Chương 11: Đột Phá Trong Đêm – Ngọn Lửa Âm Ỉ

Vân Phong vừa đặt chân xuống khỏi đài đá, đôi chân còn run nhẹ vì kiệt sức, máu khô bám trên khóe miệng.

Chưa kịp thở đều, A Ngân đã lao tới như cơn gió, một tay đỡ lấy cánh tay cậu, giọng hào sảng pha lẫn lo lắng:

“Phong đệ, xuống đây mau!

Đừng đứng đó nữa, mày vừa mới đánh xong một trận ác liệt, để tao đỡ mày về nghỉ!

Vân Phong mỉm cười yếu ớt, dựa vào vai A Ngân, hai người bước ra khỏi khu vực thi đấu giữa tiếng vỗ tay rộn ràng.

A Ngân vừa đi vừa thì thầm:

“Mày làm tao lo muốn chết.

Nhưng thắng rồi, thắng thật rồi!

Lần đầu tiên tao thấy Lỗ Bang bị đánh bay ra khỏi đài mà không kịp phản kháng.

Phong đệ, mày tiến bộ kinh thật đấy!

Vân Phong chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về đài cao, nơi trận đấu tiếp theo đang bắt đầu.

Đến lượt A Ngân.

Cậu bước lên đài với dáng vẻ tự tin, áo bào xám tung bay, tay cầm một thanh trường kiếm mảnh mai – vũ khí mà cậu đã luyện từ lâu.

Đối thủ là một đệ tử ngoại môn khác, tu vi Võ Cốt sơ kỳ, dùng quyền pháp cương mãnh.

Trận đấu diễn ra nhanh chóng hơn dự đoán.

A Ngân không vội tấn công, chân bước Luyến Ảnh Bộ – thân pháp mà cậu đã luyện theo Vân Phong chia sẻ từ Hắc Lôi.

Thân hình cậu hóa thành mấy đạo hư ảnh mờ ảo, né tránh toàn bộ quyền phong đối phương.

Khi kẻ địch lộ sơ hở, A Ngân đột ngột xuất kiếm – kiếm quang lóe lên như gió lạnh, một chiêu “Phong Ảnh Kiếm” xé gió, chém thẳng vào vai đối thủ.

“Ầm!

Đối thủ bị đẩy lùi ba bước, máu tươi bắn ra.

A Ngân không đuổi theo, chỉ lạnh lùng thu kiếm, giọng vang vọng:

“Ngươi thua rồi.

Trận đấu kết thúc chỉ trong mười mấy hiệp.

Đám đệ tử dưới đài ồ lên kinh ngạc – A Ngân vốn nổi tiếng tính tình tốt, ít khi ra tay nặng, nhưng hôm nay kiếm pháp sắc bén, thân pháp quỷ dị, rõ ràng đã tiến bộ vượt bậc.

Ngày thi đấu đầu tiên khép lại.

Từ gần trăm người, chỉ còn lại 50 đệ tử xuất sắc nhất.

Trưởng lão Tân Niên tuyên bố:

“Ngày mai sẽ là vòng loại trực tiếp, 50 còn 25.

Các ngươi nghỉ ngơi đi, giữ sức cho trận chiến cuối cùng!

Vân Phong và A Ngân cùng nhau rời quảng trường.

A Ngân vỗ vai cậu:

“Phong đệ, hôm nay mày mệt rồi.

Về phòng nghỉ ngơi đi, mai tao sẽ đến gọi mày sớm.

Vân Phong gật đầu, về đến phòng riêng – một gian đá nhỏ đơn sơ.

Cậu đóng cửa, ngồi xếp bằng trên giường gỗ, vận chuyển Hấp Linh Quyết để chữa thương.

Máu khô trên khóe miệng dần tan, vết thương nội phủ cũng dịu bớt nhờ linh khí mỏng manh.

Nhưng cậu không dừng lại ở đó.

Cậu lấy ra vài viên linh thạch còn lại, đặt vào lòng bàn tay, bắt đầu hấp thụ điên cuồng.

Linh khí từ linh thạch chảy vào kinh mạch như dòng suối nhỏ, chậm rãi nhưng kiên định.

Cậu biết:

chỉ có đột phá Võ Cốt sơ kỳ mới đủ sức tranh top 10.

Một đêm trôi qua trong im lặng.

Khi trời tờ mờ sáng, Vân Phong cảm nhận được đan điền rung động dữ dội – dấu hiệu then chốt của đột phá.

Kinh mạch đau rát, linh khí cuồn cuộn như muốn bùng nổ.

Cậu cắn răng, vận công hết mức, mồ hôi túa ra như tắm.

Đúng khoảnh khắc then chốt, miếng ngọc bội “NHÂN” ẩn trong cổ áo đột nhiên phát ra một luồng ấm áp dịu dàng, như dòng suối mát chảy qua kinh mạch, xua tan đau đớn, đẩy linh khí còn thiếu về đan điền.

“Ầm!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong cơ thể.

Linh khí ngưng tụ thành hình, Võ Cốt sơ kỳ – chính thức đột phá!

Vân Phong mở mắt, hơi thở dài ra, nắm chặt miếng ngọc bội trong tay.

Ngọc bội vẫn ấm áp, như đang thì thầm điều gì đó.

Cậu nhìn nó hồi lâu, lòng dâng lên nghi hoặc:

“Đây không phải bảo vật tầm thường… Nhưng cha mẹ ta chỉ là người dân thường ở trấn Thanh Vân, sao lại có thứ này?

Cha mẹ giấu ta điều gì?

Nghĩ mãi không thông, Vân Phong đành gác lại.

Thời gian không chờ đợi.

Cậu đứng dậy, thay y phục sạch sẽ, bước ra ngoài.

Sáng sớm ngày thứ hai, A Ngân đã đứng chờ trước cửa phòng.

Thấy Vân Phong bước ra, khí tức thay đổi rõ rệt, A Ngân mắt sáng lên, vỗ vai cười lớn:

“Phong đệ!

Mày… đột phá Võ Cốt sơ kỳ rồi?

Đêm qua tao nghe động tĩnh từ phòng mày, không ngờ mày làm được!

Chúc mừng!

Giờ thì hai anh em mình ngang hàng rồi!

Vân Phong cười nhạt, nắm tay A Ngân:

“Cảm ơn huynh.

Có huynh ở đây, ta mới có động lực.

Hai người cùng nhau đến quảng trường.

Bảng đấu khổng lồ đã hiện lên, tên Vân Phong nằm ở cặp đấu thứ ba:

Vân Phong vs Triệu Phong – một đệ tử Võ Cốt sơ kỳ, có pháp bảo hạ phẩm (một đôi găng tay tăng cường lực lượng)

Vân Phong nhìn bảng đấu, lòng thầm tính toán:

“Tu vi ngang nhau, nhưng hắn đã ổn định căn cơ lâu năm, lại có pháp bảo.

Ta vừa đột phá, căn cơ chưa vững, linh khí chưa thuần thục.

Chỉ có một cách:

chịu đòn, quan sát, tìm sơ hở rồi phản công chí mạng.

A Ngân vỗ vai cậu:

“Phong đệ, cẩn thận.

Triệu Phong nổi tiếng cương mãnh, đừng để hắn ép sát.

Vân Phong gật đầu, bước lên đài.

Hai người đối diện, không nói lời nào.

Ánh mắt chạm nhau, chỉ có sự lạnh lùng và ý chí chiến đấu.

Trưởng lão Tân Niên phất tay:

“Bắt đầu!

Cả hai lao vào nhau như hai đạo tia chớp.

Triệu Phong đeo găng tay pháp bảo, mỗi quyền mang theo kình phong nặng nề, tiếng gió rít như sấm.

Vân Phong dùng Luyến Ảnh Bộ né tránh, thân hình mờ ảo, nhưng lần này cậu không chỉ né – cậu bắt đầu phản công bằng tầng 5 Lôi Vân Quyền.

“Lôi Vân Tật Đả!

Nắm đấm liên hoàn như mưa, mỗi cú đều mang theo tia sét tím nhạt.

Triệu Phong giơ găng đỡ, hai bên đánh ngang cơ, quyền chưởng va chạm vang lên tiếng nổ liên hồi.

Hàng trăm hiệp trôi qua, cả hai bắt đầu mệt mỏi.

Mồ hôi ướt đẫm áo, hơi thở nặng nề.

Đám dưới đài im phăng phắc, trưởng lão nội môn hắc bào khẽ nhướng mày:

“Vừa đột phá đêm qua, hôm nay đã đánh ngang ngửa với kẻ có pháp bảo… Thằng nhóc này, ý chí thật sự đáng sợ.

Vân Phong trong lúc giao thủ, mắt không rời khỏi đối phương.

Cậu nhận ra:

Triệu Phong tuy mạnh, nhưng mỗi lần tung quyền mạnh nhất, hắn sẽ hơi nghiêng vai trái – một sơ hở nhỏ do luyện công không cân bằng.

“Điểm yếu… ở đây!

Triệu Phong gầm lên, vận toàn lực tung chiêu mạnh nhất:

“Cương Nham Quyền – Phá Sơn!

Nắm đấm mang theo kình phong nặng nề lao tới.

Vân Phong không né nữa.

Cậu hít sâu, thân pháp đột ngột thay đổi – Luyến Ảnh Bộ bùng nổ, hóa thành bảy đạo hư ảnh!

Triệu Phong đấm trúng hư ảnh, quyền phong xuyên qua không khí.

Vân Phong xuất hiện ngay bên vai trái hắn, nắm đấm lóe sét tím:

“Lôi Vân Bạo – Toàn Lực!

“Ầm!

Một tiếng nổ vang trời.

Nắm đấm trúng chính xác điểm yếu, linh khí sét lan tỏa, Triệu Phong phun máu bay ngược ra khỏi đài, ngã xuống đất bất tỉnh.

Quảng trường bùng nổ tiếng reo hò.

Vân Phong đứng trên đài, thở hổn hển, máu tươi chảy từ khóe miệng, nhưng mắt cậu sáng rực hơn bao giờ hết.

Trưởng lão Tân Niên đứng dậy, giọng vang vọng:

“Cặp đấu thứ ba:

Vân Phong thắng!

Vị trưởng lão nội môn hắc bào khẽ mỉm cười, thì thầm:

“Thú vị… Rất thú vị.

Vân Phong nhìn lên bảng đấu còn lại, lòng thầm nhủ:

“Chỉ còn vài trận nữa… Ta phải vào top 10.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập