Cả đội lặng lẽ quay về thành trì biên giới dưới ánh hoàng hôn đỏ rực.
Bụi đất bám đầy áo bào, mùi máu yêu thú vẫn thoang thoảng.
Tướng quân giáp bạc đứng chờ ở cổng thành lớn, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc khi thấy năm người đều còn nguyên vẹn, dù ai nấy đều mang vết thương nhẹ.
“Nhiệm vụ hoàn thành?
Ông hỏi, giọng trầm thấp.
Hoàng Long gật đầu, ném yêu đan của con nhện cái ra trước mặt ông:
“Con cái đã chết.
Con đực chạy thoát, nhưng đàn nhện đã tan rã, không còn uy hiếp thành nữa.
Tướng quân cầm yêu đan kiểm tra, khẽ gật đầu:
“Tốt lắm.
Các vị đã cứu thành này một phen lớn.
Ta sẽ ghi công lên tông môn ngay lập tức.
Không ai nói thêm.
Cả đội lên phi thuyền nội môn.
Cánh cửa đá khép lại, phi thuyền rung nhẹ rồi lao vút lên trời cao, hướng về Võ Các.
Vân Phong ngồi một góc trong khoang tàu, mắt nhìn ra cửa sổ mây trắng lướt qua.
Kinh mạch vẫn đau rát vì phản phệ Bạo Long Quyết lúc giết con nhện đực.
Cậu lấy từ túi đồ cướp được của Tứ hoàng tử ra một lọ nhỏ – bên trong là ba viên Hồi Linh Đan cấp cao, chuyên trị thương kinh mạch và phục hồi linh khí nhanh chóng.
Cậu nuốt một viên, đan dược tan ra trong miệng, linh khí ấm áp lan tỏa, xua tan đau rát.
Mồ hôi túa ra như tắm, nhưng cơ thể dần hồi phục.
Đột nhiên, từ đầu tàu truyền đến hai tiếng nổ nhẹ “ầm ầm”, kèm theo linh khí bùng nổ mạnh mẽ lan tỏa khắp phi thuyền.
Vân Phong mở mắt, đứng dậy bước ra hành lang.
A Ngân và Hoàng Long đang đứng giữa sàn tàu, linh khí cuồn cuộn quanh thân.
A Ngân cười lớn, võ cốt rung động dữ dội, khí thế vọt lên Võ Cốt thượng cấp.
Hoàng Long thì bình thản hơn, nhưng võ cốt cũng sáng rực, cảnh giới đột phá cùng lúc.
Hai người vừa hấp thụ linh khí từ yêu đan còn sót lại, vừa dùng bí pháp hoàng tộc đẩy nhanh quá trình.
Vân Phong nhìn cảnh đó, mắt khẽ nheo lại.
Không ghen tị, chỉ có một ý niệm lạnh lẽo:
“Không thể yếu hơn.
Cậu quay về phòng, đóng cửa chặt.
Ngồi xếp bằng trên giường đá, tay đặt lên ngực áo, vận Hấp Linh Quyết kết hợp với linh khí còn dư từ ngọc bội.
Cậu không nuốt yêu đan vội, chỉ luyện công để ổn định kinh mạch, chuẩn bị cho lúc về tông môn sẽ bế quan thật sự.
Phi thuyền bay về Võ Các.
Cả đội xuống tàu, đi thẳng vào đại sảnh báo cáo nhiệm vụ nội môn.
Trưởng lão tiếp nhận là một người trung niên dáng cao gầy, áo bào lam thẫm thêu hoa văn mây trắng cuồn cuộn, tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Ông tên Lam Vân – trưởng lão thứ ba nội môn, tu vi Võ Vương sơ cấp (như tất cả các trưởng lão nội môn khác, chỉ có tông chủ đạt Võ Vương trung cấp)
, chuyên quản lý các nhiệm vụ cấp A trở lên, nổi tiếng công bằng nhưng nghiêm khắc, không bao giờ thiên vị dù đối phương là hoàng tộc hay đệ tử thường.
Lam Vân quét mắt qua năm người, giọng vang vọng khắp đại sảnh:
“Nhiệm vụ biên giới hoàn thành.
Yêu thú cấp 3 thượng cấp bị tiêu diệt một phần, đàn nhện tan rã, thành trì được bảo vệ.
Công lao lớn.
Phần thưởng:
mỗi người 800 linh thạch, 1 viên Hồi Linh Đan cấp trung, 1 cuốn bí kíp tầng 3 Tàng Kinh Các tự chọn”
Cả đội cúi đầu lĩnh thưởng.
Vân Phong nhận túi linh thạch và đan dược, không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu rồi rời đi.
Sau khi nhận thưởng, Vân Phong không về động phủ ngay.
Cậu đi thẳng đến Đan Các – một tòa tháp cao ba tầng nằm ở góc nội môn, nơi bán đan dược cao cấp.
Người quản lý Đan Các là một lão giả râu bạc, mắt híp lại, giọng khàn khàn:
“Muốn mua gì?
Vân Phong nói ngắn gọn:
“Đan dược hấp thụ linh khí nhanh hơn.
Lão giả cười khẩy, lấy ra một lọ nhỏ:
“Tụ Linh Đan cấp trung, 1000 linh thạch một viên.
Hấp thụ linh khí thiên địa nhanh gấp đôi bình thường, phù hợp Võ Cốt cảnh.
Vân Phong trả tiền, nhận lọ đan, quay về động phủ.
trong túi cậu còn 2900 linh thạch
Vào phòng, cậu đóng cửa lại, ngồi xếp bằng trên giường đá.
Tay lấy ra viên yêu đan đỏ đen từ con nhện đực – linh khí bên trong vẫn dồi dào, mang theo độc khí nhàn nhạt.
Cậu định nuốt trực tiếp để đột phá, nhưng lúc này, ngọc bội “NHÂN” trên ngực đột ngột nóng rực.
Một luồng linh khí vô hình từ ngọc bội tỏa ra, cuốn lấy viên yêu đan.
Yêu đan rung động dữ dội, năng lượng bị hút sạch trong chớp mắt.
Viên cầu đỏ đen khô quắt lại, hóa thành tro bụi rơi lả tả xuống sàn đá.
Vân Phong giật mình, nhưng không tiếc – cậu cảm nhận rõ linh khí tinh khiết hơn gấp bội đang tràn vào đan điền, kinh mạch mở rộng, võ cốt rung động không ngừng.
Cậu nuốt nốt viên Tụ Linh Đan vừa mua và một viên Hồi Linh Đan còn sót, nhắm mắt vận công.
Linh khí từ ngọc bội, đan dược và yêu đan hòa quyện, đan điền như lò lửa bùng cháy.
Thời gian trôi qua, mồ hôi ướt đẫm áo, cơ thể rung nhẹ từng đợt.
Cậu bắt đầu bế quan.
Đúng 10 tháng sau.
Cuộc thi tranh hạng nội môn bắt đầu.
Top 5 sẽ được ngâm mình Linh Đàm một lần, tăng độ bền khí huyết, đẩy nhanh đột phá cảnh giới tiếp theo.
Vân Phong mở mắt trong động phủ.
Linh khí quanh thân bùng nổ, võ cốt sáng rực như ngọc, cảnh giới Võ Cốt thượng cấp đã vững chắc đến mức gần chạm ngưỡng đột phá tiếp theo.
Cậu đứng dậy, tay nắm chặt Quỷ Hình Hắc Kiếm, mắt lạnh lẽo nhìn ra cửa.
“Đến lúc rồi.
Cậu bước ra khỏi động phủ, hướng về quảng trường tranh hạng.
Bóng dáng cao lớn, khí thế tăm tối bao trùm, như một lưỡi kiếm đã mài sắc sẵn sàng chém đứt mọi thứ cản đường.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập