uy áp kinh người này.
‘Tên này…Lại mạnh hơn rồi!
“Uy áp kinh khủng thật” – Vân Minh vẻ mặt hơi thản thốt, không bình tĩnh như mọi khi.
“Được rồi…Dừng lại tại đây đi” – Minh Nguyệt lên tiếng, sau đó liền phất tay phá tan uy áp của Ẩn Hoàng.
Hoa Mặc liền cảm thấy nhẹ nhõm sau khi uy áp biến mất.
‘Biến…Biến mất rồi’ – Hoa Mặc thầm nghĩ, nhưng nét mặt vẫn hơi tím, tâm còn hơi kinh sợ trước sức mạnh của Ẩn Hoàng.
Sao Minh Nguyệt ngươi lại xen vào chuyện của hậu bối thế” – Giọng nói vang lên khiến Minh Nguyệt bất ngờ, ông liền quay về hướng phát ra tiếng nói.
“ Hửm….
Lần này là La Sa ngươi dẫn đội Tiên Luân sao” – Minh Nguyệt nói.
“Ha…Ta cũng không ngờ lần này Minh Nguyệt ngươi lại xuất mã.
” – La Sa đáp.
Minh Nguyệt và La Sa nhìn nhau tóe lửa, có lẽ trong quá khứ hai người từng có mối thù khá lớn.
“ Hừ…Hôm nay tâm trạng ta tốt, còn phải làm chính sự, .
” – La Sa lên tiếng.
“ Hừ…câu này phải ta nói mới đúng, nếu hôm nay không phải bí cảnh quan trọng , thì ngươi đã không còn sống rồi…” – Minh Nguyệt đáp lại.
……….
Trong lúc hai Người Minh Nguyệt và La Sa đang đấu khẩu, tên nam thanh niên liền ngồi dậy chạy tới phía Ẩn Hoàng đang đứng.
“Sư huynh” – hắn chào.
“ Phế vật” – Ẩn Hoàng lên tiếng.
Nghe Ẩn Hoàng nói vậy nhưng thanh niên vẫn không có chút phản kháng nào, tay ôm mặt đứng bên cạnh.
“ Đông Nhi nàng vẫn xinh đẹp như ngày nào!
” – Ẩn Hoàng bất ngờ nhìn sang phía của Đông Nhi, mắt say đắm nói.
“ Hừ…Ta cần ngươi quan tâm chắc…” – Đông Nhi mặt tức giận nói đáp lại Ẩn Hoàng.
“Nàng sao lại lạnh nhạt với ta như vậy, chúng ta là người quen từ lúc nhỏ đến giờ mà!
” – Ẩn Hoàng giọng nhẹ nhàng khó tin nói tiếp.
“Ai quen loại người như ngươi chứ” – Cô nói giọng hơi chua chát tức giận.
Nghe Đông Nhi nói vậy hắn liền cạn lời.
“Thảm hại” – Một giọng nói bất ngờ vang lên châm biếm Ẩn Hoàng.
Nghe vậy, Ẩn Hoàng liền nhìn về phía giọng nói phát ra.
Đập vào mặt hắn là Vân Minh.
“ Ngươi là kẻ nào, dám xen vào chuyện của ta”
“Ta là kẻ nào sao” – Vân Minh nói lại, nét mặt không hề có chút sợ sệt.
“Ha….
” – Cậu liền bật cười nhẹ.
Thấy Vân Minh như vậy, Ẩn Hoàng hắn liền tức giận, mắt hắn nổi tơ máu, cơ thể giật giật.
“Ngươi, .
Haha.
ta thấy ngươi thú vị rồi đó!
Nói rồi, hắn liền mất bình tĩnh xông đến chỗ Vân Minh, tay dơ thẳng ra nhắm thẳng vào cổ Vân Minh như muốn bẻ cổ hắn.
“Dừng lại ngay tên khốn!
” – Đông Nhi bất ngờ xông tới, dùng chưởng pháp đỡ chiêu của Ẩn Hoàng giúp Vân Minh.
Ẩn Hoàng thấy vậy liền thu tay.
“ Nàng…sao lại giúp hắn”
“Ai cho ngươi làm hại Vân Minh ca chứ!
Nghe tới hai chữ Vân Minh, hắn nhớ liền ra.
“Vân Minh…thì ra là ngươi à, chả trách vẫn yếu như ngày nào!
” – Giọng mỉa mai, khinh miệt pha chút chế giễu.
Vân Minh vẫn nhìn Ẩn Hoàng mắt nổi đầy sát khí.
“Ánh mắt đó là sao?
Muốn giết ta à!
” – Ẩn Hoàng tiếp tục mỉa mai.
Ánh mắt Vân Minh và Ẩn Hoàng lúc này va chạm nhau nổi lên sự lạnh lẽo hơn bao giờ hết, giống như chỉ chờ một hiệu lệnh là hai bên liền xông vào.
“ Các ngươi có dừng ngay mấy hành động trẻ con này lại ngay không” – Giọng nói của một người phụ nữ vang lên.
Tất cả đều dừng hành động ngoái lại nhìn về phía giọng phát ra.
Một người phụ nữ xinh đẹp thân hình đầy đặn, dung nhan mỹ miều đang đứng, trên người mặc thanh y trắng trước ngực có thêu biểu tượng Thái Cực đồ.
“Hoa Lan trưởng lão sao!
” – La Sa lên tiếng chào hỏi.
“Các ngươi không mau chóng để các học viên vào bí cảnh, ngược lại còn ở đây làm chuyện trẻ con này” – Hoa Lan không chút sợ hãi châm biếm tất cả mọi người.
Nghe Hoa Lan nói vậy, Minh Nguyệt và La Sa liền chột dạ.
Sau một lúc, Minh Nguyệt liền bấm pháp quyết để mở cấm chế bí cảnh.
“Bí cảnh đã được giải trừ hoàn toàn cấm chế!
Các học viên có thể vào rồi” – Minh Nguyệt lên tiếng.
Nghe vậy tất cả mọi người liền tạm thời bỏ qua hiềm khích, nhưng trong tâm mỗi người, đặc biệt là Vân Minh và Ẩn Hoàng không ngừng sôi sục.
‘Đợi vào bí cảnh, ta sẽ giết chết ngươi, cứ đợi đó tên yếu đuối.
’ – Ẩn Hoàng nghĩ.
‘Ha…tên này vẫn thảm hại như ngày nào’ – Vân Minh nghĩ châm biếm.
“ Minh Nguyệt trưởng lão, chúng ta vào vậy những người hóng hớt xung quanh nãy giờ thì sao?
– Huyền Lãng lên tiếng hỏi.
“Viện trưởng ba học viện đã quyết định bí cảnh này là của chung, phân chia đồng đều cho tất cả các thế lực trong đế quốc.
” – Hoa Lan trả lời.
“Chuyện này…sao chúng ta không biết” – Đông Nhi nghi hoặc.
“Chuyện này mới được thông qua khoảng một ngày trước thôi, chắc tại học viện các ngươi khởi hành sớm nên không biết việc này, hoặc tên trưởng lão dẫn đội của các ngươi không xem thông báo qua lệnh bài.
” – Hoa Lan tiếp tục nói.
“ Này…” – Minh Nguyệt hơi khó chịu.
“Được rồi…không hỏi nữa, các ngươi vào bí cảnh đi” – Hoa Lan lại nói.
“ Các học viên Tiên Luân, chuẩn bị vào bí cảnh” – La Sa lên tiếng.
“Tinh Hà, hãy chuẩn bị vào bí cảnh” – Minh Nguyệt cũng lên tiếng.
Tất cả đều đồng thanh đáp.
“Vâng!
”.
Còn Tiếp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập