Khánh Trần ngồi bên trong đám đông, tươi cười nhìn mọi người vui vẻ, cười nói sung sướng, chỉ cảm thấy đây là một loại thỏa mãn.
Chỉ có Đại Vũ lo lắng sốt ruột không có tâm trạng ăn cơm.
Ương Ương nắm tay Khánh Trần đi ra ngoài:
“Sắp đi chiến đấu, ngươi phải chừa chút thời gian rảnh ở cùng ta.
H.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập