Sau khi cả đám hấp thụ linh đàm xong, các chủ gọi riêng Vân Phong lại.
Cả đám nhìn nhau như không nói gì, chỉ lặng lẽ đi về phòng, còn Vân Phong đi theo các chủ.
Trong chính điện, các chủ nhìn cậu, giọng trầm ấm:
“Vân Phong, ngươi đã lên Võ Sư trung kỳ – một lần tăng hai cảnh giới, thật không đơn giản.
Vân Phong biến sắc, vội đáp:
“Đệ tử chỉ cảm thấy cơ thể muốn đột phá nên mới được thôi.
Các chủ mỉm cười, ánh mắt thoáng tán thưởng xen lẫn tiếc nuối:
“Không sao.
Ai cũng có bí mật.
Chỉ là một đệ tử ngoại môn lúc đầu thiên phú cấp 1 mà đi đến được bước này… đúng là không đơn giản.
Ông ấy thở dài, giọng hạ thấp như nói với chính mình:
“Thời gian của ta không còn lâu.
Ta thấy ngươi là một tiềm năng sáng giá.
Chỉ mong sau này ngươi lớn mạnh, có thể giúp ta bảo vệ Võ Các này.
Giọng ông ấy trầm ấm và nghiêm túc, mang theo chút mệt mỏi của người sắp đi đến cuối đường.
Vân Phong khẽ đáp:
“Đệ tử chỉ là Võ Sư trung kỳ, sao gánh được trọng trách lớn như vậy?
Ông giơ tay ngăn cản, lấy từ trong tay áo ra một cuốn cổ thư cũ kỹ, bìa da sờn rách, tỏa ra khí tức kiếm ý sắc bén khiến không khí xung quanh như bị cắt đứt:
“Không cần vội từ chối.
Ở đây ta có một cuốn kiếm pháp từ sư phụ ta có được, tên là Phá Thiên Kiếm Pháp – một môn tuyệt kiếm gần như không thể luyện.
Với thiên phú kiếm phá của ngươi, ta nghĩ sẽ tu được.
Ta chỉ cần ngươi hứa:
sau này nếu có thể thì hãy bảo vệ tông môn về sinh tử.
Vân Phong nhìn cuốn sách, đưa tay nhận lấy, giọng chắc chắn:
“Bảo vệ tông môn là trách nhiệm của tất cả đệ tử.
Trong đó có cả ta.
Các chủ mỉm cười, ánh mắt lộ vẻ nhẹ nhõm:
“Thật ra Võ Các là do hoàng thất lập nên, nhưng các chủ đời đầu là do tiên đế mời làm chủ.
Ta là đệ tử ngài ấy, cũng là các chủ mới nhận chức chục năm.
Ta không muốn Võ Các chỉ mãi ở nơi nhỏ bé này.
Ông ta phất tay ra hiệu Vân Phong rời đi:
“Ngươi đi đi.
Cố gắng luyện tập.
Vân Phong vội trở về.
Từ trong bóng tối, một bóng người xuất hiện – một ông lão gầy gò, là người ở đan các.
Ông lão nhìn theo bóng Vân Phong rời đi, giọng trầm thấp:
“Tiểu Vũ, con nỡ cho kiếm pháp mà cả thiên hạ tranh giành cho một tên tiểu tử à?
Tông chủ mỉm cười, giọng bình thản:
“Con luôn tin con mắt nhìn người của mình.
Thưa sư phụ, lần đầu tư này chắc chắn có lời.
Giữ lại cũng chỉ nguy hiểm dù sao cả ta và ngài đều không luyện được .
Không phải cô ấy luôn muốn có nó sao?
Vân Phong về phòng liền mở thử kiếm pháp ra.
Cậu nhìn thấy kiếm pháp tinh diệu trong từng nét chữ, còn mô tả có thể hủy thiên diệt địa.
Tổng cộng có 5 chiêu thức
Chiêu thứ nhất :
vạn kiếm trảm phát toàn bộ linh khí kiếm ý vào thanh kiếm nó sẽ biển thành cả biển kiếm hàng vạn cây trên trời mỗi thanh đều phát ra thần lôi diệt thế .
Chiêu thứ hai :
Duy Ngã Độc Tôn cả người hòa vào kiếm chỉ cần vung kiếm có thể chém đôi bầu trời ."
sao để có 5 chiêu mà lại có 2 chiêu thôi thế này
"Cậu thử luyện chiêu thứ 1, chỉ khẽ vào thế, linh khí của cậu gần như bị hút sạch.
Cậu ngã xuống, thở dốc, mồ hôi túa ra như tắm:
“Cái này thật sự cho người luyện sao…”
Hai tháng sau, cậu vẫn luyện tầng 1 mà không có tiến bộ gì hết.
Chỉ vào thế là linh khí như bị thanh kiếm hút hết mà chưa làm gì.
Lúc này cậu đã mua được món pháp bảo đầu tiên là đôi giày trung cấp, tốn gần 4000 linh thạch chỉ để tăng tốc chạy.
Linh thạch còn lại chỉ là 200 viên.
Đột nhiên đại trận Võ Các mở, một âm thanh trấn động bầu trời tối lại.
Cậu lập tức ra ngoài xem.
Phía trên nội môn, một phi thuyền to lớn đang lơ lửng trên không.
Cậu tiến lại trung tâm tập hợp với trưởng lão và các chủ và những đệ tử khác.
A Ngân thấy cậu thì liền chạy tới.
Sắc mặt của các trưởng lão và các chủ không còn giọt máu, nhưng mà không có Tuyết Linh trưởng lão ở đây.
Cậu nhìn về phía Tuyết Nhi, mặt cô ấy cũng giống các trưởng lão, trắng bệch, đôi mắt lộ vẻ kinh hoàng xen lẫn bất lực.
Phía trên, một âm thanh cười lớn từ trên tàu bay vang vọng:
“Cuối cùng cũng tìm được nàng rồi!
Chạy xa thật đấy!
5 bóng hình hiện ra.
Ở giữa là một tên thanh niên mặc đồ trắng , phát ra ánh sáng lấp lánh, vẻ mặt kiêu ngạo ngút trời.
2 tên bên cạnh nhìn rất đáng sợ, uy áp phóng ra còn hơn cả các chủ.
Chỉ có 2 người sau cùng là giống các chủ.
Thanh niên kia nhìn Tuyết Nhi nói lớn:
Chạy xa thật đấy.
Các ngươi mau diệt tông môn nhỏ bé này, về rồi bắt nàng lại cho ta!
2 tên cấp Võ Vương ra tay phá pháp trận bảo hộ.
Quyền phong và chưởng lực đánh xuống liên tục, pháp trận rung chuyển dữ dội, kêu răng rắc như sắp vỡ.
Các chủ nhìn thiếu niên, giọng trầm thấp:
“Không biết công tử là người của đế quốc nào?
Võ Các đã đắc tội gì sao?
Nếu có, xin cho Thiên Vũ tại hạ xin lỗi.
Tên kia nhíu mày, giọng khinh miệt:
“Các ngươi không xứng biết.
“Không tránh khỏi rồi!
Mau lập tức khởi động truyền tống các đệ tử chạy thật xa!
Các trưởng lão cùng ta câu giờ!
6 vị trưởng lão gật đầu, bắt đầu truyền linh khí vào trận pháp, cố gắng ngăn 2 tên Võ Vương tấn công.
Nhưng cho tới khi một tên đáng sợ khẽ bay xuống, hắn tạo ra một năng lượng nhỏ vào ngón cái bắn thẳng vào pháp trận – lập tức bị vỡ tan tành.
“Võ… Võ Đế!
Các chủ tối mặt lại, toàn thân run nhẹ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập