Chương 13: Ý Chí Về Nhà – Lời Từ Biệt Với Võ Các

Vân Phong vừa đặt chân xuống khỏi đài đá, toàn thân mệt mỏi rã rời, linh khí gần như cạn kiệt.

A Ngân đã chờ sẵn dưới đài, lập tức lao tới vác cậu lên vai như vác bao tải, giọng vừa lo vừa cười:

“Phong đệ, mày đánh hay quá rồi đấy!

Nhưng nhìn mày thế này, tao sợ mày ngã luôn giữa đường.

Để huynh vác về nghỉ ngơi đã!

Vân Phong cười khổ, dựa hẳn vào vai bạn, giọng khàn khàn:

“Cảm ơn huynh… Nhưng đừng vác kiểu này, tao xấu hổ chết mất.

A Ngân cười lớn, bước đi vững chãi:

“Xấu hổ cái gì?

Anh em với nhau, có gì đâu!

Trên đường về phòng nghỉ, Vân Phong im lặng.

Trong đầu cậu giờ chỉ còn một ý nghĩ duy nhất:

về nhà.

Năm năm rồi.

Năm năm cậu rời trấn Thanh Vân, rời cha mẹ già.

Ngày ấy, cậu mới chín tuổi, khóc nức nở trên xe ngựa.

Giờ đây, cậu đã mười bốn, thân thể cao lớn, gương mặt góc cạnh, khí chất thay đổi hoàn toàn.

Cậu đã có chút thành tựu, đã có linh thạch, bí kíp, đã biết cách khiến một đấm mang theo lôi điện.

Nhưng tất cả những thứ đó… chỉ để làm gì?

Để cha mẹ không còn phải dệt vải thâu đêm, không còn phải buôn bán vất vả ngoài chợ, không còn phải lo lắng cho đứa con trai duy nhất.

Họ giờ đã già rồi.

Năm năm trôi qua, tóc cha chắc bạc thêm nhiều, lưng mẹ chắc còng hơn.

Khi thấy cậu trở về với bộ dạng mới, với sức mạnh mới, với linh thạch trong túi… họ sẽ vui đến mức nào?

Hay họ chỉ lo cậu đã thay đổi quá nhiều, không còn là cậu bé Phong nhi ngày xưa nữa?

Vân Phong nắm chặt tay, lòng dâng lên nỗi nhớ da diết.

A Ngân đưa cậu về phòng, đặt xuống giường, rồi vỗ vai:

“Nghỉ đi.

Mai còn vòng trong, mày phải giữ sức đấy.

Vân Phong gật đầu, nhưng mắt vẫn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng chiếu vào sân luyện võ xa xa.

Đến lượt A Ngân lên đài.

Đối thủ của cậu là một cô gái từ gia đình quyền quý, áo bào lụa thêu hoa văn phượng hoàng, khí chất cao ngạo.

Cô ta nhìn A Ngân từ đầu đến chân, cười khẩy:

“Con trai trưởng trấn nghèo mà cũng dám lên đây tranh hạng?

Ngươi nên về nhà đi, đừng làm ô uế đài đấu của Võ Các.

A Ngân không đáp, chỉ lặng lẽ rút kiếm ra vỏ, ánh mắt bình thản.

Trận đấu bắt đầu.

Cô gái tung chưởng pháp tinh xảo, linh khí hóa thành hoa văn phượng hoàng bay lượn.

A Ngân không né tránh ngay, mà dùng Luyến Ảnh Bộ lướt qua, kiếm quang lóe lên.

Cô ta cười nhạo:

“Chỉ biết chạy thôi sao?

A Ngân vẫn im lặng.

Đến hiệp thứ mười, khi cô ta lại mở miệng chế giễu “cha ngươi chỉ là một tên trấn trưởng nghèo hèn”, A Ngân đột ngột dừng lại.

Ánh mắt cậu lạnh đi.

“Ta không so đo với con gái.

Nhưng nói xấu cha ta… thì nhất định phải so đo.

Kiếm khí bùng nổ.

A Ngân vận toàn lực, chiêu mạnh nhất cậu từng luyện – “Phong Lôi Kiếm Trảm” – một đạo kiếm quang mang theo gió lốc và lôi điện nhỏ, chém thẳng xuống.

“Ầm!

Cô gái bị đẩy lùi, áo bào rách toạc, ngã ra khỏi đài, mặt tái mét.

A Ngân thu kiếm vào vỏ, cúi đầu nhẹ với đối thủ bại trận rồi bước xuống.

Vân Phong ngồi dưới đài, nhìn bạn, lòng ấm áp:

“Huynh ấy… vẫn là A Ngân ngày nào.

Hai người cùng ngồi xem các trận còn lại.

Các trận đấu càng lúc càng kịch liệt, kiếm quang, quyền ảnh, pháp bảo lóe sáng.

Đến cuối ngày, chỉ còn lại 7 người vào vòng trong.

Trưởng lão Tân Niên đứng trên đài cao, giọng vang vọng:

“Còn 7 người, số lẻ.

Để đảm bảo công bằng, chúng ta sẽ bốc thăm ngẫu nhiên một người được miễn đấu vòng này, tiến thẳng vào vòng tứ kết.

Hộp ngọc được mang lên.

7 người lần lượt bốc thăm.

Khi đến lượt A Ngân, cậu rút ra mảnh ngọc xanh.

Trưởng lão Tân Niên gật đầu:

“A Ngân – ngươi được miễn đấu.

Tiến thẳng vào vòng sau.

A Ngân cười tươi, quay sang Vân Phong vỗ vai:

“Phong đệ, lần này huynh may mắn rồi.

Mày phải thắng trận tiếp theo nhé!

Vân Phong gật đầu, ánh mắt hướng lên bảng đấu tiếp theo:

Vân Phong vs Hoàng Long.

Ngày thứ năm – vòng tứ kết.

Vân Phong bước lên đài, ý chí bừng bừng.

Hoàng Long đứng đối diện, áo bào trắng viền vàng, ngọc bội “Hoàng” lấp lánh.

Hắn rút kiếm ra, mỉm cười nhẹ nhàng:

“Vân Phong phải không?

Ta đã xem các trận của ngươi.

Ngươi rất kiên cường, ta rất tán thưởng.

Hãy chiến đấu hết mình nhé.

Vân Phong nắm chặt tay, giọng kiên định:

“Tất nhiên rồi.

Tốt nhất huynh đừng nhường ta.

Trận đấu bắt đầu.

Hoàng Long tu vi Võ Cốt trung kỳ, kiếm quyết thanh thoát như mây trôi, mỗi chiêu đều mang theo khí thế áp đảo.

Vân Phong dùng Luyến Ảnh Bộ né tránh, Lôi Vân Quyền tầng 5 phản công liên tục.

Nhưng chênh lệch một tiểu cảnh giới rõ rệt – Vân Phong bị ép vào thế phòng thủ, linh khí dần cạn, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng.

Cậu dồn hết sức vào chiêu cuối:

“Lục Lôi Vân!

Thân hình hóa thành đạo sét tím lao tới.

Hoàng Long khẽ nhướng mày, kiếm quang lóe lên chắn lại.

Hai bên va chạm, tiếng nổ vang trời.

Hoàng Long bị đẩy lùi ba bước, áo bào rách một vết nhỏ, khóe miệng rỉ máu.

Hắn cười nhẹ:

“Không tệ… Ngươi là người đầu tiên làm ta bị thương.

Nhưng ngay sau đó, Hoàng Long vận toàn lực, kiếm khí hóa thành mây trắng cuốn lấy Vân Phong.

Vân Phong cố chống đỡ, nhưng cuối cùng vẫn bị đánh bay ra khỏi đài, ngã xuống đất.

Trận thua.

Nhưng cả quảng trường im lặng rồi bùng nổ tiếng vỗ tay.

Trưởng lão Tân Niên đứng dậy:

“Vân Phong thua, nhưng biểu hiện của hắn đáng khen ngợi!

Vị trưởng lão nội môn hắc bào khẽ gật đầu:

“Người đầu tiên làm Hoàng Long bị thương… Thú vị.

Sau trận này, chỉ còn 3 người vào top 6.

Trưởng lão nội môn đứng lên, giọng lạnh lùng nhưng uy nghiêm:

“Top 6 trở đi không cần tranh đấu thêm.

Bản tọa và các trưởng lão sẽ chọn theo nhãn lực.

Top 10 sẽ được công bố ngay sau đây.

Vân Phong ngồi dưới đài, thở hổn hển, nhưng lòng cậu đã quyết định.

Cậu đứng dậy, bước đến chỗ trưởng lão Tân Niên, quỳ một gối:

“Trưởng lão, đệ tử Vân Phong xin rút lui khỏi vòng tranh hạng 5 .

Đồng thời… xin được rút khỏi tông môn trong vài chục năm tới, để về nhà chăm sóc cha mẹ già.

Trưởng lão Tân Niên ngẩn người, đắn đo.

Đúng lúc ấy, một đạo thân ảnh xinh đẹp mặc hắc bào xuất hiện – trưởng lão nội môn.

Nàng nhìn Vân Phong, ánh mắt lười biếng nhưng sâu thẳm:

“Ngươi… vì cha mẹ mà từ bỏ cơ hội vào nội môn, từ bỏ Linh Đàm, ?

Vân Phong ngẩng đầu, giọng kiên định:

“Dạ.

Đệ tử vào Võ Các để mạnh lên, để cha mẹ không phải vất vả nữa.

Giờ đệ tử đã có chút thành tựu, đã có linh thạch, đã có bí kíp.

Đủ để họ an hưởng tuổi già.

Đệ tử không quên mục đích ban đầu.

Trưởng lão nội môn nhìn cậu hồi lâu, rồi khẽ mỉm cười:

“Được.

Bản tọa đồng ý.

Ngươi có thể rời đi.

Nhưng nhớ kỹ:

Võ Các luôn là nhà thứ hai của ngươi.

Khi nào muốn quay lại, cửa luôn mở.

Vân Phong cúi đầu thật sâu:

“Đa tạ trưởng lão.

Cậu nhận phần thưởng top 10:

linh thạch, bí kíp tầng 2, phiếu pháp bảo.

Nhưng cậu không ở lại xem kết quả các trận khác, không chờ công bố hạng cụ thể.

Cậu tìm A Ngân, hai người ôm nhau thật chặt.

“Phong đệ… mày về thật à?

A Ngân mắt đỏ hoe.

Vân Phong cười nhẹ:

“Ừ.

Huynh ở lại Võ Các, chăm sóc Hắc Lôi giúp ta nhé.

Sau này… ta sẽ quay lại.

A Ngân gật đầu, giọng nghẹn:

“Đi đường cẩn thận.

Nhớ về thăm huynh.

Vân Phong quay người, bước ra cổng Võ Các.

Đây là lần đầu tiên sau 5 năm, cậu rời khỏi nơi này.

Gió thành Yến Hải thổi qua, mang theo mùi bụi đường, mùi hàng quán, tiếng người mua bán tấp nập.

Cậu hít sâu một hơi, lòng nhẹ nhõm lạ thường.

Dù có mạnh mẽ đến đâu, có tương lai rực rỡ cỡ nào… cậu vẫn không quên mục đích ban đầu.

Làm cho gia đình khá giả hơn.

Không để cha mẹ phải làm việc vất vả nữa.

Vân Phong mỉm cười, bước đi giữa dòng người nhộn nhịp, bóng dáng dần khuất xa cổng Võ Các.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập