Nghe vậy, Tôn Cường lập tức cảm thấy da đầu tê dại, đồng tử từ kích cỡ lỗ kim không ngừng trợn đại.
Huyết.
Huyết Hải lão nhân.
Hắn đương nhiên nghe qua.
Trong tu tiên giới, chỉ cần nhắc đến cái danh này cũng đủ để khiến trẻ con đêm khóc không ngừng cũng lập tức im bặt.
Đây chính là ma đầu cự phách tung hoành tu tiên giới tám trăm năm trước, một vị Nguyên Anh lão quái chân chính.
Tương truyền từng lấy sức một mình huyết tẩy qua ba cái trung hình tông môn, quang là những tu tiên đại quốc bị lão mạt sát cũng không biết có bao nhiêu cái.
Những việc bọn hắn đang làm so với vị này mà nói, quả thực chính là huỳnh hỏa so với hạo nguyệt.
Huyền Âm Tông đều là bắt những kẻ không có tu vi hoặc tu vi thấp kém tới luyện đan.
Còn vị này đồ sát đa số đều là hạng người có tu vi, Kim Đan bị lão sát qua cũng không ít.
“Ngài.
Ngài là vị kia.
Huyết Hải chân quân?
Thanh âm Tôn Cường run rẩy đến mức gần như không thành tiếng, đâu còn nửa phần hung hăng lúc nãy.
Tô Nghiễn cúi đầu, khóe môi ngậm lấy một nụ cười nhàn nhạt, không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.
Có đôi khi, trầm mặc so với bất kỳ câu trả lời nào đều có sức thuyết phục hơn.
Trên đầu Tôn Cường lập tức toát đầy mồ hôi lạnh, hòa cùng máu tươi “tí tách, tí tách” nện xuống đất.
Chỉ hai canh giờ không gặp đã có thực lực Luyện Thể đại viên mãn, cùng với huyết sát chi khí quỷ dị.
Đoạt xá trọng sinh, hoàn mỹ giải thích hết thảy.
“Tiền bối tha mạng!
Tiền bối tha mạng!
Tôn Cường liều mạng muốn ngẩng mặt lên khỏi mặt đất, lại bị giẫm chặt:
“Tiểu nhân có mắt không tròng, mạo phạm tiền bối, cầu tiền bối khai ân!
“Khai ân?
Tô Nghiễn khinh tiếu một tiếng:
“Vừa rồi ngươi còn muốn đập nát đầu bản tọa.
“Không dám!
Không dám!
” Tôn Cường dọa đến hồn phi phách tán:
“Tiểu nhân nếu biết thân phận tiền bối, có mượn một vạn cái gan cũng không dám!
Tô Nghiễn buông lỏng chân, đứng thẳng người dậy.
Tôn Cường như được đại xá, bò rạp dưới đất cũng không dám bò dậy, chỉ biết liều mạng dập đầu.
“Đứng lên đi.
Tô Nghiễn đạm giọng nói:
“Bản tọa hỏi ngươi vài chuyện, nếu trả lời tốt.
tha cho ngươi một mạng cũng không phải là không được.
Tôn Cường vội vàng bò dậy, quỳ trên mặt đất, gật đầu như giã tỏi:
“Tiền bối xin cứ hỏi, tiền bối xin cứ hỏi, tiểu nhân tuyệt đối không dám lừa gạt!
Tô Nghiễn rủ mắt ngưng thị:
“Bên ngoài hiện tại tình hình thế nào?
Bao nhiêu người trấn thủ?
Tu vi cao nhất là ai?
Tôn Cường hoảng hốt cúi đầu, tư thái ngày càng cung thuận:
“Hồi tiền bối, vì gần đây tông môn xảy ra đại sự, cho nên thủ bị trống trải, chỉ còn lại một người.
Người này danh tự
"Quỷ Khánh Tư"
, là chấp sự ngoại môn Huyền Âm Tông, tu vi ở Trúc Cơ sơ kỳ.
Nói đến đây, gã cẩn thận từng li từng tí nhấc mí mắt liếc một cái, thấy người trước mặt thần sắc không hề biến hóa, lại vội vàng cúi đầu, thanh âm hạ xuống thấp hơn:
“Ngày hôm qua tông môn thượng tầng muốn luyện chế một gốc đại dược, U Hãi Sa là một vị phụ tài trong đó, cho nên đem đại bộ phận đệ tử đều phái ra ngoài.
thu thập vật liệu.
Đây.
Đây là tất cả những gì nô tài được biết.
Tiền bối.
Ngài còn có gì muốn hỏi không?
Ánh mắt Tô Nghiễn khẽ động, hai bên ấn chứng, đảo cũng có thể xác nhận Hoàng Xuân Mai không nói lời giả dối.
Hắn hừ lạnh một tiếng, lập lại lời nói:
“Hảo một cái đại dược!
Giữa lời nói khóe môi lướt qua một tia giễu cợt.
Sau đó, hắn hững hờ đề cập tới một câu:
“Tiểu tử trước đó ở phần thi lô kia, kẻ đã hoán tỉnh tiềm thức của Bản tọa, giờ đang ở đâu?
Dừng một chút, hắn lại bồi thêm một câu, ngữ khí thanh đạm:
“Bản tọa từng hứa với hắn, đợi sau khi sống lại, liền cứu hắn một mạng.
“Sao khi tỉnh lại… lại không thấy hắn?
Tôn Cường ngẩn ra một lát, lập tức siết chặt bàn tay, trong lòng hối hận không thôi:
Quả nhiên như thế, Cẩu Thoái Chi thực sự tàng chứa bí mật, chỉ là không ngờ cư nhiên liên quan tới Nguyên Anh.
Sớm biết như thế, mấy ngày trước nên nhìn chằm chằm một chút mới phải.
Nghĩ tới Tô Nghiễn – vị ‘Nguyên Anh lão quái’ này còn ở đây.
Trên mặt Tôn Cường lập tức chất đầy nụ cười nịnh nọt, ho khan hai tiếng:
“Tiền bối, ngài.
thực ra có thể không cần quản hắn.
Trong lòng Tô Nghiễn ‘hẫng’ một cái, mặt ngoài lại chỉ phát ra một tiếng đạm đạm:
“Ân?
“Ý ngươi là thế nào?
Tôn Cường ngẩng đầu, cười gượng hai tiếng:
“Theo nô tài nghe ngóng được, Cẩu Thoái Chi.
khụ.
chính là người ngài nói, ba ngày trước vốn định đi nương nhờ vị chân truyền sư huynh của hắn.
Đoạn cuối câu, gã vội vàng bổ sung:
“Chỉ là, nô tài không biết nguyên do trong đó, tin tức nghe ngóng được chỉ có như vậy.
Nhưng hắn không biết là, ngay vào ngày hắn đến nơi đó, sư huynh hắn đã bị người giết trên Sinh Tử đài.."
Cẩu Thoái Chi khi chạy tới động phủ sư huynh hắn, vừa vặn đụng phải kẻ thù của vị sư huynh kia, đương trường liền bị bắt hạ."
“E rằng.
lành ít dữ nhiều.
“Kẻ bắt hắn trong đám chân truyền đệ tử, thủ đoạn cũng nổi danh là ngoan độc, hơn nữa hắn và sư huynh Cẩu Thoái Chi thù sâu oán nặng.
Sợ là.
”, gã không nói hết, ý tứ trong lời ngoài lời đã không cần nói cũng hiểu.
Tâm Tô Nghiễn không khỏi chìm xuống đáy cốc.
Khó trách Cẩu Thoái Chi đi rồi không trở lại.
Hắn ngày đó không từ mà biệt.
có lẽ là đi làm cái gì đó.
Không ngờ lại vì thế mà gặp hiểm.
Hắn rủ xuống mi mắt, dựa vào việc trên mặt toàn là tro đen nên tự nhiên không có biểu tình gì.
Chỉ là nụ cười nơi khóe miệng.
nhạt đi vài phần.
Tôn Cường cẩn thận quan sát thần sắc Tô Nghiễn, thấy hắn trầm mặc không nói, trong lòng không khỏi đánh trống reo hò.
Vị ma đạo cự phách này, chẳng lẽ thực sự để ý tới cái phế vật chân truyền Cẩu Thoái Chi kia sao?
Theo thường lý mà nói, loại Nguyên Anh lão quái đoạt xá trùng sinh này, kỵ nhất chính là bị người biết rõ ngọn nguồn.
Cái tên Cẩu Thoái Chi kia biết lai lịch Tô Nghiễn, thì chết đi mới là kết cục tốt nhất, đỡ phải tốn tâm tư diệt khẩu.
Nhưng phản ứng của vị này.
sao cảm giác có chút không đúng, chẳng lẽ không cứu Cẩu Thoái Chi liền đạo tâm không thông?
Cũng đúng, cảnh giới Nguyên Anh này không phải loại tiểu lâu la như ta có thể phỏng đoán.
Nghe nói tu vi cao, liền sẽ có thứ gọi là tâm ma này tư sinh.
Nghĩ lại ứng là do nguyên do này, không ngờ ngay cả đại ma đầu tầm cỡ này cũng không thể may mắn thoát khỏi.
Tô Nghiễn thu hồi tâm tư, không nghĩ nhiều nữa, đạm đạm khai khẩu:
“Ngươi đi đi.
Nói đoạn, hắn nghiêng mình qua một bên, nhường ra lộ tuyến dẫn tới cửa.
Tôn Cường nghe vậy ngẩn ra, trong lòng tức khắc dâng lên một luồng cuồng hỷ không thể ức chế.
Hắn vốn tưởng mình hôm nay chắc chắn phải chết, dù sao cũng đụng phá bí mật tầm cỡ này.
Đổi lại mình là Nguyên Anh lão quái, cũng tuyệt không có đạo lý để lại người sống.
Nhưng vị này.
cư nhiên thực sự muốn thả gã đi?
Hắn run rẩy ngẩng đầu, lén mắt nhìn biểu tình của người trước mặt.
Chỉ thấy khuôn mặt đầy tro đen kia thần sắc mạc nhiên, đôi mắt khép hờ, phảng phất như đối với gã đã không còn một chút hứng thú, quả thực là một bộ tư thái nói một không hai.
Tảng đá khổng lồ treo lơ lửng bấy lâu trong lòng Tôn Cường, lúc này mới miễn cưỡng rơi xuống đất.
“Tạ ơn tiền bối!
Tạ ơn tiền bối không giết!
Hắn vội vàng không kịp đợi bò dậy, trên mặt chất đầy nụ cười nịnh nọt, vừa cúi đầu vừa lùi về phía cửa:
“Tiền bối yên tâm, chuyện ngày hôm nay, tiểu nhân nửa chữ cũng không nói ra ngoài, nếu có nửa điểm tiết lộ, thiên đả lôi phách, chết không toàn thây!
Hắn ngữ tốc cực nhanh, dưới chân lại không dám đình đốn.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Khoảng cách tới cánh cửa kia càng ngày càng gần.
Tô Nghiễn thủy chung nhắm mắt, động cũng không động.
Tia cảnh giác cuối cùng trong lòng Tôn Cường cũng rốt cuộc buông lỏng xuống.
Dù sao cũng là Nguyên Anh lão quái, nói lời giữ lời, không thèm cùng loại sâu kiến như hắn chơi trò hoa dạng gì.
Hắn xoay người, tay đã chạm vào khung cửa thạch môn.
Chỉ cần bước qua một bước này, chính là sinh lộ.
Ngay trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch giữa đó.
Chỉ nghe tiếng “Phốc xuy!
” một cái, trước ngực chợt lạnh lẽo.
Ngay sau đó, một trận gió trống rỗng từ sau lưng quán nhập, xuyên qua thân thể hắn, lại từ trước người rít gào vọt ra.
Tôn Cường cúi đầu xuống.
Nhìn lồng ngực mình, không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một cái huyết động to bằng miệng bát.
Thông thấu.
Xuyên qua cái lỗ đó, gã nhìn thấy rõ mồn một.
Quả tim vẫn còn đang đập của mình, đang nằm gọn trong lòng bàn tay kẻ đứng sau lưng.
“Phụp.
phụp.
” nhảy động.
Đỏ tươi.
Ấm nóng.
Sinh cơ bừng bừng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập