Xe ngựa lăn bánh , qua rừng rậm, sông lớn, và những cánh đồng mênh mông.
Vân Phong ngồi trong xe, ban đầu còn buồn bã nhìn ra cửa sổ, nhưng dần dần cũng quen với nhịp điệu lắc lư.
A Ngân – cậu nhóc mười tuổi con trấn trưởng – ngồi đối diện, tính tình hoạt bát, không ngừng bắt chuyện.
“Phong đệ, thành Yến Hải lớn lắm đấy!
Có tường thành cao trăm trượng, có chợ buôn bán từ khắp nơi, có cả sông lớn chảy qua thành, thuyền bè tấp nập.
Võ Các nằm ngay trung tâm, ai cũng biết!
Vân Phong gật đầu, cố cười:
“Nghe cha nói là tông môn do triều đình lập ra, phải không anh Ngân?
A Ngân gật đầu lia lịa:
“Đúng rồi!
Võ Các là tông môn duy nhất trong vương triều chúng ta, trực thuộc hoàng triều.
Ai muốn tu luyện võ đạo đều phải qua đây đăng ký.
Nội môn, ngoại môn đều có quy củ nghiêm ngặt, nhưng nếu thiên phú tốt thì lên nhanh lắm!
Hai đứa trẻ trò chuyện rôm rả, trấn trưởng ngồi bên cạnh mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng chen vào vài câu khuyên nhủ.
Vân Phong dần quên đi nỗi buồn chia ly, mắt sáng lên khi nghe về thành phố lớn và Võ Các huyền bí.
Đột nhiên, A Ngân nhìn xuống cổ Vân Phong, tò mò chỉ vào miếng ngọc bội lấp ló dưới áo:
“Ê, cái gì đeo cổ đệ vậy?
Nhìn lạ thế, màu xanh lam, khắc chữ gì kìa?
Vân Phong giật mình cúi đầu nhìn.
Miếng ngọc bội NHÂN đang khẽ tỏa sáng dưới ánh nắng xuyên qua cửa xe.
Cậu chợt nhớ lời cha dặn trước khi đi:
“Phong nhi, miếng ngọc này là vật quan trọng đối với con , con phải giấu kỹ, đừng để ai thấy.
Cậu vội vàng kéo áo che lại, cười gượng:
“À… cái này là đồ cha khắc cho con làm kỷ niệm thôi.
Không có gì đặc biệt đâu.
A Ngân gật gù, không hỏi thêm.
Vân Phong lặng lẽ đeo ngọc bội vào trong áo, sát da thịt, tay vô thức nắm chặt.
Cậu cảm thấy miếng ngọc hơi ấm, như có gì đó đang thì thầm, nhưng cậu không để ý nhiều.
2 ngày sau, xe ngựa dừng lại trước cổng thành Yến Hải.
Tường thành cao ngất, cờ xí tung bay, người qua kẻ lại tấp nập.
Trấn trưởng dẫn hai đứa trẻ thẳng đến trung tâm thành – nơi Võ Các tọa lạc.
Võ Các hiện ra trước mắt như một tòa thành trì riêng biệt:
tường đá đen bóng, cổng lớn chạm khắc hình rồng phượng, ba tòa tháp cao chọc trời lộng lẫy, sân luyện võ rộng mênh mông.
A Ngân thì thầm:
“Đây là trung tâm thật sự của thành.
Võ Các do triều đình lập, là tông môn duy nhất trong vương triều.
Không có tông môn khác dám tranh.
Trấn trưởng dẫn hai đứa vào một góc khuất sau cổng phụ.
Ở đó, một người đàn ông che mặt đứng chờ.
Trấn trưởng đưa túi tiền (đã cộng thêm phần ông ta bù trước đó)
, người che mặt kiểm tra rồi đưa ra hai lệnh bài màu xanh, khắc chữ “Đạo” bằng lối triện cổ.
Trấn trưởng nhận lệnh bài, đưa cho hai đứa trẻ:
“Đây là lệnh bài vào cổng .
Giữ kỹ.
Từ đây các con tự bước vào.
Ông dẫn hai đứa đến cửa chính Võ Các.
Trước cổng, vài chục thiếu niên xếp hàng chờ kiểm tra.
Người gác cổng – hai đệ tử ngoại môn mặc áo bào xám – thấy lệnh bài thì gật đầu, cho phép vào.
Trấn trưởng dừng lại, vỗ vai hai đứa:
“Cố lên nhé.
Sau này có thành tựu, nhớ về thăm trấn Thanh Vân.
Nói xong ông quay người rời đi, bóng dáng dần khuất sau dòng người.
Vân Phong và A Ngân bước vào trong.
Cảnh vật bên trong như một trời một vực so với bên ngoài:
sân luyện võ rộng lớn mênh mông, hàng chục đệ tử đang luyện kiếm, luyện quyền, khí thế bừng bừng.
Xa xa là ba tòa tháp nguy nga lộng lẫy, chạm mây, tỏa ra linh khí nhàn nhạt.
“Mới vào thôi là ngoại môn, chiếm 1/3.
2/3 phía trong là nội môn, còn 3/3 cuối cùng là nơi đệ tử tâm đắc và trưởng môn, trưởng lão Ngoại môn ở khu ngoại, nội môn ở khu nội, nghiêm ngặt lắm.
Hai đứa tiến vào sân chính.
Xung quanh, hàng chục thiếu niên mặc áo bào lộng lẫy, vải tốt, khí chất quý tộc, nhìn chúng bằng ánh mắt coi thường.
Một vài cô gái xinh đẹp đứng xa xa, cười khúc khích khi thấy hai đứa trẻ từ trấn nhỏ.
Đột nhiên, từ chính điện ngoại môn bước ra một người trung niên, áo bào xanh lam, vẻ mặt hiền từ nhưng khí thế uy nghiêm.
Ông đứng trên đài cao, giọng vang vọng:
“Các đệ tử mới, chào mừng đến với Võ Các – nơi từ nay sẽ là nhà của các ngươi!
Ông dừng lại, quét mắt qua đám thiếu niên:
“Ta là Thiên Tinh, trưởng lão ngoại môn, Võ Sư trung cấp.
Ông giơ tay, linh khí tụ lại thành một vòng sáng:
“Võ đạo của chúng ta chia thành năm đại cảnh giới chính:
Võ Phu, Võ Cốt, Võ Sư, Đại Võ Sư, Võ Vương, và Võ Đế.
Mỗi đại cảnh giới lại chia thành ba tiểu cấp:
sơ cấp, trung cấp, thượng cấp.
Ông tiếp tục:
“Võ Phu là nền tảng, rèn luyện thân thể, khai mở kinh mạch.
Võ Cốt là bước đầu ngưng tụ võ cốt, sức mạnh tăng vọt.
Võ Sư có thể ngưng tụ chân khí, bay lượn ngắn, một quyền phá đá.
Đại Võ Sư chân khí hóa hình, một chưởng đánh bay núi nhỏ.
Võ Vương thì chân khí hóa thành lĩnh vực, một người có thể áp chế vạn người.
Còn Võ Đế… một người có thể phá hủy thành trì, điều khiển thiên địa chi lực, gần như bất tử.
Đám thiếu niên im phăng phắc, mắt sáng rực.
Thiên Tinh mỉm cười:
“Từ nay, các ngươi sẽ bắt đầu tu luyện ở ngoại môn.
Cố gắng lên, có thể vào nội môn, thậm chí trở thành đệ tử tâm đắc.
Nhưng nhớ kỹ:
Võ đạo tàn khốc, không có thiên phú thì phải dùng mồ hôi và máu để bù đắp.
Ông vẫy tay:
“Bây giờ, theo ta vào kiểm tra thiên phú.
Ai có tư chất tốt, sẽ được ưu tiên phân công!
Vân Phong nắm chặt lệnh bài, tim đập thình thịch.
Cậu nhìn lên ba tòa tháp cao ngất, rồi sờ miếng ngọc bội ẩn trong áo.
Một cảm giác lạ lùng lan tỏa – như có gì đó đang thức tỉnh từ sâu trong ngọc bội.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập