Chương 37: Nâng Cấp

"Tạ Hạ Vân Phong chỉ là một võ sư trung cấp."

Vân Phong giọng trầm ngâm nói.

"Không sao, giờ cậu cứ vào đội chúng ta, cùng làm nhiệm vụ.

Thêm một người là thêm một sức mạnh.

Ta là Lực Điên, ba mươi tư tuổi, tên thư sinh kia hai mươi tư, Hương Lan hai mươi hai, đệ bao nhiêu?"

Người trung niên nói với vẻ sảng khoái, ánh mắt lóe lên sự nhiệt tình.

"Đệ mới mười sáu tuổi, võ sư trung kỳ.

"Nghe vậy, cả ba người sáng mắt.

"Ồ, "

Văn Hải khẽ nói,

"mười sáu tuổi đã võ sư trung kỳ, không tệ.

"Vân Phong thầm cảm thán:

"Các vị chê cười, các vị đều là đại võ sư, chỉ thiếu một bước là võ vương.

"Cả ba cười lớn.

Hương Lan nói với giọng trêu đùa:

"Vân đệ, dù chỉ cách một bước, nhưng võ vương là chuyện khác hẳn, cách biệt một trời một vực.

Đại võ sư tuổi thọ cùng lắm trăm năm, võ vương hòa vào thiên địa, sống ngàn năm.

"Cô ấy thở dài, rồi tiếp:

"Đột phá võ vương không dễ.

Phải có cơ duyên hoặc linh thạch không thiếu quan trọng là Vương Đan cấp 3 rất đắt 2000 trung phẩm mới được 1 viên với những người thiên phú trung bình mới có thể thăng lên Võ Vương .

Võ vương có thể ngự không, bay lượn tự do.

Sơ cấp đã diệt mười đại võ sư thượng cấp mà không tốn sức.

Hơn nữa, còn học được công pháp tạo hóa hình.

"Vân Phong cắn môi, thầm nghĩ:

"Người áo đen nói đạt võ vương sẽ biết manh mối kẻ thù giết cha mẹ ta.

Xem ra phải liều mạng."

Cậu chắp tay:

"Đội tỷ nhận nhiệm vụ gì?

Có cách tăng tu vi nhanh đến đại võ sư không?

Đệ muốn tu luyện nhanh hơn.

"Lực Điên vỗ vai cậu:

"Haha, nam nhi phải thế.

Ba ngày sau, chúng ta nhận nhiệm vụ hộ tống gia tộc Trần trong thành, thù lao 200 viên trung phẩm linh thạch.

Bảo vệ công tử họ đến tông môn Thiên Tuyền trên núi Cấm phía nam, tông môn siêu đẳng trong năm phái lớn Nam Vực."

Lực Điên xoa cằm.

"Còn tăng tu vi nhanh, chỉ chọn tâm pháp thu nạp linh khí tốt và dùng đan dược, nhưng tốn linh thạch lắm."

"Lực Điên đại ca, không sao.

Ta có trăm viên trung phẩm, đủ không?

Đây là số linh thạch cuối cùng của ta."

Hương Lan tròn mắt.

"Thật sao?

Đủ rồi, giao ta, ta chỉ lấy phí năm viên.

Ta am hiểu nhất."

Vân Phong gật đầu.

"Ngày mai đến đây chờ ta, ta sẽ tính toán cho ngươi.

Ngươi dùng công pháp nào?"

Vân Phong đáp :

"Chủ yếu kiếm và lôi, chuyên tốc độ.

"Hương Lan bật cười:

"Được, ta chọn tốt nhất cho ngươi.

"Vân Phong chia tay họ, đi quanh thành tìm lò rèn rèn lại kiếm – giờ nó đã không đủ mạnh.

Trong thành, các quán to lớn cạnh tranh sôi nổi, bày đan dược, pháp bảo, kỹ viện.

Cậu xem đến chóng mặt.

Đi ngang một quán cũ kỹ, ông lão đột ngột kéo cậu vào, dù cậu đã cảnh giác, nhưng với ông lão, cậu như tờ giấy.

Cậu bất ngờ:

"Này nhóc, muốn mua pháp bảo hả?"

Vân Phong giật mình:

"Đúng vậy, ông là ai?

Sao kéo ta vào?"

Ông lão đầu trọc, mặt đầy nếp nhăn, cười nhẹ:

"Ta là Ngô Văn Tuấn, chủ tiệm này."

Vân Phong nhìn quanh, quán cũ kỹ đầy tơ nhện, nhưng vẫn có vài pháp bảo cấp thấp.

"Nói xem, muốn mua gì?"

Vân Phong giơ kiếm:

"Rèn lại cây kiếm này.

"Ông lão nhìn kiếm:

"Ồ, kiếm tầm thường, chuôi hình quỷ thì ngầu.

Ta rèn thành trung phẩm thượng cấp cho ngươi được chứ?"

Vân Phong ngẩn người – trung phẩm đủ đấu đại võ sư, trung cấp tăng năm phần thực lực.

"Giá bao nhiêu?"

Ông lão cầm kiếm, lướt tay dọc lưỡi:

"Năm trăm viên trung phẩm."

Vân Phong sắc mặt tối sầm, cảnh giác:

"Sao ông biết ta có nhiều trung phẩm?"

Ông lão cười lớn:

"Haha, túi trữ vật cấp thấp của ngươi, cường giả linh thức cao sao che giấu?

Rèn kiếm giá thật, nhưng bù thêm năm trăm, ta tặng nhẫn trữ vật cấp cao, chặn thần thức võ vương, thậm chí võ đế.

Thêm ngàn viên, tặng y phục từ vảy lụa hắc tằm yêu thú cấp năm, không lỗ.

"Một lúc sau, Vân Phong bước ra từ quán cũ, mặc y phục đen nhung thượng phẩm, ngón tay đeo nhẫn hình rồng huyền bí, vẻ mặt nghèo khổ:

"Chưa có tiền bao lâu đã bị luộc hết, chỉ còn vài trăm linh thạch."

Kiếm cậu để lại chỗ ông lão.

Sáng hôm sau, cậu đến Võ Mặc tìm Hương Lan lấy tâm pháp và đan dược.

Hương Lan đang ngồi chờ cậu.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập