Chương 6: Kiểm Tra

Thiên Tinh trưởng lão dẫn đoàn đệ tử mới tiến vào trung tâm ngoại môn – một quảng trường rộng lớn lát đá xanh, chính giữa dựng một cột đá cao ba trượng, bề mặt nhẵn bóng, khắc sáu chấm tròn lớn xếp thẳng từ dưới lên trên.

Mỗi chấm cách nhau đều đặn, tỏa ra linh khí nhàn nhạt.

Ông dừng lại, giọng vang vọng:

“Đây là Thiên Phú Bia Đá, pháp khí cổ xưa của Võ Các.

Chỉ cần đặt tay lên, bia sẽ phát sáng theo số chấm.

Chấm càng nhiều, thiên phú càng cao.

Cấp 5 là cực phẩm, có tiềm năng đạt Võ Vương rất cao.

Cấp 4 vào nội môn, cấp 3 trở xuống vào ngoại môn còn cấp 6 chỉ là trong truyền thuyết

của đế quốc này người có cấp 6 sẽ có thể dễ dàng lên võ vương có cơ hội đột phá võ đế .

Nhưng nhớ kỹ:

Thiên phú chỉ quyết định tốc độ tu luyện ban đầu, không phải tất cả.

Đám thiếu niên nín thở.

Thiên Tinh vẫy tay:

“Bắt đầu.

Ai có lệnh bài, lên theo thứ tự!

Từng người bước lên.

Đa số sáng 2-3 chấm, vài người 4 chấm.

Mỗi lần bia sáng, đám đệ tử xung quanh reo hò hoặc thở dài.

Cấp 4 được dẫn thẳng vào nội môn, cấp 3 trở xuống bị đưa về khu ngoại môn cơ sở.

Đến lượt A Ngân.

Cậu nhóc mười tuổi tự tin bước lên, đặt tay vào bia đá.

Bia rung nhẹ, sáng lên từng chấm:

1… 2… 3.

Dừng lại ở 3.

A Ngân cười toe toét, chạy về chỗ Vân Phong:

“Phong đệ, cấp 3!

Không tệ chứ?

Giờ tới lượt đệ đấy!

Vân Phong gật đầu, tim đập nhanh.

Cậu bước lên, đặt tay lên bề mặt đá lạnh buốt.

Bia đá rung động, linh khí tụ lại.

Chấm đầu sáng lên, rồi chấm thứ hai, thứ ba, thứ tư.

Đám đệ tử xung quanh xì xào:

“Cấp 4!

Nội môn rồi!

Nhưng ngay lúc chấm thứ tư vừa sáng, miếng ngọc bội NHÂN ẩn trong áo Vân Phong đột nhiên nóng rực.

Một luồng khí lạnh từ ngọc bội lan ra, thấm vào tay cậu.

Bia đá rung mạnh, ánh sáng chớp lóe rồi… tụt dần:

4 → 3 → 2 → 1.

Dừng hẳn ở 1 chấm.

Quảng trường im lặng vài giây, rồi tiếng cười khẩy vang lên.

“Mới cấp 1?

Thiên phú cặn bã!

“Trấn nhỏ lên mà đòi nội môn?

Cấp 1 chỉ đáng làm tạp dịch thôi!

Vân Phong mặt đỏ bừng, cúi đầu đi về hàng chờ.

A Ngân chạy theo an ủi:

“Phong đệ đừng buồn, thiên phú chỉ là khởi đầu.

Đệ có thể bù đắp bằng công phu!

Đột nhiên – BÙM!

Bia đá bùng nổ ánh sáng chói lòa.

Năm chấm sáng rực đồng thời, linh khí cuồn cuộn như bão tố.

Đám đệ tử há hốc mồm.

Một cô gái áo đỏ bước ra từ đám người.

Nàng khoảng mười một tuổi, dung mạo tuyệt mỹ, tóc đen dài bay trong gió, ánh mắt lạnh như băng.

Nàng đặt tay lên bia, năm chấm sáng rực không chút dao động.

Thiên Tinh trưởng lão mắt sáng lên:

“Cấp 5!

Tuyệt đỉnh thiên tài!

Cô nương là ai?

Cô gái lạnh lùng đáp:

“Lãnh Tuyết Nhi.

Từ Bắc Vực đến.

Nàng rút tay, quay người rời đi, không thèm nhìn ai.

Đám đệ tử xôn xao:

“Cấp 5!

Huyền Long Đế Quốc trăm năm khó gặp một người!

Tuyệt phẩm thiên phú!

Tiếp theo, một thiếu niên tướng mạo tuấn tú, vẻ mặt kiêu ngạo bước lên.

Áo bào trắng thêu chỉ vàng, khí chất cao quý, khoảng mười hai tuổi.

Hắn đặt tay – BÙM!

Năm chấm sáng rực.

Thiên Tinh cười lớn:

“Cấp 5!

Tuyệt đỉnh thiên tài!

Thiếu niên, tên gì?

Hắn mỉm cười kiêu ngạo:

“Long Thiên Hạo.

Con trai Tam hoàng tử Huyền Long Đế Quốc.

Đám đệ tử ồ lên.

Hai cấp 5 cùng xuất hiện – ngoại môn hôm nay náo nhiệt chưa từng có.

Vân Phong đứng ở hàng chờ, nắm chặt ngọc bội trong áo.

Miếng ngọc vẫn còn ấm, như đang thì thầm gì đó.

Cậu nhìn Lãnh Tuyết Nhi và Long Thiên Hạo rời đi, lòng dâng lên một ý chí mãnh liệt:

“Dù thiên phú chỉ cấp 1… ta vẫn sẽ vượt qua tất cả.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập