Mưa như trút nước.
Rừng cổ thụ phía nam trấn Thanh Vân đêm ấy bị màn mưa dày đặc nuốt chửng, chỉ còn tiếng nước rơi lộp độp trên lá, tiếng gió rít qua kẽ cây, và tiếng chân người dẫm bùn lạo xạo.
Một bóng đen lao vút giữa màn mưa, áo bào đen tung bay như cánh quạ, mái tóc dài ướt sũng dính bết vào khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng.
Trong lòng áo, hắn ôm chặt một đứa trẻ sơ sinh, tiểu nhi chỉ mới vài tháng tuổi, khóc ré lên từng hồi vì lạnh và sợ hãi, nhưng tiếng khóc nhanh chóng bị tiếng mưa át đi.
Phía sau, sáu bóng đen khác đuổi sát nút.
Chúng mặc hắc y, mặt đeo mặt nạ sắt đen, kiếm quang lóe lên dưới ánh chớp.
Sáu tên sát thủ không nói lời nào, chỉ có tiếng kiếm xé gió và tiếng chân dẫm nước bắn tung tóe.
Hắn thi triển khinh công đến cực hạn, thân hình như một đạo hắc ảnh lướt qua tán cây.
Nhưng sáu tên kia cũng không kém, thân pháp quỷ dị, liên tục rút ngắn khoảng cách.
Một tên nhảy vọt lên, kiếm quang lóe sáng chém ngang eo hắn.
Hắn nghiêng người, tay phải rút kiếm – một thanh cổ kiếm dài ba thước, thân kiếm đen nhánh không phản quang.
Kiếm vừa ra vỏ, đã có tiếng
"xoẹt"
lạnh lẽo.
Hắn xoay người, một chiêu kiếm quyết quét ngang.
Kiếm khí hóa thành gió lạnh cuốn theo mưa, chém đứt cánh tay tên sát thủ đầu tiên.
Máu tươi hòa lẫn nước mưa, tên kia gục xuống không kịp kêu.
Nhưng năm tên còn lại đã vây quanh.
Chúng phối hợp hoàn hảo:
hai tên chặn trước, hai tên đánh sườn, một tên lén lút từ phía sau.
Hắn ôm chặt tiểu nhi vào ngực trái, tay phải vung kiếm liên hồi.
Kiếm quang lóe lên như sao băng giữa mưa đêm.
Một tên bị chém bay nửa thân trên, một tên bị kiếm khí xuyên tim.
Nhưng hắn cũng trúng một đao vào vai, máu chảy ròng ròng, hòa vào mưa.
Tiểu nhi trong lòng hắn khóc lớn hơn, tiếng khóc non nớt như dao cắt vào tim.
Hắn nghiến răng, ánh mắt vẫn lạnh tanh không chút dao động.
"Không thể kéo dài nữa.
"Hắn đột ngột dừng bước giữa khoảng trống rừng.
Năm tên sát thủ còn lại vây chặt, kiếm chỉ thẳng vào hắn.
Trời đất tối sầm.
Một đạo sét lóe lên từ chân trời xa, tiếng sấm vang dội như long ngâm.
Hắn ngẩng đầu, mưa rơi vào mắt nhưng hắn không chớp.
Hắn giơ kiếm lên cao, nội lực vận chuyển đến cực hạn, kiếm thân rung động thu hút lôi khí từ trời cao.
Một đạo sét tím khổng lồ từ mây đen giáng xuống, cuốn theo thân kiếm!
Kiếm quang hóa thành lôi điện dài trăm trượng, chớp lóe chói mắt.
Hắn hét lớn một tiếng, vung kiếm chém ngang!
"Ầm!
"Sét theo kiếm khí quét ngang một vòng cung hoàn hảo.
Năm tên sát thủ bị lôi điện xé tan, máu thịt hóa thành tro bụi trong chớp mắt.
Mùi khét lẹt lan tỏa, mưa rửa sạch mọi dấu vết.
Hắn đứng yên giữa rừng, kiếm tra vào vỏ, máu từ vai chảy xuống, nhỏ giọt lẫn mưa.
Tiểu nhi trong lòng hắn đã ngừng khóc, chỉ còn tiếng thở yếu ớt.
Hắn cúi đầu nhìn đứa bé, khuôn mặt lạnh lẽo lần đầu lộ ra chút dịu dàng hiếm hoi.
Rồi hắn quay người, tiếp tục lao vào màn mưa, biến mất trong bóng tối rừng sâu.
Chuyển cảnh.
Trấn Thanh Vân, một ngôi nhà tranh nhỏ nằm lẻ loi cuối trấn.
Mưa vẫn rơi không ngớt, nước dột qua mái tranh nhỏ giọt lộp độp.
Trong nhà, một chiếc nôi gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng.
Một em bé nam khoảng mấy tháng tuổi nằm yên trong nôi, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt hồng hào dù lạnh giá.
Trên người bé, phủ một tấm chăn mỏng, và ngay giữa ngực áo là một miếng ngọc bội hình tròn, màu xanh lam nhạt, khắc hai chữ cổ
"NHÂN"
bằng lối triện cổ xưa.
Ngọc bội tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, ấm áp lạ thường, như đang bảo vệ đứa trẻ khỏi cái lạnh thấu xương của đêm mưa.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa vẫn rơi không ngừng.
Nhưng trong trấn nhỏ này, một bí mật lớn lao vừa được giấu đi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập