Chương 17: Tuyết Linh – Bí Pháp Lôi Vân Kiếm Ý

Vân Phong bước theo nữ trưởng lão nội môn, không nói một lời.

Ba tòa tháp cao chọc trời của nội môn hiện ra trước mắt, linh khí nhàn nhạt bao phủ, không khí nặng nề và uy nghiêm hơn hẳn ngoại môn.

Nàng dừng bước, quay lại nhìn cậu, giọng lạnh lùng nhưng mang theo chút ấm áp hiếm hoi:

“Ta tên Tuyết Linh, nội môn trưởng lão thứ bảy.

Từ nay, ngươi hãy đi theo ta.

Bạn của ngươi, A Ngân, đã vào nội môn rồi.

Trong cuộc thi vừa qua, hắn thuộc top 2.

Top 1 là Hoàng Long.

Vân Phong khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn lạnh lẽo, không lộ chút biểu cảm.

Tuyết Linh không hỏi thêm về nỗi đau của cậu – nàng đã biết hết qua trưởng lão Tân Niên.

Nàng chỉ tiếp tục dẫn đường, vừa đi vừa giới thiệu ngắn gọn:

“Phía trái là Tàng Kinh Các tầng cao, chỉ đệ tử nội môn mới vào được.

Bên phải là Linh Đàm – nơi ngươi từng được hứa ngâm mình nếu vào top 3, nhưng 1 năm sau mỗi để tử nội môn tranh hạng từ top 5 đến top 1 đều có cơ hội ngâm 1 lần.

Phía trước là khu động phủ của đệ tử nội môn.

Mỗi người một động, linh khí dồi dào, có trận pháp tụ linh.

Ngươi sẽ được phân một động riêng.

Vân Phong im lặng theo sau.

Tuyết Linh lấy từ trong tay áo ra hai vật:

“Đây là pháp bảo và bí kíp ta chọn thay ngươi, vì lúc rời đi ngươi chưa kịp chọn phần thưởng.

Bí pháp ‘Lôi Vân Kiếm Ý’ – kết hợp Lôi Vân Quyền của ngươi với kiếm ý lôi hệ, uy lực cực mạnh.

Còn thanh kiếm này là pháp bảo hạ phẩm cao cấp, tên ‘Quỷ Hình Hắc Kiếm’, thân kiếm đen bóng, hoa văn tinh xảo, lưỡi kiếm sáng loáng, tay cầm hình đầu quỷ đang mở miệng – có thể dẫn lôi khí thiên địa, phù hợp với công pháp của ngươi.

Vân Phong đưa tay nhận lấy.

Thanh kiếm nặng trịch, khí tức lôi điện nhàn nhạt lan tỏa từ thân kiếm, khiến lòng cậu khẽ rung động.

Bí kíp mỏng màu tím đen, bìa khắc chữ “Lôi Vân Kiếm Ý” bằng lối triện cổ.

Cậu khẽ gật đầu, không nói lời cảm ơn – lúc này, cậu không còn tâm trạng để nói những lời khách sáo.

Tuyết Linh dẫn cậu tới một dãy phòng , linh khí dày đặc.

Bên ngoài phòng , A Ngân đang đứng chờ.

Thấy Vân Phong, mắt cậu sáng lên, định lao tới vỗ vai, nhưng nhìn thấy gương mặt lạnh lùng, khí thế tăm tối của Vân Phong, A Ngân khựng lại.

“Phong đệ…” A Ngân gọi khẽ, giọng lo lắng.

Vân Phong chỉ khẽ gật đầu với cậu ấy, rồi bước thẳng vào phòng .

A Ngân nhìn theo, lòng nặng trĩu, nhưng không tiện làm phiền.

Cậu biết:

lúc này, Phong đệ không còn là Phong đệ ngày xưa nữa.

Bên trong phòng , không gian rộng rãi, đá xanh lát nền, có giường đá, bàn đá, và một trận pháp tụ linh ở giữa.

Vân Phong đóng cửa lại, ngồi xuống đất, ngửa mặt nhìn lên trần nhà đá lạnh lẽo.

Cậu tháo miếng ngọc bội “NHÂN” ra khỏi cổ, cầm trong tay ngắm nghía.

Trước giờ cậu chưa từng nghiêm túc nghiên cứu nó – chỉ biết nó ấm áp, từng giúp cậu đột phá Võ Cốt.

Giờ đây, trong bóng tối của động phủ, cậu muốn biết:

thứ này rốt cuộc là gì?

Cậu thử truyền một tia linh khí vào ngọc bội.

Ngay lập tức, ngọc bội rung động nhẹ.

Một luồng sáng xanh lam nhàn nhạt tỏa ra, rồi bắt đầu hấp thu linh khí thiên địa xung quanh.

Tốc độ hút linh khí nhanh đến kinh người – gấp hai, ba lần so với việc cậu dùng linh thạch trực tiếp.

Vân Phong giật mình, lập tức ngồi xếp bằng, vận Hấp Linh Quyết theo dòng linh khí từ ngọc bội.

Linh khí được thanh lọc hoàn toàn – tinh khiết, thuần khiết hơn bất kỳ linh thạch nào cậu từng hấp thụ.

Kinh mạch đau rát được rửa sạch, đan điền như được tái tạo, linh khí lấp đầy cơ thể với tốc độ đáng sợ.

Cậu tu luyện liên tục vài canh giờ, cảm giác linh khí dâng trào, cảnh giới Võ Cốt sơ kỳ ổn định hơn bao giờ hết.

Nhưng sau đó, ngọc bội đột ngột dừng lại – như thể đã hấp thụ đủ trong thời gian ngắn, cần thời gian tích tụ tiếp.

Vân Phong mở mắt, thở ra một hơi dài.

Cậu nhìn ngọc bội trong tay, rồi nhìn sang thanh Quỷ Hình Hắc Kiếm đặt bên cạnh.

Tay cầm hình đầu quỷ đang mở miệng, như đang gầm gừ im lặng, lưỡi kiếm đen bóng phản chiếu gương mặt lạnh lùng của cậu.

Vân Phong ngồi trên sàn đá lạnh lẽo của động phủ, ánh sáng từ trận pháp tụ linh nhàn nhạt chiếu lên gương mặt cậu.

Thanh Quỷ Hình Hắc Kiếm nằm bên cạnh, lưỡi kiếm đen bóng phản chiếu đôi mắt đỏ hoe.

Ngọc bội “NHÂN” vẫn nằm trong lòng bàn tay, hơi ấm từ nó lan tỏa, nhưng cậu biết:

giờ không phải lúc để ủ rũ, để khóc lóc, để chìm đắm trong nỗi đau.

Cậu hít sâu một hơi, mở cuốn bí kíp “Lôi Vân Kiếm Ý” ra.

Bìa sách màu tím đen, chữ triện cổ lấp lánh lôi quang nhàn nhạt.

Đây là công pháp trung cấp, kết hợp Lôi Vân Quyền với kiếm ý lôi hệ – phù hợp hoàn hảo với con đường cậu đang đi.

Bên trong chỉ có bốn chiêu thức, nhưng mỗi chiêu đều mang theo ý niệm lôi đình, uy lực kinh người:

Chiêu 1:

Trảm Lôi – Chém ra sét, kiếm khí hóa thành tia sét tím, cắt đứt mọi thứ trên đường đi.

Chiêu 2:

Đâm Lôi – Đâm với tốc độ cao, kiếm như tia chớp xuyên thủng, mang theo tốc độ và xuyên phá.

Chiêu 3:

Phá Lôi Thức – Thanh kiếm mang theo tia sét, kết hợp giữa Trảm và Đâm, tạo ra một vòng xoáy lôi đình, phá hủy phòng ngự đối phương.

Chiêu 4:

Kiếm Ý Lôi Vân – Chém thẳng một đường, kiếm khí bay ra từ kiếm, mang theo ý niệm lôi vân chồng chéo, chém đứt mọi thứ ngang qua, dù là vật chất hay linh khí.

Vân Phong không do dự.

Cậu cầm Quỷ Hình Hắc Kiếm lên, đứng dậy giữa phòng , bắt đầu luyện tầng 1 của bí kíp – Trảm Lôi.

Kiếm vung lên.

Linh khí lôi hệ từ đan điền tuôn ra, theo kiếm khí hóa thành một đạo sét tím mỏng manh.

Tiếng “xoẹt” vang lên, kiếm khí chém vào không khí .

Cậu luyện đi luyện lại, không ngừng nghỉ.

Mỗi lần vung kiếm, cậu lại nhớ về Lôi Vân Quyền tầng 6, nhớ về bước chân của Hắc Lôi, .

Giờ đây, tất cả đều được hòa quyện vào kiếm.

Trong lúc chờ ngọc bội hấp thu linh khí tiếp theo, cậu luyện không ngừng.

Mồ hôi ướt đẫm áo, cơ thể đau rát vì kiệt sức, nhưng cậu không dừng.

Mỗi chiêu Trảm Lôi đều sắc bén hơn một chút, tia sét tím ngày càng dày đặc, tiếng nổ nhỏ vang vọng trong động phủ.

Chẳng biết đã luyện đến bao giờ.

Vài canh giờ?

Hay cả ngày đêm?

Đột nhiên, mắt cậu tối sầm lại.

Kiếm rơi “keng” xuống đất.

Thân thể Vân Phong lảo đảo, quỳ một gối.

Cậu chống tay xuống sàn đá lạnh, thở hổn hển.

Một cậu bé 14 tuổi vẫn chỉ 14 tuổi.

Dù ý chí có sắt đá đến đâu, dù nỗi đau có biến thành lửa hận, cơ thể vẫn có giới hạn.

Mệt mỏi, đau đớn, và nỗi đau tinh thần tích tụ quá lâu cuối cùng cũng ập đến.

Cậu ngã xuống sàn đá, tay vẫn nắm chặt ngọc bội.

Trong bóng tối của phòng, chỉ còn tiếng thở nặng nề và tiếng tim đập thình thịch của một thiếu niên đang chiến đấu với chính bản thân mình.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập