Chương 27: Lục Lôi Vân

Trên đài đá rộng lớn giữa quảng trường, tiếng gió rít nhẹ khi hai người đứng đối diện.

Hùng Lâm cười khẩy, hai tay đeo đôi găng tay pháp bảo màu đen bóng, linh khí cuồn cuộn quanh nắm đấm như đá tảng.

Vân Phong im lặng, tay nắm chặt Quỷ Hình Hắc Kiếm, linh khí Võ Cốt thượng cấp bùng lên quanh thân.

“Bắt đầu!

Trưởng lão Hùng Thiên vừa dứt lời, Hùng Lâm lao tới trước.

Nắm đấm mang theo kình phong nặng nề đấm thẳng vào mặt Vân Phong, găng tay pháp bảo lóe sáng, uy lực tăng gấp bội.

Vân Phong không né, chân bước Luyến Ảnh Bộ, thân hình hóa hư ảnh mờ ảo né sang bên trái.

Kiếm vung lên – tầng 3 Lôi Vân Kiếm Ý bùng nổ.

“Phá Lôi Thức ”

Ba đạo kiếm khí lôi hệ chồng chéo bay ra, mỗi đạo mang theo tia sét tím dày đặc, xé gió chém thẳng vào Hùng Lâm.

Hắn gầm lên, hai nắm đấm đấm liên hoàn, găng tay pháp bảo tạo thành lớp chắn cứng rắn, chặn đứng hai đạo kiếm khí.

Đạo thứ ba chém trúng vai, máu tươi bắn ra, nhưng hắn không lùi, lao tới gần hơn, đấm một quyền nặng như núi.

Vân Phong nghiêng người, kiếm khí tiếp tục chém ra, huyền ảo vô cùng.

Mỗi nhát kiếm như mang theo ảo ảnh, khiến Hùng Lâm khó đoán hướng.

Hắn bị ép lùi vài bước, nhưng đôi găng tay vẫn vững vàng, đấm liên hoàn phản công.

Hai người giao tranh kịch liệt, tiếng kim loại va chạm, tiếng sét nổ vang vọng khắp đài.

Vân Phong lợi thế nhẹ nhờ kiếm ý linh hoạt, nhưng Hùng Lâm dùng quyền pháp cương mãnh, mỗi đấm đều khiến không khí rung chuyển.

Đột nhiên, Hùng Lâm cười lớn, tay phải giơ lên.

Một pháp bảo trung phẩm hạ cấp bay ra từ tay áo – Sơn Hải Ấn, một khối ấn đá nhỏ bé lóe sáng.

Linh khí tụ lại, ấn biến lớn gấp trăm lần, nặng như núi đè xuống Vân Phong.

“Ầm!

Vân Phong giơ kiếm đỡ, linh khí bùng nổ chống lại.

Sơn Hải Ấn đè nặng, chân cậu quỳ một gối xuống đài đá, mặt đất nứt toác.

Máu rỉ từ khóe miệng, kinh mạch đau rát, nhưng mắt cậu vẫn lạnh lẽo, không hoảng loạn.

Hắn vừa chống đỡ vừa nghĩ.

Con mắt cậu – thứ đã rèn luyện từ lâu – luôn tin tưởng có thể nhìn ra sơ hở.

Hùng Lâm đang dồn toàn lực duy trì ấn, linh khí phân tán, tay trái lộ sơ hở nhỏ khi giữ ấn.

Vân Phong nghiến răng, tay trái vẫn đỡ ấn, tay phải phóng Quỷ Hình Hắc Kiếm ra như tia chớp.

Kiếm bay thẳng về phía Hùng Lâm, mang theo tầng 2 Lôi Vân Kiếm Ý – Đâm Lôi.

Hùng Lâm giật mình, giơ tay trái chặn kiếm, linh khí bị phân tán, Sơn Hải Ấn rung động, uy lực giảm đi vài phần.

Chỉ vài giây – nhưng đủ.

Vân Phong vận toàn lực, tầng 6 Lôi Vân Quyền bùng nổ:

Lục Lôi Vân!

Cả người cậu hóa thành một đạo tia sét tím khổng lồ, lao thẳng về phía Hùng Lâm với tốc độ kinh người.

Không dừng lại, cậu vung tay bắt lấy Quỷ Hình Hắc Kiếm đang bay ngược về, linh khí lôi hệ tụ lại cực hạn.

“Đâm Lôi tầng 2 – Toàn lực!

Kiếm khí hóa thành tia sét dày đặc, xuyên thủng lớp phòng ngự tay trái Hùng Lâm.

Hắn rú lên đau đớn, Sơn Hải Ấn mất kiểm soát, rơi xuống đài đá.

Vân Phong không cho hắn cơ hội thở, thân hình như sét đánh tiếp tục lao tới, Quỷ Hình Hắc Kiếm vung lên – tầng 2 Đâm Lôi kết hợp với Lục Lôi Vân, một nhát kiếm mang theo lôi vân chồng chéo đâm thẳng vào ngực Hùng Lâm.

“Ầm!

Tiếng nổ vang trời.

Hùng Lâm phun máu bay ngược ra khỏi đài, ngã xuống đất, bất tỉnh.

Găng tay pháp bảo vỡ nát, thân thể hắn run rẩy, không đứng dậy nổi.

Quảng trường chết lặng vài giây, rồi bùng nổ tiếng reo hò.

Vân Phong đứng trên đài, thở hổn hển, máu tươi chảy từ khóe miệng, nhưng mắt cậu sáng rực.

Quỷ Hình Hắc Kiếm tra vào vỏ, cậu quay người bước xuống.

Trưởng lão Hùng Thiên cau mày, nhưng không nói gì.

Giọng ông vang vọng:

“Cặp 1:

Vân Phong thắng!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập