Buổi kiểm tra thiên phú vừa kết thúc, không khí quảng trường vẫn còn đang sôi sục.
Đột nhiên, từ phía nội viện xa xa, hai đạo thân ảnh lặng lẽ bay tới, thân pháp nhẹ nhàng như lá rơi, nhưng khí thế lại áp bức cả không gian xung quanh.
Hai vị nội môn trưởng lão đáp xuống đài cao, áo bào trắng viền vàng tung bay, linh khí quanh thân tựa như mây cuốn.
Thiên Tinh trưởng lão lập tức bước tới, chắp tay hành lễ cung kính:
“Chào hai vị trưởng lão nội môn!
Hai vị trưởng lão khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua đám đệ tử mới, dừng lại ở Lãnh Tuyết Nhi và Long Thiên Hạo – hai thiên tài cấp 5 duy nhất hôm nay.
Một vị trưởng lão tóc bạc, giọng trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm, lên tiếng:
“Hai đứa nhỏ này có tư chất tuyệt phẩm, theo chúng ta vào trung tâm đệ tử tâm đắc.
Từ nay sẽ được các trưởng lão trực tiếp huấn luyện, trở thành trụ cột tương lai của Võ Các.
Lãnh Tuyết Nhi và Long Thiên Hạo không chút ngạc nhiên, chỉ khẽ cúi đầu rồi theo hai vị trưởng lão bay về phía ba tòa tháp cao nhất – nơi nội môn cấm địa, đệ tử tâm đắc cư ngụ.
Vân Phong đứng trong đám người, ngẩng đầu nhìn theo bóng dáng hai người dần khuất sau mây trắng.
Ánh mắt cậu tràn đầy ngưỡng mộ, lòng dâng lên một ngọn lửa cháy bỏng:
“Họ… thật sự mạnh đến vậy.
Một ngày nào đó, ta cũng muốn bay lên như thế.
Hai vị trưởng lão nội môn đều là Võ Vương sơ cấp, cảnh giới mà ở Huyền Long Đế Quốc đã thuộc hàng đỉnh cao.
Chỉ một cái vẫy tay của họ cũng đủ khiến linh khí thiên địa rung chuyển.
Tiếp theo, một vị trưởng lão khác dẫn khoảng bốn năm người cấp 4 rời đi, hướng thẳng về khu nội môn – nơi có bí kíp cao cấp, đan dược dồi dào và sư phụ trực tiếp chỉ điểm.
Chỉ còn lại đám đệ tử cấp 3 trở xuống.
Thiên Tinh trưởng lão nhìn qua một lượt, giọng không chút cảm xúc:
“Các ngươi theo ta.
Ông vung tay, mỗi người nhận được một túi vải nhỏ màu xám.
Vân Phong mở ra xem:
bên trong là mười viên linh thạch lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt, một cuốn tâm pháp mỏng màu lam khắc chữ “Hấp Linh Quyết – Cơ Bản”, và một lệnh bài thân phận bằng ngọc màu xanh nhạt, chưa khắc tên.
Thiên Tinh trưởng lão nói ngắn gọn:
“Đây là đồ khởi đầu cho đệ tử ngoại môn.
Linh thạch dùng để tu luyện hoặc mua sắm, tâm pháp giúp các ngươi khai mở kinh mạch và hấp thụ linh khí.
Lệnh bài là thân phận của các ngươi tại Võ Các.
Ông vẫy tay gọi một đệ tử ngoại môn đứng gần đó – một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, thân hình cao lớn, tu vi Võ Cốt sơ kỳ, tên là Lục Vân.
“Lục Vân, dẫn bọn chúng vào khu ngoại môn, ghi danh, hướng dẫn quy củ.
Lục Vân chắp tay lĩnh mệnh, rồi dẫn đám người đi về phía khu nhà đá thấp ở rìa phía đông Võ Các.
Trên đường đi, Lục Vân vừa đi vừa nói, giọng đều đều nhưng rõ ràng:
“Khu ngoại môn là nơi các ngươi sinh hoạt và tu luyện trong những năm đầu.
Mỗi ngày có giờ sinh hoạt không cố định các ngươi có thể :
sáng luyện công ở sân chung, trưa nghỉ ngơi, chiều nhận nhiệm vụ tông môn, tối tự do tu luyện.
Muốn mạnh lên, trước tiên phải luyện thành ‘Hấp Linh Quyết’ để khai mở kinh mạch và ngưng tụ chân khí sơ cấp.
Linh thạch các ngươi có thể mang đến Tàng Kinh Các phía tây mua bí kỹ cấp thấp, hoặc Thương Các phía nam mua pháp bảo, đan dược.
Mười linh thạch ban đầu đủ để mua một viên Linh Khí Đan cấp thấp – loại đan này giúp cảm ngộ linh khí nhanh hơn.
Nếu không muốn mua, có thể hấp thụ trực tiếp linh khí từ linh thạch, nhưng sẽ tốn kém và chậm hơn rất nhiều.
Muốn kiếm thêm linh thạch thì phải nhận nhiệm vụ trong tông môn:
quét dọn pháp trận, chăm sóc linh điền nhỏ, vận chuyển vật liệu, hoặc tham gia săn yêu thú cấp thấp quanh thành.
Nhiệm vụ càng khó, thưởng càng cao.
Nhớ kỹ:
ngoại môn không có sư phụ trực tiếp, mọi thứ đều dựa vào chính các ngươi.
Cố gắng lên, có thành tích tốt thì mới có cơ hội thi thăng cấp vào nội môn.
Sau khi giới thiệu xong, Lục Vân dẫn mọi người đến đại sảnh ghi danh.
Từng người khắc tên lên lệnh bài bằng một giọt máu, lệnh bài lập tức phát sáng rồi khắc sâu tên và số hiệu đệ tử.
Vân Phong nhìn dòng chữ “Vân Phong – Ngoại Môn Đệ Tử” hiện lên trên ngọc bài, lòng chợt dâng lên cảm giác kỳ lạ – từ nay, cậu chính thức là một phần của Võ Các.
Mọi người được phân phòng riêng.
Phòng của Vân Phong là một gian nhỏ sạch sẽ:
giường gỗ, bàn đá, một cửa sổ nhìn ra sân luyện võ chung.
Cậu đóng cửa lại, ngồi xuống giường, chậm rãi mở túi đồ ra sắp xếp.
Khi tay chạm vào đáy túi, cậu bất ngờ lấy ra một cây lược gỗ nhỏ, cán lược được chạm khắc hoa văn đơn giản.
Đó là cây lược mẹ từng dùng để chải tóc cho cậu mỗi buổi tối trước khi đi ngủ.
Vân Phong cầm lược, ngón tay khẽ run.
Hình ảnh mẹ ngồi sau lưng, nhẹ nhàng chải tóc đuôi gà cho cậu, vừa chải vừa kể chuyện cổ tích, chợt ùa về rõ mồn một.
Cậu vô thức đưa lược lên, chậm rãi chải qua mái tóc dài đã rối bù vì mấy ngày đường xa.
Mỗi nhát chải như mang theo hơi ấm của mẹ, mùi hương vải mới và mùi cơm nhà thoang thoảng trong ký ức.
Mắt Vân Phong dần đỏ hoe.
“Cha… mẹ… con đã đến Võ Các rồi.
Con sẽ cố gắng.
Con hứa sẽ trở về, mang theo sức mạnh để hai người không phải vất vả nữa…”
Cậu đặt lược xuống bên gối, nằm ngửa ra giường, nhìn lên trần nhà đá lạnh lẽo.
Miếng ngọc bội “NHÂN” trên ngực khẽ tỏa ấm, như đang an ủi cậu.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu vào sân luyện võ, nơi vài đệ tử ngoại môn vẫn đang miệt mài luyện quyền dưới đêm khuya.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập