Chương 29: Cuộc chiến vượt cấp

Ngay khi trưởng lão hô “Bắt đầu!

”, Vân Phong lập tức vận Luyến Ảnh Bộ, thân hình hóa thành một đạo hư ảnh mờ ảo lao thẳng về phía trước.

Tay phải rút Quỷ Hình Hắc Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang lóe lên sắc lạnh.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, Trần Điêu cười khẩy, toàn thân bùng lên một làn khói trắng đục đặc quánh.

Hắn biến mất hoàn toàn trong làn khói, khí tức tan biến như chưa từng tồn tại.

Vân Phong nheo mắt, cố gắng dùng linh thức cảm nhận, nhưng chỉ thấy khoảng không hỗn loạn.

Không kịp nghĩ nhiều, từ bốn phương tám hướng, những lưỡi phi đao lóe sáng bay ra như mưa.

Chúng xoáy theo đường cong quái dị, tiếng xé gió rít lên ghê rợn.

Vân Phong chỉ biết né theo bản năng, thân pháp lướt qua lướt lại, nhưng vẫn bị hai lưỡi đao sượt qua vai và cánh tay, máu tươi rỉ ra, đau rát như kim châm.

Đột nhiên, một cú đá nặng nề từ phía sau gáy ập tới!

Vân Phong trong tích tắc vận Luyến Ảnh Bộ đến cực hạn, thân hình gần như dịch chuyển nhỏ, né được trong gang tấc.

Nhưng việc sử dụng thân pháp quá giới hạn khiến kinh mạch cậu nóng rát, cơ thể rõ rệt yếu đi, hơi thở bắt đầu nặng nhọc.

Trần Điêu lợi dụng lợi thế, tiếp tục ẩn mình trong làn khói, ném thêm bình độc độc khí xanh lè, đồng thời đánh lén từ mọi hướng.

Vân Phong chỉ biết giơ kiếm chắn, cố gắng tìm sơ hở, nhưng đối thủ quá quỷ quyệt, như một bóng ma thực thụ.

“Liều thôi!

” Vân Phong nghiến răng, đột ngột chạy thành vòng tròn, tốc độ tăng dần theo Luyến Ảnh Bộ.

Hắn cuốn theo làn khói, khiến nó xoáy mạnh rồi tan biến hoàn toàn.

Trần Điêu chưa kịp phản ứng, Vân Phong đã lập tức vận Âm Ba Chuông.

Chiếc chuông trong tay cậu hóa lớn gấp bội, rung lên một tiếng “ong” trầm thấp, sóng âm vô hình lan tỏa như thủy triều, đánh thẳng vào Trần Điêu.

Hắn bị choáng váng, mắt trợn trừng, cơ thể cứng đờ chớp lát.

Vân Phong nhân cơ hội lao tới, Trảm Lôi và Đâm Lôi liên tục tung ra.

Tia sét tím lóe sáng chói mắt, tiếng nổ vang vọng khắp đài, nhưng vì cách biệt một cảnh giới, những chiêu này chỉ khiến Trần Điêu lùi lại vài bước, hắn vẫn né được phần lớn.

Trần Điêu cười gằn, ném ra thanh phi đao pháp bảo trung cấp, lưỡi đao xoáy theo đường cong, đánh bật chiếc Âm Ba Chuông ra xa.

Sau đó, hắn tiếp tục dùng phi đao tấn công liên hoàn, mỗi lưỡi đao đều mang theo độc khí, kỹ năng khó đoán như một sát thủ thực thụ.

Vân Phong dần bị ép vào thế thủ, chân lùi liên tục, chỉ còn cách liều mạng.

Cậu bắt đầu giảm nhẹ sức lực, để đối thủ đánh bật kiếm ra khỏi tay – từ yếu đến mạnh, từng bước một.

Khi Quỷ Hình Hắc Kiếm rời tay, bay văng ra xa, Vân Phong lập tức vận Lôi Vân Quyền tầng 5, nắm đấm mang theo lôi vân chồng chéo, kết hợp Luyến Ảnh Bộ vừa di chuyển vừa đánh.

Linh khí của Trần Điêu đang tăng mạnh, hắn cười điên dại, mắt đỏ ngầu.

Vân Phong bị đâm vào ngực và cánh tay, máu tươi chảy dài, nhưng đôi mắt cậu vẫn kiên cường, không hề nao núng.

Cậu vừa đánh vừa di chuyển, kéo bản thân dần gần lại thanh kiếm.

Trần Điêu nhận ra ý đồ, lập tức kích hoạt pháp bảo Hỏa Nộ – một viên pha lê đỏ rực trong tay hắn bùng nổ, ngọn lửa đỏ rực như thiêu đốt cả sàn đài, nhiệt độ tăng vọt, không khí méo mó.

Vân Phong không chần chừ, lại vận Âm Ba Chuông, chiếc chuông hóa lớn úp thẳng xuống viên pha lê, sóng âm rung động giam chặt ngọn lửa, khiến pháp bảo mất hiệu nghiệm ngay lập tức.

Từ khán đài, A Ngân há hốc mồm, mắt tròn xoe:

“Phong đệ… thật có bản lĩnh!

Chuông của ta có thể dùng như vậy nữa sao?

Lúc này Vân Phong đã rơi vào thế yếu, gần như sắp thua.

Cậu đành sử dụng kế sách cuối cùng.

Hắn lui xa ra vài bước, máu bắt đầu dồn lên, da mặt đỏ bừng, khí huyết tăng vọt – Bạo Long Quyết!

Nhưng cậu chỉ dùng 1/3 sức mạnh, không lộ ra quá nhiều, chỉ đủ để kinh mạch nóng rực, sức lực bùng nổ.

Không để thời gian lãng phí, ngay khi bật xong, Vân Phong lao về phía thanh kiếm bằng Luyến Ảnh Bộ, kết hợp tầng 6 Lôi Vân Quyền, thân hình như một tia chớp tím lóe lên.

Hắn lướt qua, tay nắm lấy chuôi kiếm, nhảy vọt lên cao giữa không trung, mái tóc bay ngược trong gió.

Từ trên cao, cậu giáng xuống một đòn Kiếm Ý Lôi Vân!

Một vệt kiếm khí tím rực rỡ, mang theo lôi vân chồng chéo, như có thể xuyên thủng mọi thứ, chém thẳng về phía Trần Điêu.

Tiếng nổ vang trời, sàn đài rung chuyển dữ dội.

Kiếm khí đánh trúng ngay ngực hắn.

Trần Điêu phun máu, quỳ một gối xuống đất, mắt tràn đầy kinh hoàng.

Không để hắn có thời gian nghỉ ngơi, Vân Phong lập tức tung Đâm Lôi – kiếm như tia chớp đâm thẳng vào vai hắn.

Tiếng “xoẹt” sắc lạnh vang lên, máu bắn tung tóe.

Vân Phong thả kiếm ra, lui lại phía sau, rồi tung một đấm Lôi Vân Quyền cuối cùng.

Nắm đấm mang theo lôi điện đánh trúng ngực Trần Điêu, khiến hắn văng ra khỏi đài, ngã xuống đất, mất khả năng chiến đấu hoàn toàn.

Trận 2:

Vân Phong thắng!

Trên lầu cao, Tuyết Linh nhìn xuống, khẽ mỉm cười, đôi mắt lộ vẻ hài lòng xen lẫn bất ngờ:

“Không uổng công đêm qua ta dạy ngươi.

Thật là bất ngờ…”

Lúc này, Vân Phong cảm thấy cơ thể như bị rút hết sức lực.

Đôi mắt cậu mờ đi, đầu óc quay cuồng.

Cậu ngã xuống sàn đài, bất tỉnh ngay tại chỗ, máu tươi từ vết thương thấm đỏ cả áo bào.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập