Sáng sớm, mưa đã tạnh.
Trấn Thanh Vân còn ngái ngủ trong lớp sương mỏng, nắng đầu ngày len qua kẽ lá, chiếu lên những vũng nước đọng lấp lánh.
Thẩm Dung – người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, da dẻ trắng trẻo vì quanh năm ngồi trong nhà dệt may vá, tóc búi gọn sau gáy – mở cửa nhà tranh.
Bà định ra sau vườn lấy nước giếng, nhưng vừa bước một bước đã khựng lại.
Dưới hiên nhà, ngay trước cửa, là một chiếc nôi gỗ cũ kỹ.
Bên trong, một đứa bé trai vài tháng tuổi nằm yên, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt hồng hào, hơi thở đều đặn.
Trên ngực áo bé là miếng ngọc bội xanh lam, tỏa ra chút ấm áp lạ lùng giữa không khí se lạnh buổi sớm.
Thẩm Dung sững người, tay che miệng.
Bà cúi xuống, nhẹ nhàng bế đứa bé lên.
Tiểu nhi khẽ cựa mình nhưng không khóc, chỉ mở mắt nhìn bà bằng đôi mắt trong veo.
“Trời ơi… đứa nhỏ nào đây?
Bà vội ôm bé vào nhà, gọi lớn:
“Long ca!
Long ca mau ra xem!
Vân Long – người chồng của bà, khoảng bốn mươi lăm tuổi, thân hình chắc nịch, da dẻ rám nắng vì quanh năm ra chợ buôn vải và bán thêm vài thứ linh tinh – đang ngồi trong góc nhà kiểm tra cuộn vải mới dệt xong đêm qua.
Nghe vợ gọi, ông vội đứng dậy, bước ra.
Thấy đứa bé trong lòng vợ, ông cũng ngẩn người.
“Đây… là sao vậy?
Ai bỏ lại trước cửa nhà mình?
Thẩm Dung lắc đầu, giọng run run:
“Tôi vừa mở cửa ra đã thấy.
Không có giấy tờ gì cả, chỉ có miếng ngọc bội này… khắc chữ ‘NHÂN’.
Trông như của nhà giàu, nhưng sao lại bỏ rơi đứa nhỏ thế này?
Hai vợ chồng ngồi xuống ghế gỗ, đứa bé nằm gọn trong lòng Thẩm Dung.
Nó không khóc, chỉ nhìn hai người bằng ánh mắt ngây thơ, tay nhỏ xíu nắm lấy ngón tay bà.
Vân Long thở dài, vuốt râu:
“Trấn này mấy năm nay loạn lạc, giặc cướp hoành hành, có lẽ cha mẹ nó bị truy sát, đành phải bỏ lại để bảo toàn tính mạng.
Nhưng… chúng ta làm sao bây giờ?
Thẩm Dung cúi đầu nhìn đứa bé, mắt chợt đỏ hoe:
“Chúng ta lấy nhau hơn hai mươi năm, đến giờ vẫn chưa có con.
Tuổi cũng không còn trẻ nữa… Nếu bỏ mặc đứa nhỏ này, nó sẽ ra sao?
Mưa gió thế này, nếu không ai thấy thì…”
Vân Long im lặng hồi lâu, rồi gật đầu chậm rãi:
“Ý trời đã đưa đến trước cửa nhà mình, thì mình nhận nuôi vậy.
Xem như con trời cho.
Từ nay, nó là con của chúng ta.
Thẩm Dung mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má.
Bà ôm chặt đứa bé hơn:
“Được rồi… từ nay con là con của mẹ.
Mẹ sẽ đặt tên cho con là… Vân Phong.
Vân như họ cha, Phong như gió thoảng, hy vọng con lớn lên tự do, không bị ràng buộc bởi quá khứ.
Vân Long gật đầu, đưa tay vuốt nhẹ đầu đứa bé:
“Vân Phong… nghe hay đấy.
Từ nay, nhà mình có thêm một đứa con trai.
Hai vợ chồng nhìn nhau, lòng chợt ấm áp lạ thường.
Dù cuộc sống dệt may và buôn bán vất vả, nhưng từ khoảnh khắc ấy, ngôi nhà tranh nhỏ đã có thêm tiếng cười trẻ thơ.
Tám năm sau…
Trấn Thanh Vân vẫn yên bình như xưa, nhưng ngôi nhà tranh đã được sửa sang hơn một chút:
mái lợp lại, sân trước lát đá sạch sẽ.
Trong sân, một cậu bé tám tuổi đang chạy nhảy tung tăng.
Cậu mặc áo vải thô nhuộm xanh nhạt, tóc buộc đuôi gà lòa xòa, mặt mũi bụi bặm nhưng đôi mắt sáng long lanh, nụ cười ngây thơ rạng rỡ.
Bên cạnh cậu là một chú chó nhỏ lông vàng, đuôi vẫy tít, sủa vang khi cậu ném que gỗ.
“Vàng ơi, bắt kìa!
Bắt được không nào?
Cậu bé cười lớn, chạy vòng quanh sân, bụi bay mù mịt.
Từ trong nhà, giọng Thẩm Dung vang lên ấm áp:
“Phong nhi!
Mau vào ăn cơm!
Mẹ làm canh cá với bánh bao nhân thịt đấy!
Vân Phong lập tức dừng lại, mắt sáng rỡ:
“Hôm nay ăn món gì hả mẹ?
Có bánh bao nhân thịt không?
Con đói lắm rồi!
Cậu chạy ù vào nhà, chú chó Vàng lon ton theo sau.
Thẩm Dung đang dọn bàn, thấy con trai chạy vào thì cười xòa:
“Con nghịch quá trời, nhìn mặt mũi bẩn hết rồi kìa.
Mau rửa tay đi, rồi ngồi vào bàn.
Vân Phong ngoan ngoãn chạy ra giếng rửa mặt, lau qua loa rồi ngồi xuống.
Trên bàn là bát canh cá thơm lừng, vài cái bánh bao nóng hổi, và một đĩa rau luộc.
Vân Long lúc này vừa về từ chợ, trên tay cầm một xâu kẹo hồ lô đỏ rực, còn dính đường óng ánh.
Ông cười hiền, da rám nắng lấp lánh mồ hôi:
“Hôm nay vải mẹ dệt bán chạy lắm, khách khen đẹp, trả giá cao hơn thường lệ.
Cha còn bán thêm ít kim chỉ và vải thừa, kiếm được chút tiền lẻ.
Mua cho con cái này, ăn sau khi cơm nhé.
Vân Phong reo lên, mắt sáng như sao:
“Kẹo hồ lô!
Cảm ơn cha!
Con thích nhất là kẹo hồ lô của cha mua!
Thẩm Dung lắc đầu cười:
“Ăn cơm trước đã, đừng nghịch nữa.
Ăn xong rồi mẹ kể chuyện cho nghe.
Vân Phong gật đầu lia lịa, cầm đũa ăn ngon lành.
Cậu vừa ăn vừa kể chuyện chơi với Vàng, vừa cười giòn tan.
Vân Long nhìn vợ, rồi nhìn con trai, lòng chợt ấm áp:
“Có Phong nhi, nhà mình vui hơn hẳn.
Dù buôn bán vất vả, nhưng đáng lắm.
Thẩm Dung gật đầu, tay vuốt tóc con:
“Ừ… ý trời đã ban cho chúng ta một đứa con tốt.
Ngoài sân, nắng chiều chiếu xuống, chú chó Vàng nằm ngủ gật, và miếng ngọc bội “NHÂN” trên ngực Vân Phong khẽ tỏa ra một tia sáng nhàn nhạt – nhưng không ai để ý.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập