Chương 40: Nhịp Độ

Vân Phong ngẩng đầu nhìn vào mắt Hương Lan đầy trìu mến, ánh mắt ấy như một dòng suối ấm giữa đêm lạnh sau trận chiến.

Cậu khẽ cười, giọng khàn khàn mang theo chút trêu đùa nhẹ nhàng:

“Tư thế này không ổn lắm nhỉ.

Hương Lan nghe xong, má đỏ bừng như lửa, cô vội quay mặt đi, giọng nhỏ nhẹ nhưng cố tỏ ra cứng rắn:

“Không sao… chỉ lần này thôi đừng nghĩ bậy.

Vân Phong nằm đó nghỉ ngơi, đầu tựa vào đùi cô, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể – một cảm giác quen thuộc, như lúc nhỏ ngủ trong lòng mẹ, tiếng ru êm ái, hơi ấm từ vòng tay ấy từng là cả thế giới của cậu.

Một giọt nước mắt không biết từ bao giờ lặng lẽ chảy xuống, mang theo nỗi nhớ da diết và nỗi đau đã chôn sâu.

Hương Lan giật mình, lo lắng cúi xuống:

“Cậu không sao chứ?

Vân Phong lau đi giọt nước trên mặt mình, cố nở nụ cười gượng:

“Không sao ta chỉ nhớ đến chuyện cũ thôi.

Hương Lan đỡ Vân Phong ngồi dậy, đưa viên đan dược trị thương cho cậu ấy.

Vân Phong nhận lấy, sau đó nuốt và khởi động linh khí hồi phục.

Dòng năng lượng ấm áp lan tỏa kinh mạch, xua tan phần nào cơn đau nhức, vết thương trên vai dần dịu lại.

Cảm thấy đã đỡ hơn cậu ấy liền hỏi:

“Tình hình thế nào rồi?

Hương Lan nghe vậy liền đáp:

“Đám bịt mặt đã bị xử lý hết rồi.

Nghe những người kia nói họ là người doanh trại Hùng Sư.

Trên đường tới tông môn biết công tử Trần tới đây nên tới cướp họ cũng gan thật nhưng may có người áo đen kia thực lực tốt mới qua được cửa ải này nhưng mà trong trại Hắc Hùng còn có đại ca của người chúng ta giết nghe nói đã là cảnh giới Võ Vương rồi.

Vân Phong nghe vậy không hề lo lắng mà bình thản suy nghĩ một lúc.

Cậu nhìn về phía xe ngựa nơi công tử Trần đang ngồi trong đó, người áo đen kế bên xe, khí thế lạnh lẽo như bóng tối.

“Không sao ta tin họ sẽ có kế sách.

Cô không cần lo lắng quá nhiều.

Có chuyện gì cũng hãy cẩn thận.

Vân Phong an ủi khi thấy cô ấy đang lo lắng.

Hương Lan nghe xong đấm nhẹ vào vai Vân Phong:

“Xí sao ta phải sợ chứ ta cao hơn cậu một đại cảnh giới đấy.

Có chuyện gì thì núp phía sau tỷ tỷ sẽ bảo vệ cậu.

Phía Lực Điên và Văn Hải nghe động tỉnh liền đi tới.

Lực Điên xoa đầu Vân Phong nhẹ nhàng, giọng trầm ấm:

“Đệ tỉnh rồi sao?

Lần này nguy hiểm thật đấy.

Vân Phong không đẩy ra, chỉ cảm nhận hơi ấm từ bàn tay thô ráp của Lực Điên lan tỏa, như một người anh lớn đang bảo vệ.

“Văn Hải mau dùng công pháp của cậu trị thương cho Phong đệ đi.

Văn Hải gật đầu, liền dùng bí pháp của mình truyền vào Vân Phong.

Cậu cảm nhận vết thương ngoại và nội dễ chịu hơn, lành nhanh hơn, linh khí trong cơ thể như được tưới mát.

“Cám ơn 2 huynh.

Vân Phong khẽ nói.

Văn Hải nghe vậy mỉm cười:

“Không sao chúng ta đều là 1 đội mà.

Lúc này trong đầu Vân Phong đang có những suy nghĩ đối lập nhau.

Một bên biết đội này không biết lý do gì mời mình vào đội trong khi mình chỉ mới cảnh giới Võ Sư, có phải đang lợi dụng gì không, có phải thấy mình có nhiều trung phẩm linh thạch nên muốn lừa mình không.

Bên còn lại thì suy nghĩ lý do họ sao lại đối xử tốt với mình như vậy.

Cả đêm Vân Phong ngồi thay phiên canh gác cùng đội.

Cậu ấy bây giờ đã phớt lờ những suy nghĩ đó, bây giờ chỉ có bước tiếp thôi.

Cậu nhìn xuống thanh kiếm của mình, nhìn vào chuôi kiếm mắt quỷ cảm thấy không bình thường:

“Ông lão kia đã rèn thanh kiếm này của ta ra sao mà lại có cảm giác quỷ dị như vậy.

Lúc chém tên kia hình như cảm thấy 1 sức mạnh nào đó từ thanh kiếm này truyền qua.

Sáng hôm sau cả đội bắt đầu lên đường tới tông môn.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập